”.
Ánh mắt anh nhìn thẳng phía trước, không khí trong xe đột nhiên trầm xuống.
“Đó là một câu chuyện xưa rất dài”.
Khương Hiểu Nhiên không phải người tò mò, cô không tiếp tục truy hỏi. Mỗi
người đều có bí mật của riêng mình, chôn ở chỗ sâu nhất, coi như một
vùng tuyết lớn, bề mặt sáng bóng và hoàn mỹ, sai khi tuyết tan, mới lộ
ra bộ dáng ban đầu, quanh co không đồng đều, thậm chí là gồ ghề.
Buổi chạng vạng hoàng hôn, trên bầu trời vạch ra một đường vàng sơn họa thủy, ánh xạ hoàng hôn, khiến lòng người say mê.
Cố Thiên Nhân lái xe ra khỏi thành phố, đường lớn trở nên vắng vẻ, hai bên đường trồng một hàng cây ngô đồng, dưới ánh chiều hoàng hôn, cũng biết
thành màu vàng.
Khương Hiểu Nhiên từ từ nhắm hai mắt, thả lỏng
thần kinh căng thẳng cả ngày. Anh cũng không nói gì, cô cũng không có
hỏi. Quen biết hơn một năm, hai người không xa không gần kết giao. So
với bạn bè bình thường thì nhiều, nhưng so với bạn tốt thì kém một chút. Có lẽ cô đã quản trái tim mình quá kĩ, không muốn mở lòng cho người
khác bước vào.
Nhưng lúc này, ngồi trên xe, cả người cô thả lỏng, không có một chút ngụy trang.
Khi cô mở mắt, xe đã đến một con đường núi. Con đường núi quanh co uốn
lượn, xe rẽ trái rồi lại rẽ phải, đầu Khương Hiểu Nhiên cảm thấy choáng
váng hồ đồ.
“Sơn lộ thập bát loan [2'> nổi danh, quả nhiên danh bất hư truyền”. Cô cười khổ nói.
“Em đã đến vài lần?”.
Khương HIểu Nhiên nghĩ, vài lần? Hàng năm lên đại học tới vài lần, sợ không
dưới mười lần trong vài năm. Nhưng sau khi tốt nghiệp, một lần cũng chưa tới, tính đúng ra, đã mười năm rồi chưa tới.
Cô thuận miệng đáp lại. “Không tính được”.
“Anh đã đến đây chín lần, nhưng đã mười năm trôi qua kể từ lần cuối cùng”.
Cố Thiên Nhân dựa đầu vào xe, ánh mắt nhìn chăm chú ánh nắng chiều phương
xa, chậm rãi nói, “Năm mười tuổi anh lần đầu tiên đến đây vào ngày hè
Valentine (ngày thất tịch ở Trung quốc 7/7 âm lịch), sau đó hằng năm đều đến ngày đó”.
“Cùng bạn gái?”. Khương HIểu Nhiên hiểu rõ.
“Cô ấy là bạn cùng lớp với anh. Anh là đội trưởng, cô ấy không có tiếng tăm gì trong lớp, học tập bình thường, cũng không đặc biệt gì. Lúc đầu anh
không chú ý cô ấy. Nhưng có lần trong lớp một bạn học bị bệnh nên cả lớp đóng góp tiền, cô ấy lấy ra một đống tiền xu trong túi, lộ vẻ xấu hổ.
Sau anh mới biết, vì lần đóng tiền này, chiều nào sau giờ học, cô ấy đều nhặt chai nhựa trên đường, thật vất vả mới bán được năm đồng, toàn bộ
đều đóng góp ra”.
“Cô ấy thật tốt bụng”.
“Cô ấy không chỉ
tốt bụng, còn trung thành, dịu dàng, xinh đẹp. Kỳ thật cô ấy rất được,
lúc cười có hai núm đồng tiếc, đặc biệt đáng yêu”. Cố Thiên Nhân sóng
mắt nhộn nhạo, đường nét khuôn mặt phá lệ nhu hòa.
“Cô ấy thật dễ thương”.
“Chỉ cần mọi người tiếp xúc với cô ấy đều sẽ thích. Em nhất định sẽ không
tin, cô ấy nhát gan đến cả con tiến cũng không dám bước lên”.
“Có lẽ cô ấy chính là không đành lòng”.
“Em đúng là hiểu cô ấy. Cô ấy là một cô gái đơn thuần, làm cho người ta muốn thương tiếc cô ấy, bảo vệ cô ấy”.
Ban đêm mùa thu gió lạnh phất phơ, thổi tới cơ thể làm người lạnh lẽo, cô không kiềm chế được bắt đầu hắt xì.
Cố Thiên Nhân quay đầu lại, vội vàng cởi âu phục, khoác lên người cô.
Ngón tay anh chạm vào hai má cô, dịu dàng nói : “Lạnh như vậy, còn cùng anh đứng ở đây”.
Khương Hiểu Nhiên cụp mắt, “Có lẽ câu chuyện cũ rất hấp dẫn người”.
Trên đường về, Cố Thiên Nhân không nói thêm chuyện về cô gái kia.
Khương Hiểu Nhiên nhìn con đường mờ tối, nghĩ đến lễ tình nhân thứ hai năm ấy.
Mùa đông năm ấy lạnh khác thường. Tiếu Dương không biết mượn ở đâu một
chiếc QQ, chở cô lên đỉnh núi tình nhân. Buổi chiều họ lên núi, trên mặt còn lưu lại mấy ngày hôm trước tuyết đọng chưa tan.
Trên đỉnh
núi du khách ít ỏi không có mấy, đều là các cặp tình nhân trẻ. Hai người họ đứng bên cạnh xe, sau giữa trưa ánh mặt trời ấm áp lan tỏa lên mặt,
lên người họ, cách đó không xa là rừng trúc rộng lớn, tình cảnh này
giống như hình ảnh trong bộ phim điện ảnh kinh điển, làm con người mơ
mộng.
Khương Hiểu Nhiên tháo găng tay, đi lên phía trước vươn tay, như đón nhận ánh mặt trời.
Tiếu Dương sát đến phía sau cô, cánh tay vòng ngang thắt lưng cô, lòng bàn
tay nâng tay cô lên, “Chúng mình trông giống như Jack và Rose đấy [3'>?”.
Khương Hiểu Nhiên nhắm mắt sau đó mở lại, xoay người nhìn thẳng anh, “Nhớ kĩ, em là Khương Hiểu Nhiên, anh là Tiếu Dương”.
Lời nói của cô xúc động, trong ánh mắt chứa một chút khủng hoảng, giống như nai con bị thương, làm cho người ta muốn bảo vệ cô.
Đáy mắt Tiếu Dương ý cười dần mất đi, môi mềm nhẹ gắn lên mí mắt cô, “Ngốc à, yên tâm, chúng mình mãi mãi không rời xa nhau”.
Hai tay Khương Hiểu Nhiên ôm thật chặt anh, “Phải, không rời xa nhau”.
Thực tế bọn họ ban đầu có thể ở cùng nhau mãi mãi, chỉ cần cô không quá
nghiêm trọng, nhiều nhẫn nại một chút, nói không chừng có thể trở thành
đám cười vàng, thậm chí là đám cưới kim cương.
Nhưng lúc tuổi
trẻ, đôi mắt cô không thể chịu đựng được một hạt cát, tình yêu cô nắm
giữ trong lòng bàn tay, hôn nhân dù chưa từng là ác n
