XtGem Forum catalog
Sau Khi Ly Hôn, Vẫn Tiếp Tục Dây Dưa

Sau Khi Ly Hôn, Vẫn Tiếp Tục Dây Dưa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326735

Bình chọn: 8.00/10/673 lượt.

ờng phải đến bệnh viện. Mỗi lần vậy phải mất mấy trăm tệ mà cả nhà

cũng không có nổi. Anh có biết một con người mạnh mẽ như cô ấy, nếu

không đến bước đường cùng thì quyết không mở miệng nói với người khác.

Nhưng lần đó, cô ấy ôm Dương Dương đến tìm tôi vay tiền, anh có biết tôi cảm thấy thế nào không? Hai chị em tôi ôm nhau khóc to, dựa vào cái gì

mà ông trời bắt cô ấy phải chịu khổ như vậy?”.

Tiếu Dương không đợi cô nói xong đã bước đi. Nếu còn ở lại anh sợ bản thân mình không thể khống chế được.

Đàn ông không dễ dàng rơi lệ, chẳng qua là chưa chạm đến mức thương tâm.

Đêm đó, trên con đường Nanshan ở thành phố B, có một người đàn ông tuấn lãng ngồi vùi đầu xuống bồn hoa bên đường khóc lớn.

Tiếu Dương, lúc cô ấy phải chịu khổ, mày đang làm cái gì?

Vài năm đầu, anh bận rộn dốc sức lập sự nghiệp đến thời gian gọi điện thoại cũng không có.

Sau khi sự nghiệp ổn định, anh bắt đầu tình cảm mới.

Lại sau đó, có Quách Doanh. Gia giáo tốt, mọi chuyện của anh đều suôn sẻ.

Anh đã nghĩ, có người như vậy, mày còn không vừa lòng, vậy mày cứ tính độc thân cả đời đi.

Nếu không có nền tảng tình yêu thì tình cảm có thể bồi dưỡng theo thời gian.

Anh chấp nhận cuộc sống đã được sắp xếp.

Ngay lúc anh và người khác có đôi có cặp, anh anh em em.

Cô ở trong gió trong mưa, ngập đắng nuốt cay nuôi nấng đứa con bé bỏng của hai người họ.

Khi anh ở nhà hàng ăn hải sâm vây cá.

Cô và đứa nhỏ chỉ cần một tuần được ăn thịt một lần đã vui vẻ.

Khi anh ở nhà cao tầng còn thấy không tốt, lại đổi thành biệt thự có hoa viên.

Cô và con gái ở trong căn phòng đổ nát, vẫn còn cảm thấy an toàn.

Tiếu Dương, lương tâm mày thật sự bị chó ăn rồi.

Anh không ngăn được những giọt nước mắt, cứ thế chảy không ngừng.

Rõ ràng cô là người anh yêu quý nhất, tại sao anh lại không cẩn thận để mất cô?

Cô là cô gái đầu tiên làm anh rung động.

Giữa họ đã có bao nhiêu kỉ niệm đẹp đáng quý trọng.

Lần đầu tiên, anh thổ lộ với một người con gái.

Lần đầu tiên, anh tặng quà cho một người con gái.

Lần đầu tiên, hai người họ đã hẹn ước trong ngày lễ Tình nhân, mãi mãi ở bên nhau.

Lần đầu tiên, hôn.

Chẳng lẽ anh lại phản bội những kỉ niệm này, mà cùng chung chăn gối với một người phụ nữ khác, hạnh phúc đến đầu bạc sao?

Kỳ thực anh đã sớm hiểu rõ, anh tuyệt đối không làm được, cũng vĩnh viễn không thể quên được cô.

Nếu quên được, thì trong những năm đầu xa thành phố, hàng đêm anh đã không

phải mượn rượu để làm tê liệt bản thân, chỉ để giảm bớt những đau đớn

giằng xé trong lòng.

Nếu quên được, thì sẽ không có chuyện anh

đứng ở trung tâm thương mại cùng với người phụ nữ khác mua quần áo nhưng trong lòng lại nhớ đến số đo của cô.

Nếu quên được, thì anh sẽ

không phải chờ mỗi tối để có một giấc mơ đẹp, bởi vì chỉ ở trong mơ, anh mới có thể được ngắm nhìn cô thật lâu.

Nếu quên được, thì sẽ không có trường hợp rõ ràng anh sắp kết hôn với Quách Doanh nhưng lại mượn cớ say rượu đi tìm cô.

Rõ ràng là bảy phần tỉnh ba phần say, nhưng anh càng muốn làm ra vẻ ba

phần tỉnh bảy phần say. Vào thời khắc anh không kiềm chế được hôn cô,

trái tim vốn trôi nổi của anh đã quay về đúng chỗ.

Chỉ một giây đó, kể từ sau khi xa nhau, đó chính là thời khắc an tâm nhất của anh.

Nghĩ đến đấy, anh vô tình chạm vào ngực, thời khắc đó tim còn nóng bỏng giờ đây đã dần dần đập an tĩnh.

Khương Hiểu Nhiên thấy Tiếu Dương một lúc mỉm cười, một lúc bi thương, tim

chợt thấy nhảy lên. Anh ấy đã chịu kích thích gì vậy? Cô không làm gì

anh, cũng chỉ là tiền một vé tàu, chẳng lẽ lại vì nó?

Vội vàng nói, “Tiếu Dương, tôi đưa Dương Dương về”.

“Em thấy đấy, Dương Dương đang ngủ, nếu không em và con bé cùng ngủ ở đây đi”.

“Tôi cõng con bé về”.

Tiếu Dương thấy dáng vẻ quật cường của cô, thỏa hiệp, “Được rồi, anh lái xe đưa em về”.

Khương Hiểu Nhiên nhìn vali hành lý trên sàn, không phản bác lại.

Ngồi ở trên xe, cô ôm con gái, nhìn ra cảnh đêm bên ngoài cửa.

Nghĩ lại khung cảnh vừa rồi, Tiếu Dương ôm Dương Dương, cô và anh sóng vai bước đi.

Cúi đầu, ánh trăng vạch ra hình bóng ba người, dày đặc các đường nét chồng lên nhau.

Gió lạnh ban đêm khẽ thổi, rõ ràng rất lạnh, nhưng trong lòng cô cảm thấy rất ấm áp.

Phụ nữ vào ban đêm là cô đơn nhất, chỉ một chút ấm áp là có thể cảm động.

Cô lắc đầu, cố gắng thức tỉnh.

Lúc xuống xe, Tiếu Dương cố ý đưa cô lên tầng, Khương Hiểu Nhiên không có cách nào từ chối.

Nhưng sau khi mở cửa, cô cơ hồ đoạt con gái từ tay anh, “Được rồi, anh cũng nên về thôi”.

“Sợ anh như vậy sao, trên mặt anh viết hai chữ người xấu à?”.

“Tôi mệt mỏi lắm, đừng nói nhiều lời vô nghĩa nữa”.

Thấy vẻ mệt mỏi của cô, Tiếu Dương không nói thêm câu gì, bước đi.

Trên đường trở về, anh suy nghĩ, khoảng cách giữa hai người họ, tựa như lò xo, ép chặt thì căng lên, mở ra thì lại lỏng lẻo.

Khi nào nước mới chảy thành sông được đây.

Bên ngoài mỏng manh,

nhìn Khương Hiểu Nhiên như rất yếu đuối, nhưng sống đến ba mươi ba tuổi

ngoài lần sinh con ra thì cô chưa bao giờ vào bệnh viên.

Nhưng lần này có ngoại lệ. Mà không, vào ngày sinh nhật đó của cô, cô vinh dự đi