XtGem Forum catalog
Sau Khi Ly Hôn, Vẫn Tiếp Tục Dây Dưa

Sau Khi Ly Hôn, Vẫn Tiếp Tục Dây Dưa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326713

Bình chọn: 7.00/10/671 lượt.

nghe buồn hiu, mặt trời lặn dưới chân núi…”

Là bài hát Tống biệt (送别) của Lý Thúc Đồng (Đại Sư Hoằng Nhất), nhạc phim “Thành nam chuyện xưa” (城南旧事). Gió lạnh tấp vào

người, Khương Hiểu Nhiên nắm thật chặt áo bông trên người. Nhìn người

đàn ông kia mặc một chiếc áo khoác mỏng, lặng lẽ đứng đón gió lộng.

Tiếng kèn vẫn vang xa “Chân trời, chi giác, tri giao bán thưa thớt. Nhất hồ

rượu đục tẫn dư hoan, đêm nay đừng mộng hàn”. [1'> Cô khẽ ngâm theo tiếng kèn.

“Cô(Em – theo Sa chỗ này Khương Hiểu Nhiên chưa biết người

này là Cố Thiên Nhân, nên sẽ hiểu theo kiểu người lạ mới gặp lần đầu, )

cũng thích bài hát này à?” Người đàn ông vẫn quay lưng về phía cô.

“Khi tôi bảy tuổi xem ‘Thành nam chuyện xưa’, lúc ấy nghe được bài ‘Tống

biệt’ đã thấy mê, vào thập niên tám mươi cũng không có nhiều bài hát hay lắm.”

“Thật trùng hợp, cô ấy cũng thích.” Giọng nói của người

đàn ông cùng với tiếng gió thổi xào xạc khẽ truyền đến, trầm ấm êm tai,

làm cho người ta say mê.

“Đúng vậy, một nỗi buồn ly biệt nhạt nhòa nước mắt, một giai điệu duyên dáng lay động bao trái tim con người.”

“Tiễn biệt, cuộc sống không phải chỉ có tiễn biệt.”

Khương Hiểu Nhiên chăm chú lắng nghe, cô có cảm giác người đàn ông này rất quen thuộc.

“Hiểu Nhiên, đến lúc nào em mới nhận ra là anh.” Người đàn ông chậm rãi xoay người.

“Trời ơi, Thiên Nhân, sao anh lại ở đây?”

Anh đi đến trước mặt cô, vươn tay, “Trời đang lạnh còn ngồi dưới đất, đúng là giống trẻ con.”.

Khương Hiểu Nhiên nắm lấy tay anh đứng dậy, phủi hết bụi trên người, “Này, thế vừa rồi anh nói ai cũng thích cơ?”.

Cố Thiên Nhân kéo cô, đứng trên chỗ đài cao, chỉ vào phía xa xa. “Hồi còn

nhỏ, anh từng mơ ước mình là một đại tướng quân rong ruổi chiến trường,

bảo vệ quốc gia. Sau khi đến trường, học Lịch sử mới biết nguồn gốc của

Vạn Lý Trường Thành, đặc biệt muốn đến đây. Nhưng vì có vài lý do chung

chung nên mãi không thể thực hiện chuyến đi này.”

“Vậy anh đến đây lúc nào?”

“Năm mười bảy tuổi, anh đến Bắc Kinh, Tiểu Ngạn học ở Đại học Bắc Kinh, nên

bọn anh cùng nhau đến đây.” Hai mắt anh sáng ngời, “Ngày đó cô ấy đứng ở đây, giống như một đứa trẻ sôi nổi, rồi dùng kèn harmonica thổi cho anh nghe bài hát này.”.

“Cô ấy dạy anh thổi kèn harmonica?”

“Lúc đó cô ấy muốn dạy anh, nhưng anh lại từ chối.”

“Vì sao lại từ chối?”

“Anh đã học piano từ năm tuổi, cũng đã học được mười năm. Nói thật anh rất ghét nhạc cụ.”

Khương Hiểu Nhiên rất muốn hỏi, vậy sao anh lại học kèn harmonica, còn thổi hay đến vậy.

Nhưng thấy được ánh mắt sâu xa, vẻ mặt lưu luyến của anh, nên cô thôi không hỏi.

Cố Thiên Nhân nhìn kèn harmonica, ánh mắt mềm mại như nước, khiến cho người ta trầm luân khó mà kiềm chế.

“Kèn harmonica này là cô ấy tặng anh, bọn anh đã hẹn ước sau khi tốt nghiệp sẽ kết hôn.”

Anh dịu dàng vuốt ve chiếc kèn, khóe miệng mỉm cười.

“Vậy sao anh và cô ấy không hết hôn?”

“Bọn anh đã định ngày 1 tháng 10 năm 1996 mở yến tiệc, đáng tiếc cô ấy đã không tới.” Giọng nói anh cực kỳ đè nén.

Đôi mắt Cố Thiên Nhân lóe lên đau đớn, khiến cho Khương Hiểu Nhiên nghĩ có lẽ mình đã hoa mắt.

Sương đêm dày đặc, gió lạnh thổi xung quanh, thổi bay hỗn loạn cỏ dại trên

đồng bằng, phát ra tiếng ô ô ô, tựa hồ như ai đang trốn đâu đó khóc

thầm.

“Ít nhất anh đã yêu, thế là đủ rồi.”

“Đã yêu, là đủ

sao?” Thần sắc Cố Thiên Nhân lạc lõng, “Nhưng anh thật sự muốn ở bên cô

ấy. Muốn cùng cô ấy đi thăm cung điện Potala [2'> rực rỡ, muốn cùng cô ấy thám hiểm Tây Song Bản Nạp [3'>, muốn cùng cô ấy đến Ô Trấn [4'> tản bộ.

Anh muốn chờ khi anh già đi, cùng cô ấy ngồi trên xích đu ngắm mặt trời

mọc, rồi mặt trời lặn, bọn nhỏ vây quanh gọi ông bà không ngừng.”.

Mắt Khương Hiểu Nhiên đã ươn ướt.

Cô biết Cố Thiên Nhân là người có thể lạnh nhạt, có thể lý trí, có thể thân thiện, nhưng không nghĩ anh lại nặng tình đến vậy.

Hóa ra, quá khứ của anh, chính là nguyện ý muốn ở bên một người.

Dưới con mắt mọi người, anh đã cất giấu bao nhiêu tình, bao nhiêu yêu.

Người đàn ông luôn ra vẻ kiên cường, nội tâm lại bọc một lớp vỏ dày đến vậy,

khiến cho người khác khó có thể chạm vào. Thời gian qua đi, anh thật sự

nghĩ trái tim mình vững chắc như hạt đào. Nhưng khi lớp ngụy trang bên

ngoài tan vỡ, mới thấy bên trong một trái tim mềm như ước, nhẹ như bông, thật sự làm người khác đau lòng.

“Vì sao cô ấy không tới? Bị bệnh? Hay gia đình không đồng ý?”

“Anh cũng không biết vì sao, mười ba năm qua, anh vẫn muốn biết. Nếu có chỗ

nào anh không tốt, anh sẽ sửa. Đáng tiếc, ngay cả cơ hội sửa chữa cô ấy

cũng không cho anh.”

Cuối cùng Khương Hiểu Nhiên không hỏi nữa, cô không đành lòng nhìn bộ dạng đau khổ của anh.

Ai cũng không có quyền đào bới nỗi đau khổ của người khác, cho dù lấy danh nghĩa quan tâm.

“Thiên Nhân, đi thôi, anh mặc ít quá.”

“Cũng nên đi rồi, toàn bộ Vạn Lý Trường Thành cơ bản là tòa thành cô đơn.” Cố Thiên Nhân khôi phục bình tĩnh.

Cô nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của anh.

Tay cô cũng chỉ hơi nóng, nhưng ngay cả một chút nhiệt nhỏ, cô cũng hy vọng anh có thể cảm nhận được.

Bóng đêm như bức màn, hai ng