c còn gọi cho em nữa.
Hứa Bân nhét cái điện thoại vào cặp táp của mình, Hy Lôi xuống giường,
giằng điện thoại từ tay Hứa Bân. Hứa Bân gạt tay một cái, Hy Lôi ngã
ngồi xuống giường.
- Có tật giật mình à? Giằng cái gì? Xem ra biện pháp của mẹ anh rất tốt.
Hy Lôi sững sờ đứng im, một lúc lâu sau không nói được gì. Thì ra ban
nãy hai mẹ con họ ở ngoài kia thì thầm với nhau một hồi là để nghĩ làm
thế nào để đối phó với cô.
Hy Lôi ném mạnh cái gối vào người Hứa Bân, hét lên:
- Anh có não không hả?
Cả một đêm yên lặng.
Những giọt nước mắt lạnh lẽo chảy theo gò má rồi chảy tới tận tai. Hy
Lôi nhớ lại cái hình bóng mơ hồ trong ký ức, giây phút đó, trong đầu óc
cô, nó càng trở nên rõ ràng hơn. Châu Cường vẫn cao lớn, rụt rè như thế, thấy con gái là đỏ mặt, mỉm cười xấu hổ. Nhưng biết làm những bài thơ
tình thơ mộng:
Khi không làm thơ.
Tôi đứng dưới cửa sổ của em và hát.
Tôi nghĩ.
Em không thể nào từ chối ánh sáng
Từ cánh cửa sổ phòng em.
Xuân qua thu tới.
Cho dù em không thể đáp trả lại tôi
Nhưng ít nhất
Tôi nghĩ
Mái tóc dài mượt mà của em
Bàn tay dịu dàng của em
Luôn ở trong miệng tôi
Trở thành những lời ca tuyệt mỹ.
Hy Lôi thầm đọc lại bài thơ của Châu Cường từng được đăng trên báo
tường của trường, bài thơ này Hy Lôi vẫn nhớ như in, vì cô đã thuộc nằm
lòng. Nhưng tuổi thanh xuân lãng mạn và rụt rè ấy đã qua đi, không bao
giờ còn quay lại được nữa.
3.
Sáng sớm tỉnh dậy đi làm, Hứa Bân vẫn còn ngủ. Hy Lôi rón rén định lấy
lại di động nhưng vẫn bị Hứa Bân phát hiện ra. Hai người lại giằng nhau
một hồi, cuối cùng sức của đàn ông vẫn khỏe hơn, Hy Lôi không giằng
được, đành phải bỏ qua, giận dữ lao ra khỏi nhà.
Cả ngày cô cứ buồn rầu ủ rũ, ngồi trước máy tính, nhìn một đống bản
thảo, những chữ viết màu đen như những con giun chạy qua chạy lại trước
mắt cô. Ai có thể ngờ rằng bên ngoài cô là một nhân viên công sở năng
động, hiện đại, nhưng ở nhà lại bị chồng và mẹ chồng khống chế, bây giờ
tự do của bản thân cô cũng hầu như đã mất, ngay cả việc dùng di động
cũng trở thành một việc xa xỉ.
Cả ngày Hứa Bân cũng không hề rảnh rỗi, cứ cách vài phút lại xem điện
thoại của Hy Lôi, xem có cuộc điện thoại nào không, nhưng cả ngày nó vẫn im ỉm. Buổi trưa, anh không nhịn được nữa, gọi điện thoại tới văn phòng của Hy Lôi, Tiểu Lộc nhấc máy, cô ngạc nhiên:
- Chồng cậu này, gọi tới máy bàn, sao cậu lại quên mang di động vậy!
Hy Lôi chỉ cười cười rồi lắc đầu, nhấc máy. Cô tưởng là Hứa Bân gọi
điện tới xin lỗi cô, cô nghĩ, nếu Hứa Bân xin lỗi thì cô sẽ tha thứ cho
anh, dù sao thì anh ghen cũng chứng tỏ là anh rất yêu cô.
Nhưng kết quả lại khiến Hy Lôi vô cùng thất vọng, Hứa Bân nói vòng vo một lúc:
- Cái... cái người đàn ông đó hôm nay có gọi điện thoại cho em không?
Vừa nghe thấy anh nói thế, Hy Lôi đã nổi giận đùng đùng, bực mình trả lời:
- Làm sao mà tôi biết được, điện thoại ở chỗ anh còn gì.
Hứa Bân cười he he:
- Ý anh là hắn ta có gọi tới văn phòng tìm em không?
- Anh bệnh à! - Hy Lôi dập mạnh điện thoại khiến các đồng nghiệp trong phòng giật nảy mình.
Hết giờ làm, các đồng nghiệp đã lục tục ra về, Hy Lôi còn chần chừ ở
văn phòng rất lâu, chẳng muốn về nhà. Về tới nhà, nghĩ đến cái không khí bí bách ở nhà là cô đã thấy ngực mình đau nhói. Nhìn thấy sắc mặt vui
buồn bất chợt của mẹ chồng, nghe những lời cằn nhằn của bà là Hy Lôi đã
thấy đau đầu, còn Hứa Bân, trên mặt lúc nào cũng là cái vẻ vô âu vô lo
như thể thiên hạ luôn thái bình, cô cảm thấy mình giống như một thần dân thấp hèn của anh, còn anh thì không bao giờ biết được nỗi khổ của nhân
dân bách tính. Chỉ nghĩ tới những lời lẽ chuyên quyền của anh ngày hôm
qua là Hy Lôi đã chẳng muốn về nhà nữa.
Lang thang trên đường rất lâu, tìm một trạm điện thoại công cộng gọi
điện cho Mai Lạc, định hẹn bạn ra ngoài ăn cơm, nói chuyện, không ngờ
Mai Lạc đang buồn bã:
- Nàng ơi, nàng còn tâm tư dạo phố à, tớ đang buồn chết đây!
- Sao thế? Cậu vừa mới cưới, có gì mà buồn.
- Ôi trời, tớ có thai rồi, làm thế nào đây?
- Sao mà cậu bất cẩn thế, làm thế nào, không thể phá nữa được, không tốt cho sức khỏe.
- Tại gã khốn Tùng Phi, nói gì cũng không chịu dùng cái đó, giờ thì tốt rồi. Công việc thì không có khởi sắc, nhà thì vẫn chưa trả tiền xong,
lại có thêm đứa con thì tớ còn sống sao được nữa.
- Thế làm thế nào?
- Tớ đang về nhà để bàn bạc với anh ấy xem làm thế nào đây!
Một gia đình hạnh phúc thì nhà nào cũng như nhau, nhưng gia đình bất hạnh thì mỗi nhà một kiểu. Câu này thật chí lý.
Hy Lôi còn định gọi điện thoại hẹn những người bạn khác, nhưng phát
hiện ra không có di động, trong đầu cô trống không, chẳng nhớ nổi số
điện thoại của ai. Một mình cô ngơ ngác đi mãi trên phố, cô độc, buồn
bã, lạc lõng, thất vọng, cảm giác bất lực dâng lên trong tim.
Còn lúc này, Hứa Bân ở nhà cũng đã sốt ruột tới mức không ngồi im được
nữa. Hy Lôi rất ít khi về nhà không đúng giờ, cho dù không về nhà thì
cũng sẽ gọi điện thoại thông báo. Còn hôm nay, anh biết là cô giận, cố ý để anh không tìm thấy, mà anh thì lại đang cầm di động của