Sói Và Dương Cầm

Sói Và Dương Cầm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329105

Bình chọn: 7.00/10/910 lượt.

m cà phê, tỉ mỉ kể cho Tiểu Cảnh nghe những việc vụn vặt trong cuộc sống trước đây của chúng tôi.

Không nhớ là lúc tôi mấy tuổi. Nói chung khi ấy tôi còn rất nhỏ.

Trong lớp mỹ thuật, cô giáo giao cho chúng tôi bài tập tự mình vẽ một bức tranh. Đến sát hạn nộp mà tôi vẫn chưa nghĩ ra vẽ về cái gì, thì

bạn cùng lớp đã vẽ xong.

Bức tranh của cậu ấy là hình ảnh cậu ấy nắm tay cha, cùng đi bộ trên bãi cỏ, bên cạnh có hàng chứ xiêu vẹo: Con yêu cha!

Có một ngày Hàn Trạc Thần vô tình nhìn thấy bức tranh chẳng đáng giá

đồng nào kia trong cặp tôi, anh đã nhìn rất rất lâu, hỏi tôi rằng có thể tặng anh không…

Bây giờ bức tranh dấy vẫn được cất giữ trong ngăn tủ trong phòng đọc sách của anh, chưa hề bị hao tổn.



Còn có một lần, anh trở về với tâm trạng không tốt.

Khi đó tôi còn có nhỏ, không biết cách đoán ý qua sắc mặt lời nói.

Tôi thấy thời tiết khá lạnh, bèn bưng cho anh một cốc nước nóng, đặt vào trong tay anh.

Anh nổi giận đánh bay cốc nước, nước nóng bắn lên tay anh.

Tôi không ngừng nhận lỗi, nói: “Xin lỗi…, xin lỗi…!”

Sau đó tôi quỳ trên mặt đất thu nhặt mấy mảnh thủy tinh đã vỡ. Bàn

tay bị thủy tinh rạch đứt, trong lòng tôi vẫn khiếp sợ, tiếp tục nhặt.

Anh ngồi xuống bên cạnh tôi, cần thận gạt đi mấy mảnh thủy tinh trong lòng bàn tay tôi.

Anh ôm tôi ngồi lên sofa, lau nước mắt cho tôi, còn rửa sạch vết máu trên tay tôi nữa.

“Thiên Thiên, cháu không sai đâu, cháu là đứa bé hiểu chuyện nhất mà

tôi đã từng gặp.” Anh nói với tôi: “Xin lỗi! Tại tâm trạng của tôi không tốt, sau này sẽ không thế nữa!”

Từ sau lần đó, anh dù giận cũng không bao giờ hất đổ cốc nước nóng tôi bưng lên cho anh nữa.



Nhiều năm như vậy, anh chẳng những không quên ngày sinh nhật của tôi, mà còn chưa từng quên những ngày dày vò tôi đau đớn hàng tháng. Anh sẽ

bảo thím Lý nấu một thang gừng đường đỏ cho tôi uống.



Thậm chí vì cứu tôi mà anh lao thẳng vào ô tô…

Cả một buổi chiều tôi nói rất nhiều. Đến khi Tiểu Cảnh đưa giấy ăn cho tôi, tôi mới phát hiện ra trên mặt mình đầy nước mắt.

Tôi xấu hổ cười: “Xin lỗi! Ông ấy đối xử với em tốt lắm, trước đây em không phát hiện ra!”

“Đúng vậy! Hôm qua lúc đang mở cuộc họp cổ đông, ông ấy nghe nói có người đánh em liền không họp hành gì nữa…”

Tôi cúi đầu uống một ngụm cà phê lạnh, mặn chát hòa đắng cay.

“Có thể cho em uống rượu không?” Tôi hỏi.

“Champagne được không?”

“Champagne à! Được thôi… rất hợp để uống lúc này.”

Mưa rơi càng lúc càng lớn, bọt nước bắn tung tóe trên ô cửa kính, tan vỡ.

Đến bảy giờ, tôi vẫn chưa uống hết một ly champagne.

Tiểu Cảnh nhìn đồng hồ, hỏi tôi có muốn về không.

Tôi lắc đầu! Hôm nay trời rất âm u, tôi không nhìn thấy sao!

Thế nhưng không sao cả! Tôi và gia đình sẽ đoàn tụ với nhau sớm thôi…

Đúng tám giờ, chuông điện thoại của Tiểu Cảnh reo lên. Anh ấy nhìn

tôi hơi khó xử, vừa muốn bấm nút nhận cuộc gọi, tôi đã cướp lấy điện

thoại anh ấy, tắt mắt. Nhân tiện tôi cũng tắt luôn máy của chính mình.

Thế giới tĩnh lặng chỉ còn vang vọng tiếng mưa rơi. Mưa rơi từng giọt từng giọt nghe đau đớn xé lòng.

Tôi ngả người, dựa vào ghế, quan sát vẻ mặt của Tiểu Cảnh đang biến

đổi dần. Tôi nhìn anh ấy rất lâu, nhiều lần muốn nói rồi lại thôi.

Hồ thiên nga! Một câu chuyện cổ tích đẹp tuyệt vời.

Thế nhưng câu chuyện ấy chỉ dùng để lừa dối những cô bé mới biết yêu. Thế giới này không có ác ma vô tình tàn nhẫn, tương tự như vậy, cũng

chẳng có hoàng tử dũng cảm bạo gan.

Lại càng không có công chúa thiên nga xinh đẹp lương thiện!

Cái này người ta gọi là hiện thực.

Chín giờ, tôi cuối cùng ra một quyết định.

Việc báo thù đã lên kế hoạch nhiều năm, tôi không còn sức để đợi nữa, cũng không có có tâm lực để kéo dài yêu hận với anh trong mâu thuẫn,

trong giày vò thêm nữa.

Tối nay, hãy để mọi thứ kết thúc đi.

Để yêu và hận đi tới một cái kết!

Tôi bảo Tiểu Cảnh ở trong xe đợi tôi, một mình đi vào siêu thị mua một con dao rất sắc bén nhét vào trong cặp.

Tôi còn gọi điện cho Tiểu Thu, hàn huyên với chị gần một tiếng đồng hồ.

Chị nói cho tôi biết: “Đàn ông như Hàn Trạc Trần duyệt người vô số,

đàn bà với anh ta chỉ như nước lã, nhạt nhẽo đơn điệu, nhưng vì nhu cầu

sinh lý nên không còn cách nào khác. Với em thì khác, đối với anh ta, em là một tách trà, hương thơm tỏa ra bốn phía, còn về phẩm trà thì… phải

xem có thích hợp với khẩu vị của anh ta không. Nên lần đầu tiên em phải

biểu hiện thật tốt vào! Để anh ta cảm nhận được em là cốc trà chanh,

hương trà mê người, hớp một hớp thấy khoan khoái, sau lại cảm thấy trong vị ngọt có cả vị chua, thơm ngon vô tận…”

Tôi ghi chép lại cẩn thận mỗi bước chị dạy tôi, đọc đi đọc lại cho đến khi thuộc lòng.

1. Đầu tiên là nói những lời âu yếm.

2. Chủ động hôn anh.

3. Giúp anh cởi quần áo.

Chị nói phải dịu dàng, cởi quần áo anh thật từ từ, vuốt ve cơ thể anh…

4. Phải chủ động nghênh hợp.

Chị nói đàn ông không thích mình nằm cứng đờ trên giường giống xác

chết. Chị còn nói cho tôi một bí quyết, tư thế mà đàn ông thích nhất là: đàn bà ngồi trên người anh ta…

Kích thích các giác quan sẽ làm gia tăng kích thíc


XtGem Forum catalog