hụ nữ áo trắng, bộ quần áo trắng
muốt, mái tóc rối tung, không nhìn rõ gương mặt, đứng ở đầu giường của
Hy Lôi, nhìn cô rất lâu, không lên tiếng. Trong cơn mơ, Hy Lôi cố gắng
mở thật to mắt, bỗng dưng người phụ nữ đó đi về phía Hứa Bân, dường như
định trèo lên giường. Hy Lôi sợ hãi hét to một tiếng rồi tỉnh dậy.
Hứa Bân cũng tỉnh dậy, bật đèn ngủ lên, Hy Lôi trốn vào sau lưng anh, miệng vẫn hét:
- Ma kìa! Ma kìa!
Hai người cùng định thần lại nhìn, thì ra là mẹ Hứa Bân. Mẹ chồng bị
tiếng hét đột ngột của Hy Lôi làm cho giật mình, ngượng ngùng nói:
- Nửa đêm mẹ dậy đi vệ sinh, nhân tiện qua xem Hứa Bân có đạp chăn ra
không, nửa đêm mà bị lạnh là dễ cảm lắm. Hy Lôi này, mấy lần con đạp
chăn sang một bên, thế thì sao được!
- Mẹ, mẹ đi ngủ đi, nửa đêm không ngủ, mẹ không mệt à! - Mẹ chồng đi ra ngoài. Lúc này Hy Lôi mới hoàn hồn lại, nhìn theo cái bóng của mẹ
chồng, bộ áo ngủ màu trắng sữa, mái tóc rối tung, trong phút chốc cô
hiểu ra. Thì ra mấy hôm nay không phải cô nằm mơ mà là trong lúc nửa mơ
nửa tỉnh, cô nhìn thấy mẹ chồng chạy sang đắp chăn cho Hứa Bân. Người
phụ nữ này giống như một hồn ma vậy, tối nào cũng bước vào, dùng ánh mắt đố kỵ âm thầm quan sát con trai và con dâu đang ngủ, có lúc họ ôm nhau, có lúc thì cả hai đều trần truồng. Nghĩ đến đây, sự xấu hổ và phẫn nộ
dâng ngập lòng cô.
Hứa Bân ôm chặt Hy Lôi vẫn còn đang sợ hãi, an ủi:
- Ngủ đi, không sao đâu!
Ngày hôm sau, Hy Lôi bị ốm nặng.
Hy Lôi bị ốm, sốt cao tới 39 độ, mặt đỏ bừng, sờ lên nóng bỏng cả tay.
Từng giọt nước biển lạnh lẽo theo chiếc kim nhọn hoắt truyền vào cơ thể
cô, cơn sốt giảm dần.
Mẹ chồng và Hứa Bân cùng trông Hy Lôi truyền nước, mẹ chồng cứ kiên
quyết bắt Hứa Bân đưa Hy Lôi tới khoa sản, đã hơn một tháng nay cô không có kinh rồi.
Không lâu sau có kết quả kiểm tra, cô không mang thai. Điều này khiến mẹ chồng thấy thất vọng.
Hứa Bân rất lo lắng, hỏi bác sĩ:
- Nhưng cô ấy bị bệnh gì ạ? Cả ngày chẳng ăn được gì, lại hay mất ngủ, sắc mặt thì vàng vọt, còn tưởng là mang thai nữa!
Vị bác sĩ to béo nghe thấy thế bèn nói:
- Hay là bị bệnh trầm cảm! Năm ngoái có một sản phụ mắc bệnh trầm cảm,
suýt nữa còn tự sát! Thử đưa tới khoa Thần kinh ở tầng 3 khám xem!
Từ khoa sản đi ra, mẹ chồng còn cằn nhằn:
- Bác sĩ bây giờ chỉ toàn lừa gạt người ta, không tiêu ít tiền ở bệnh
viện của họ là không chịu bỏ qua, không tìm ra bệnh gì thì nói là bị
trầm cảm, lần đầu tiên mẹ nghe nói có bệnh này đấy.
Hứa Bân dìu Hy Lôi yếu ớt đi, nói:
- Thôi cứ đi khám xem sao, nghe lời bác sĩ không sai đâu.
Ở khoa Thần kinh, cuối cùng bác sĩ cũng chẩn đoán Hy Lôi bị mắc bệnh
trầm cảm nhẹ, kê cho Hy Lôi một ít thuốc, rồi lại dặn dò Hứa Bân:
- Bệnh trầm cảm không thể coi nhẹ được đâu, phải thường xuyên cổ vũ
người bệnh, bớt thời gian dành cho sở thích, hứng thú của mình, thường
xuyên ra ngoài vận động, trò chuyện với bạn bè, uống trà, giải trí, nếu
có thể nữa thì đi du lịch, tạo cho cô ấy môi trường thoải mái, tự do,
như thế sẽ đỡ hơn.
Hứa Bân gật đầu như bổ củi:
- Dạ tôi biết rồi ạ.
Từ bệnh viện đi ra, mẹ chồng vẫn thấy khó hiểu:
- Bọn bác sĩ này thật là thất đức, người không có bệnh mà vào bệnh viện cũng thành có bệnh!
Về tới nhà, đỡ Hy Lôi nằm xuống, uống thuốc xong xuôi, Hứa Bân lại phải đi làm. Vừa thấy Hứa Bân định đi, nước mắt Hy Lôi không nhịn được lại
rơi xuống, ngồi dậy ôm chặt lấy cổ Hứa Bân:
- Ở nhà với em, em không muốn ở nhà một mình!
Hứa Bân oang oang nói:
- Sao lại ở nhà một mình, còn có mẹ anh mà. Ngoan nhé! - Nghe Hứa Bân
nói thé, Hy Lôi buồn bã quay mặt đi. Nằm trên giường, đầu óc cô rối bời, cuối cùng mơ màng ngủ thiếp đi, một lát sau lại mơ thấy người phụ nữ áo trắng, rồi mơ thấy mình bị lạc đường, trong một tòa nhà rộng lớn và
lạnh lẽo, có rất nhiều căn phòng, rất nhiều cánh cửa, Hy Lôi chạy khắp
nơi tìm Hứa Bân, mở từng cánh cửa, nhưng bên trong chỉ trống không, cuối cùng, cô phát hiện một cánh cửa để ngỏ, bèn bước vào, vui mừng kêu lên:
- Hứa Bân, Hứa Bân, anh có ở đây không? - Bỗng dưng, một con quái vật
mặt xanh từ trong phòng lao ra, nhe nanh múa vuốt, Hy Lôi giật mình tỉnh dậy khỏi giấc mơ, cả người toát mồ hôi lạnh.
Bên ngoài vang lên tiếng quét nhà của mẹ chồng.
Hy Lôi kéo chăn lên che kín mặt mình, che kín những giọt nước mắt vừa
lau khô giờ lại trào ra. Khoảng thời gian vô âu vô lo trước kia đã biến
mất như một cơn gió từ lúc nào?
Bữa tối, mẹ chồng nấu cháo trắng cho Hy Lôi.
Hy Lôi yếu ớt không muốn xuống giường. Hứa Bân bèn mang cháo vào phòng, dịu dàng, chu đáo:
- Nào, cô bệnh nhân nhỏ, nằm trên giường ăn cũng được!
Mẹ chồng vội vàng bước vào dặn dò:
- Ăn ở trên giường phải cẩn thận nhé, đừng làm bẩn chăn ga! - Trước khi đi, nhìn dáng vẻ ân ái của vợ chồng còn trai, bà không khỏi ngưỡng mộ,
và có chút thương cảm, chua chát nói với bố Hứa Bân:
- Haiz, nhìn con trai kìa, đối xử với Hy Lôi tốt quá!
Hy Lôi tự cầm bát cháo, ăn từng miếng, cái món bình thường chẳng có
chút mùi vị gì, giờ đây bỗng thơm ngon quá chừng. Hứa Bân nói:
- Ăn từ từ thôi, anh ra ngoài ăn cơm