vào.
Mới đầu chỉ là mặc ít quần áo nên bị cảm lạnh. Tiếp theo giống đại đa số người, sổ mũi, sốt và ho khan.
Cô nghĩ cửa hàng mới khai trương không lâu, công việc còn đang bề bộn, nên tự mình đi đến tiệm thuốc mua vài viên VC, nhưng đến tối ngủ lại ra
nhiều mồ hôi lạnh. Ngày hôm sau bắt đầu phát sốt.
Trong lòng còn
đang tự hào, mọi vấn đều có thể được giải quyết. Nếu đi vào bệnh viên,
chỉ sợ không mất mấy trăm tệ cũng không được ra khỏi cửa. Ho càng lúc
càng không nhiều, uống một ít xiro và thuốc hạ sốt nhưng vẫn không ngừng ho.
Thật sự không có cách nào khác, đến bệnh viên kiểm tra, bác
sĩ thẳng thừng mắng cô. Nói cô đúng là không biết suy nghĩ, bệnh nhỏ
không trị tận gốc để thành bệnh viêm phổi nặng, phải lập tức nằm viện
ngay.
Cô nói cô muốn về cửa hàng sắp xếp vài chuyện đã. Bác sĩ đã hạ hỏa lại bắt đầu giáo huấn, nói cô lập tức truyền dịch, không được về nhà sắp xếp gì cả.
Vì thế, Khương Hiểu Nhiên nằm trên giường bệnh, vừa truyền dịch, vừa gọi điện thoại.
Đầu tiên gọi cho đứa em trông cửa hàng, lấy tiền hàng gửi vào tài khoản
ngân hàng. Tiếp theo, gọi cho bà Trương, nói cô bị bệnh, tạm thời nhờ bà chăm sóc Dương Dương ít ngày.
Trong phòng bệnh có bốn giường, cô nằm ở bên trong.
Truyền dịch xong cũng đến giờ ăn cơm tối.
Giường bên trái có cô gái khoảng hai mươi mấy tuổi, phẫu thuật sỏi mật, chồng mang canh cá đến cho cô ấy.
Cô ấy uống một ngụm, nhíu mày, “Nóng quá.”.
Người đàn ông vội vàng thổi bát canh nóng.
“Toàn là nước miếng, bẩn lắm bẩn lắm.”
“Được được, cứ để vậy, nguội rồi ăn.”
Giường bên phải là ông già, hai ngày nữa sẽ xuất viện.
Ông chuẩn bị xuống căn tin gọi cơm, “Cô gái, nhà cháu không đưa cơm đến sao?”.
“Dạ, cháu chờ xuống căn tin gọi cơm.” Khương Hiểu Nhiên trả lời.
“Cháu là bệnh nhân, sao không có người chăm sóc, để bác lấy một phần cho.”
Khương Hiểu Nhiên không muốn phiền ông, vội vàng đứng dậy, “Không cần đâu, cháu cũng muốn ra ngoài một chút.”.
Ở bên ngoài hít thở không khí một lúc, cô mới vào căn tin gọi cơm. Trên đường về, cô bước đi thật chậm, để được yên tĩnh.
“Cô gái, chồng cháu đến này.” Ông lão căng cổ họng nói.
Ai? Chồng?
Cô đi vào phòng bệnh, Tiếu Dương đi lên phía trước nhận hộp cơm trong tay cô.
Vừa định nói, hiểu lầm rồi, anh ta không phải là chồng của cô.
“Chồng cháu đúng thật nhiệt tình nha, mua rất nhiều táo, nói là mời cả phòng bệnh ăn.” Ông lão tiếp tục nói.
Giường bệnh đối diện có hai túi táo đang chất đống ở đó.
Tiếu Dương xoay người, chọn một quả táo thật đỏ, mượn giường bên cạnh con
dao gọi hoa quả. Gọt một vòng lại một vòng, vỏ trái cây thả ra liên tục, như một lọn tóc xoăn, quanh co uốn lượn.
“Ăn hoa quả trước đi, tốt cho dạ dày.” Tiếu Dương cười đưa cho cô.
Cô cắn một miếng, giòn và ngọt. Ăn xong, cô theo bản năng liếm khóe miệng.
Một tờ giấy trắng đưa tới trước mặt, “Lau đi.”. Đôi mắt Tiếu Dương thấp thoáng nét cười.
Khương Hiểu Nhiên mở hộp cơm, vừa ăn cơm, lại nghe thấy tiếng ọc ọc ọc bên cạnh.
Ngẩng đầu, Tiếu Dương xấu hổ cười.
Hả, anh ấy chưa ăn cơm? Thế chạy đến bệnh viên làm gì chứ? Đừng dùng ánh mắt đánh thương đó nhìn cô, cô không ăn nổi đâu.
Tiếp tục cúi đầu ăn cơm, há mồm cắn miếng cá to, ăn thật ngon, tiếng ọc ọc ọc lại vang lên lần nữa, kêu la rất thảm thiết.
Cô cắn răng oán hận, thực không muốn để cô ăn cơm vui vẻ đây. Đưa một nửa
đồ ăn vào nắp hộp cho anh, “Ăn đi, thật không chịu nổi anh ầm ĩ.”.
Tiếu Dương không khách khí tiếp nhận, một lát liền ăn sạch sẽ. Còn nhìn hộp cơm của cô.
“Nếu em không ăn hết, anh giúp em, đừng lãnh phí.”
Không đợi cô phản ứng, hộp cơm đã bị anh lấy đi.
Chờ khi cô phản ứng, đồ ăn đã tiêu diệt sạch không còn thừa cái gì.
Người con gái ở đầu giường, tò mò nhìn từng cử động lời nói của họ.
Anh ta là đến thăm bệnh, hay làm hại người đây? Gần như cả hộp cơm, đều bị
anh ta ăn sạch, còn cả đêm nay, chẳng lẽ muốn cô ấy vườn không nhà trống sao.
Tiếu Dương vô tư thu dọn hộp cơm, dường như không phát hiện ánh mắt giết người bên cạnh.
“Xin hỏi, vị nào là Khương Hiểu Nhiên?” Một chàng trai trẻ đi vào, còn mang theo hai hộp cơ và một cái bánh ngọt to.
“Cậu là?”
“Tôi là người của khách sạn Mỹ Hoa, có vị Tiếu tiên sinh đặt đồ ăn và canh.”
“Đặt ở đây.” Tiếu Dương chỉ vào tủ đầu giường, “Bao nhiêu tiền?”.
“Nguyên là 1480 tệ, nhưng anh là khách vip nên được giảm giá xuống 85% giá
tiền, tổng cộng hết 1258 tệ.” Chàng trai trẻ hùng hồn kết thúc.
“Cậu tính sai rồi, sao lại đắt như vậy?” Vẻ mặt Khương Hiểu Nhiên không tin.
“Không có đâu. Một bát tổ yến là 980 tệ, 300 tệ cơm, một cái bánh ngọt là 200 tệ, tổng cộng đúng là 1480 tệ.”
Tiếu Dương đưa tiền cho anh chàng, “Được rồi.”.
Chàng trai trẻ đi rồi, phòng bệnh bắt đầu bàn tán ào ào.
Một bác gái nói, “Cô gái, hôm nay cô sinh nhật, chồng cô thật có lòng nha.”.
“Học, học đi, lần trước em sinh nhật, anh còn đang tập karate nhá.” Cô gái giường bên đang trách móc chồng.
Chồng cô ấy cúi đầu không nói gì.
Tiếu Dương cắt bánh ngọt thành từng miếng nhỏ, mời mọi người cùng ăn.
Bệnh nhân nhỏ nhất trong phòng là một đứa bé khoảng chừng
