pacman, rainbows, and roller s
Sau Khi Ly Hôn, Vẫn Tiếp Tục Dây Dưa

Sau Khi Ly Hôn, Vẫn Tiếp Tục Dây Dưa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326312

Bình chọn: 8.00/10/631 lượt.

lòng thấy thoải mái, may mà chưa có người mặc.

Sau đó, một ý nghĩ hiện lên trong đầu cô, có thể Quách Danh đến giờ chưa từng đến đây.

Khương Hiểu Nhiên bị cái bụng kêu réo đánh thức. Từ dưới gối, cô rút điện thoại di động ra, đã ba giờ chiều rồi.

Đẩy cửa, phòng khách không có một bóng người. Vị trí gần vách tường bắt mắt có một mẩu giấy tiện lợi, “Công ty vó việc, tôi đi trước. Nồi cơm điện

có cháo trứng muối. Tiếu Dương”.

Cô đặt mẩu giấy tiện lợi xuống, định xé nó, sau lại bỏ ra, gấp nó thành hình ngôi sao, bỏ vào trong ví.

Khương Hiểu Nhiên bưng bát cháo nóng hổi, trong lòng ấm áp kì lạ.

Đúng ra mà nói, hương vị bình thường.

Nhưng lúc cô đang đói mà nói, không khác gì mỹ vị nhân gian.

Sau khi ăn xong, cô còn không dám tin bát cháo kia chính tay Tiếu Dương nấu.

Cô quen anh mười bốn năm, đây là lần đầu tiên ăn đồ ăn anh tự tay làm.

Cho dù ở thời điểm nước sôi lửa bỏng, cũng không được hưởng thụ đãi ngộ cao như thế. Sau khi trở thành phụ nữ của anh, ngay cả nghĩ cũng không dám

nghĩ, càng nghĩ càng buồn lòng, vì thế khái niệm này chỉ đơn giản là từ

bỏ mà thôi.

Thì ra, đàn ông không làm, chỉ là không muốn mà thôi.

Cô đột nhiên thấy hâm mộ Quách Doanh, là tình cảm sâu đậm thế nào mới làm

cho Tiếu Dương sẵn sàng thay đổi việc cách xa phòng bếp, ngay cả cô là

vợ trước cũng không làm được.

Không thể nghĩ đến, nếu không cô sẽ nổi điên.

Khương Hiểu Nhiên vội vàng rời khỏi nhà anh, nghĩ thời gian còn sớm, muốn đi dạo trên đường.

Thành phố B vài năm gần đây phát triển nhanh chóng, túi tiền mọi người đều

dày lên. Trên đường lớn bất luận là cô gái trẻ, hay là các quý bà, đều

ăn mặc rất sành điệu.

Khương Hiểu Nhiên đi qua một người phụ nữ

khoảng năm mươi tuổi, đầu làm xoăn cuộn sóng, mặc chiếc áo sơ mi bó sát

người, chân đi đôi giày da dê thịnh hành nhất.

Nếu nhìn từ xa, không khéo người khác còn tưởng bà ấy là cô gái hai mươi tám tuổi.

Cô cúi đầu nhìn chân mình đi đôi giày da năm năm trước, nghĩ rằng, Khương

Hiểu Nhiên, mày ngược mình thế này, mày không ăn không uống, cũng chỉ

tiết kiệm không dưới một mét vuông phòng ở thôi.

Phụ nữ sợ nhất không phải người khác đối xử không tốt với mình, mà bản thân mình cũng không trân trọng chính mình.

Cô bước nhanh vào một cửa hàng giày nổi tiếng, chọn được đôi giày màu

trắng xen màu da trâu, trước đi thử xuống chân, thấy hai chữ thoải mái.

Sau nhìn lại bảng giá, tám trăm chín mươi tám tệ, lại có chút do dự.

“Không thể nào, một đôi giày da cũng chần chừ lâu như vậy. Tiếu Dương hẳn sẽ không keo kiệt như vậy chứ”.

Không biết từ khi nào, Quách Doanh đứng bên cạnh cô, “Tháng trước, chúng tôi ở New York, anh ấy mua cho tôi chiếc túi xách LV này, giá bao nhiêu nhỉ,

hình như hai mươi vạn tệ. Còn nhiều thứ này nọ lắm, tôi cũng không đặc

biệt nhớ rõ”.

“Tiểu thư, bọc cho tôi đôi này”. Khương Hiểu Nhiên đưa đôi giày cho nhân viên bán hàng.

“Có phải được dựa dẫm tiêu tiền của đàn ông rất thích phải không?”. Quách Doanh châm chọc nói.

Khương Hiểu Nhiên nhẫn nại, lòng bùng lên ngọn lửa giận, lạnh lùng nói, “Sao

mắt cô gặp tôi là chỉ thấy tiền của Tiếu Dương vậy”.

“Bây giờ dạng tiểu tam [1'> càng ngày càng lợi hại, tôi cũng rất sợ nha”.

“Tôi nhớ rõ giờ Tiếu Dương vẫn còn độc thân, cô giả mạo thê tử người khác, sợ là càng vô liêm sỉ”.

“Tôi là vị hôn thê của anh ấy, được cha mẹ anh ấy thừa nhận. Còn cô là cái gì?”.

Khương Hiểu Nhiên không nói được, chẳng lẽ nói, cô là vợ trước của anh. Cô là

quá khứ của anh, Quách Doanh mới là hiện tại và tương lai của anh.

Quách Doanh khinh miệt quét mắt liếc nhìn cô một cái, mang theo mấy túi giày

da, chân gõ mạnh xuống sàn tạo áp lực ra khỏi cửa hàng.

“Tiểu thư, giày của cô, sau khi giảm giá còn tổng cộng là tám trăm tám mươi tám tệ”.

Khương Hiểu Nhiên xách theo túi giày rời đi vu vơ không mục đích.

Tiểu tam, từ khi nào cô lại trở thành dạng tiểu tam mà không biết. Thật bất

ngờ, cô luôn luôn lạc hậu bảo thụ, thế mà cũng vượt qua được thủy triều, dành được một thân phận mới.

Tất cả đều là món quà Tiếu Dương ban tặng, cô quyết định nói chuyện rõ ràng với anh.

Anh và Quách Doanh hạnh phúc mỹ mãn, cô sẽ không chúc phúc, nhưng cũng không phá hỏng.

Chỉ hy vọng anh rời bỏ, đừng dây dưa nữa.

Cô tình nguyện coi anh thành người xa lạ, cho dù cả đời không liên hệ với nhau, cô cũng cam chịu.

Có chút tốt, cô không thể không thừa nhận, nhưng thừa nhận cũng không thay đổi được gì.

——— ———————-

Sáng sớm thứ hai, Khương Hiểu Nhiên đi vào tòa nhà Cố thị, chuẩn bị cùng

Giám đốc Vương phụ trách toàn bộ công việc siêu thị gặp mặt.

“Xin chào, giám đốc Vương, tôi là Khương Hiểu Nhiên”. Cô đẩy cửa bước vào.

Giám đốc Vương vội vàng đứng dậy, “Khương tiểu thư, mời ngồi”.

“Sao chỉ có một người, không phải thống nhất ký hợp đồng sao?”.

“Ngành sản xuất không giống vậy, điều khoản hợp đồng cũng khác, bên cạnh việc bán sách, cô cũng có thể một mình làm việc”.

Khương Hiểu Nhiên cúi đầu nhìn hợp đồng, không cần chi phí phụ cấp, không cần

tiền thuê, không cần tiền thế chấp, duy nhất chỉ có chia lợi nhuận, hơn

nữa chia mức bảy ba.

N