Khi gọi món ăn, Trần Tổng rất lịch sự, mỗi lần đều kính cô hỏi. Cô cũng hỏi thăm sở thích của anh ta, mới thấy anh ta thích ăn sò điệp rang muối,
canh đông trùng hạ thảo.
Người đàn ông vừa ăn canh, vừa khen, “Canh tiên mỹ vị, Khương tiểu thư uống đi, đối với phụ nữ rất có lợi”.
Khương Hiểu Nhiên nghĩ, không phải bổ thận chứ, mặt hiện lên nụ cười, “Trần
tổng, ngày ngày công việc bận rộn, lại còn hiểu biết nhiều loại thuốc
bổ”.
“Còn Trần tổng nghe thật xa lạ, gọi tôi là Đại Dũng được
rồi”. Trần tổng nhấp ly rượu, “Hiểu Nhiên a, nghe nói cô một mình nuôi
con nhỏ, cũng thật vất vả nha !”.
“Phải, phải”. Khương Hiểu Nhiên vừa ứng phó, vừa nghĩ, chuyện gì vậy, tôi và anh lại đi tán gẫu việc riêng tư sao ?
Cuối cùng vất vả xong bữa cơm no rượu say, Khương Hiểu Nhiên nhẹ nhàng thở ra, nhanh chóng đưa đại thần về khách sạn.
Không nghĩ, người ta lại mở miệng, “Đến thành phố B hai ngày, mỗi ngày đều
nhốt ở trong khách sạn thật chán, chỗ các cô có quán bar nào nổi danh
không ?”.
Khương Hiểu Nhiên vừa rồi thấy anh ta nhanh chóng trả
tiền cơm, thấy không đúng, hóa ra còn có tiết mục hứng thú khác tiếp. Ai bảo nhu nhược ăn thịt người, cô đành phải kiên nhẫn đưa anh ta đến quán bar nổi tiếng nhất.
Toàn phòng đầy, hai người đàng phải ngồi vào bàn vuông dựa cầu thang trong đại sảnh.
Trần Đại Dũng pha rượu rồi đưa cho cô, “Hiểu Nhiên, nếm thử tay nghề của tôi”.
Khương Hiểu Nhiên nhận ly rượu, đưa lên miệng, “Trần tổng, hương vị rất tốt, ngọt và cay”.
“Lại gọi Trần tổng, tôi muốn tức giận đấy”. Trần Đại Dũng dựa vào người, trán cơ hồ đụng vào cô.
Cô dựa lại sau, vội nói : “Đại Dũng, nghe nói con gái anh rất thông minh, đã được nhận vào đại học A”.
Trần Đại Dũng thú vị nhìn cô, “Tin tức của cô thật nhanh nhẹn” .
Khương Hiểu Nhiên cười sáng ngời, “Tôi kì thật rất hâm mộ anh, có một gia đình hạnh phúc mỹ mãn”.
“Sao cô biết tôi quá hạnh phúc, hay là cô xem tướng”. Thanh âm anh ta hơi
châm chọc, “Trùng hợp là tôi học được ít da lông, nếu không chúng ta có
thể trao đổi”.
Trần Đại Dũng một tay nắm lấy cổ tay cô, tay kia nhẹ nhàng vòng tay qua cô.
Khương Hiểu Nhiên trong trẻo nhưng lạnh lùng, trên mặt có chút uất giận, thử
rút tay về, cảm giác anh ta dùng lực, nên cũng mặc kệ để anh ta nắm.
“Trần tổng, tôi đã qua tuổi chơi trò chơi rồi. Với điều kiện của anh, muốn tìm mỹ nhẫn gì chẳng được”.
Trần Đại Dũng cúi đầu nhìn vào lòng bàn tay cô, tiếp tục vẽ vòng tràn, “Em quá nhạy cảm”.
“Tiếu Dương, cậu khó khăn với tiểu nha đầu kia quá. Đáng tiếc cho thân hình
em gái đó”. Tô Tuấn ôm một mỹ nữ dáng người nóng bỏng xuống cầu thang,
miệng còn không quên nói giỡn.
“Cậu biết tớ không thích chỗ này,
lần sau đừng kéo tớ đến”. Tiếu Dương đi xuống cầu thang, đập vào mắt là
một người đàn ông xa lạ đang nắm chặt tay Khương Hiểu Nhiên.
Anh
nhìn lướt qua Tô Tuấn, bước nhanh đi đến trước bàn, cúi người xuống, tay đặt lên vai Hiểu Nhiên, “Nói chuyện tốt lắm sao ? Nên về nhà thôi”.
Khương Hiểu Nhiên ngẩng đầu nhìn anh, mặt cơ hồ sát khuôn mặt anh,”Không tốt, anh chờ chút”.
Trần Đại Dũng buông tay ra, cười nói : “Hiểu Nhiên, tôi không giữ cô. Lần
sau đến Bắc Kinh, tôi rất vui được tận tình đưa cô đi thăm nhiều nơi”.
Đến cửa quán bar, Khương Hiểu Nhiên nói với anh, “Hôm nay cám ơn anh, tôi về trước”.
Tiếu Dương nắm tay cô, “Tôi đưa em về nhà”.
“Về nhà? Về nhà ai?”. Khương Hiểu Nhiên cười khanh khách.
Khẩu khí còn hỗn hợp cả hương vị rượu.
Anh nhíu mày, kéo cô ra bên đường đi vào taxi.
Khương Hiểu Nhiên ngồi ghế sau, đầu óc choáng váng, liên tục cọ xát my.
Tiếu Dương ôm chặt cô, một bàn tay nhẹ nhàng ấn vào thái dương của cô,
Khương Hiểu Nhiên theo bản năng giãy dụa, cố gắng rời khỏi anh.
“Ngoan, đừng nhúc nhích, tôi để em cọ xát, sẽ rất thoải mái”. Môi Tiếu Dương dán chặt vào trán cô.
Cô mơ mơ màng màng dựa vào đầu vai anh ngủ.
Đến cửa nhà, cô nằm trên lưng Tiếu Dương theo bản năng gọi, “Dương Dương, Dương Dương”.
Cửa nhà đối diện mở ra, bà Trương nắm tay Dương Dương đi tới, “Hiểu Nhiên,
hôm nay sao về trễ vậy, Dương Dương buồn ngủ lắm rồi”.
Khương Hiểu Nhiên đột nhiên tỉnh táo, từ lưng anh nhảy xuống dưới, vẻ mắt xin lỗi nói: “Lần sau cháu sẽ về sớm một chút”.
“Kỳ thật tối nay cũng không có gì, nhưng Dương Dương không nên về nhà ngủ,
bác chỉ sợ sáng mai đứa nhỏ không dậy được”. Bà Trương liếc mắt nhìn
Tiếu Dương, xoay người về nhà, miệng còn nói thầm, “Độc thân nuôi con
nhỏ, thật sự vất vả a”.
Tiếu Dương nhìn mẹ con cô, đôi đồng tử ở
trong mạch nước ngầm sâu trũng bắt đầu khởi động, anh nửa ngồi xổm
xuống, nói với Dương Dương, “Dương Dương, cháu quen chú sao?”.
Dương Dương nghiêng đầu, “Chú à, tuy chú rất quen mặt, nhưng cháu thật sự không biết chú”.
Anh nhìn ngược lại Khương Hiểu Nhiên.
Khương Hiểu Nhiên đẩy con gái vào trong cửa, nói: “Tiếu Dương, cám ơn anh đã đưa tôi về”.
Tiếu Dương thấy bộ dáng mệt mỏi của cô, chỉ nói một câu, “Khương Dương, tên của con bé rất êm tai”.
Về nhà, Dương Dương vây quanh cô hỏi không ngừng, “Mẹ, mẹ và chú lạ đó tò mò lắm nha! Chú ấy biết con sao?”.
Khương Hiể
