t sẵn tiền đặt
cọc ở cửa hàng tên là “Cô dâu xinh đẹp”.
Hôm đó, mẹ Hứa Bân hớn hở cầm tờ rơi quảng cáo của cửa hàng đó cho họ
xem, nói là mình đã đặt được một gói chụp ảnh cưới với giá rất ưu đãi.
Trái tim Hy Lôi bất giác chùng xuống, nhưng không thể hiện ra. Vừa ra
khỏi công tiểu khu, hai người đã cãi nhau.
- Nếu chụp thì một mình anh đi mà chụp, em không đi!
- Đừng thế mà! Mẹ anh cũng là ý tốt thôi, nghĩ công việc của chúng ta
bận rộn, không có thời gian nên mới tự mình lo hết. - Hứa Bân cũng cảm
thấy ấm ức, không biết vì sao Hy Lôi bỗng dưng nổi giận.
- Em cưới hay là mẹ anh cưới! Ngay cả quyền chọn nơi chụp ảnh cưới mà
em cũng không có sao? Rèm cửa là bà mua, hoa văn mà bà thích nhìn quê
chết đi được, giấy dán tường cũng là bà chọn, trắng nhợt trắng nhạt,
trông như mặt người chết ấy, chăn ga gối đệm cũng bà ấy mua, màu hồng
quê kệch. Bỗng dưng em cảm thấy, tất cả những thứ này dường như chẳng
liên quan gì tới em. Sao không hỏi em có thích hay không?
Hy Lôi nói một hơi ra hết những điều bất mãn, Hứa Bân lại xin lỗi rồi ngọt nhạt:
- Đừng giận mà. Mẹ thích lo mà! Thế em nói xem, đã định cả rồi thì làm
thế nào, anh thấy cũng được mà, cửa hàng đó nhiều người chụp lắm, vả lại tiền đặt cọc cũng không lấy về được, thôi bỏ đi, anh về nói với mẹ, sau này đừng tự ý thế nữa, mua gì thì bàn bạc với mọi người trước, được
không?
Hy Lôi suy nghĩ một lúc, cũng chỉ đành như vậy. Mặc dù cửa hàng áo cưới đó mình không thích lắm, nhưng cũng không phải quá tệ, đành phải thỏa
hiệp thôi.
Có lẽ Hứa Bân về cũng nói với mẹ là đừng tự ý quyết định mọi chuyện,
sau này có chuyện gì thì hãy hỏi ý kiến Hy Lôi. Khi tới nhà anh một lần
nữa là cô hẹn đi xem đồ trang sức. Lúc ấy là buổi trưa, cả nhà cùng ăn
cơm, mẹ anh nói tới chuyện chụp ảnh, bà thản nhiên cười:
- Bọn trẻ con lắm ý kiến quá.
Hy Lôi vừa nghe thế đã định nói mình không còn là trẻ con, mình có suy
nghĩ của mình. Nhưng lời đã ra đến miệng, cô lại cố nhịn rồi nuốt vào
trong.
Ăn cơm xong, Hứa Bân gọi mẹ:
- Mẹ lấy tiền cho con! - Thanh niên vừa mới đi làm, tiền lương không
cao, một tháng được hơn một nghìn, còn không đủ mình tiêu, thi thoảng
tặng Hy Lôi một món quà nhỏ cũng chỉ là mấy món “đồ chơi” như kiểu dây
chuyền bằng thủy tinh, chưa bao giờ tặng cô món trang sức nào đắt tiền.
Bản thân Hứa Bân cũng chẳng có khoản tiết kiệm nào, cưới xin phải mua đồ trang sức toàn là tiền của nhà, cũng may các gia đình Trung Quốc đều
như thế, vất vả cả đời chỉ là để tổ chức cho con cái một cái đám cưới
đàng hoàng, bằng bạn bằng bè.
Mẹ anh chỉnh trang lại một chút, thay một bộ quần áo sạch sẽ rồi xách cái túi của mình lên, nói:
- Đi thôi!
Hy Lôi và Hứa Bân nhìn nhau, thì ra mẹ anh không hề có ý định đưa tiền
cho họ tự đi mua mà còn đòi đi cùng! Hứa Bân nhận ra vẻ không vui trên
mặt Hy Lôi, bèn nói:
- Mẹ, mẹ không cần đi đâu, đưa con tiền, bọn con tự đi.
Mẹ anh vừa nghe thế đã tỏ ra không vui:
- Sao hả, cùng đi dạo phố với hai đứa cũng không được à, các con xem,
mẹ có thể tư vấn cho hai đứa mà! - Hứa Bân nghe mẹ nói thế, cũng không
tiện nói gì nữa, đành cùng mẹ ra cửa. Dọc đường, mặt Hy Lôi cứ nặng như
đeo đá.
2.
Trên con phố Đông nhộn nhịp nhất thành phố có một cửa hàng trang sức
rất nổi tiếng, Hy Lôi thích một sợi lắc tay cẩn đá hồng ngọc, hơn một
nghìn tệ. Hứa Bân đang định bảo nhân viên ghi hóa đơn thì mẹ nêu ra ý
kiến:
- Ôi, Hy Lôi thích đá quý à! Nghe mẹ này, mua trang sức bằng vàng là kinh tế nhất, vừa sang trọng lại liên tục lên giá!
Hy Lôi vừa nghe nói thế đã lẩm bẩm:
- Mua trang sức chẳng phải để đeo thôi? Mình có buôn vàng đâu mà lo nó tăng giá hay giảm giá!
- Dù sao thì mẹ cũng cảm thấy đá quý không kinh tế! - Mẹ vẫn không buông tha.
Hứa Bân hơi bực mình, gắt lên:
- Mẹ, cô ấy thích thì cứ mua đi!
Lúc này bà mới miễn cưỡng đi thanh toán. Nhìn theo dáng mẹ anh, Hy Lôi
cảm thấy vừa ấm ức, vừa bực mình, thấy cô nhân viên che miệng cười khúc
khích.
Hy Lôi kéo cánh tay Hứa Bân, nói nhỏ:
- Bảo mẹ về đi, hai đứa đi với nhau, em thấy không thoải mái, thế này là cái kiểu gì! - Hứa Bân chỉ thở dài.
Một lúc sau, mẹ lại gần, ba người lại tiếp tục chọn đồ. Hy Lôi lúc này
cảm thấy chẳng còn chút hứng thú nào nữa, thấy những món đồ trang sức
lấp lánh trước mắt chẳng còn chút hấp dẫn nào cả. Một lúc sau, mẹ anh
lại vui vẻ gọi Hy Lôi:
- Lại đây này, xem cái nhẫn này có đẹp không!
Hy Lôi lại gần nhìn, một cái nhẫn vàng vừa to vừa thô, chẳng có hoa văn gì đặc biệt, nhưng vừa nhìn đã biết là trọng lượng rất đủ. Cô lắc đầu,
tỏ ý không thích. Mẹ Hứa Bân không vui:
- Đeo cái này sang biết bao nhiêu, cái thể loại vàng trắng ấy trông
chẳng khác gì bạc, nhẹ hều. Không hiểu sao bọn trẻ con các con lại thích cái thứ đó. Lại đây, xem cái này này!
Hy Lôi quay đầu lại, nước mắt bất giác rơi ra, quay đầu đi:
- Nhưng con thực sự không thích cái này! Không thì thôi không mua nữa,
con không cần! - Càng nói càng thấy tủi thân, thế là cô bật khóc giữa
cửa hàng đông đúc người qua lại.
Hứa Bân giật mình, vội vàng lại gần nựng cô, rồi lại quay