XtGem Forum catalog
Sau Khi Ly Hôn, Vẫn Tiếp Tục Dây Dưa

Sau Khi Ly Hôn, Vẫn Tiếp Tục Dây Dưa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325922

Bình chọn: 7.00/10/592 lượt.

gôn phải chống đỡ,

nhưng chiến tranh lạnh một thời gian dài đã sớm làm trái tim nóng lửa

của cô trở nên đông lạnh. Cô làm sao chịu được sự tương phản như vậy,

chỉ có rời đi, mới là lựa chọn duy nhất lúc ấy.

Hôm nay chín năm sau, nếu để cô một lần nữa lựa chọn, cô có thể lựa chọn rời bỏ anh sao ?

Còn chưa chờ cô hiểu rõ đáp án, bên tai đã truyền đến thanh âm trầm ấm, “Về nhà rồi, khi nào thì mời anh đến nhà em chơi ?”.

Khương Hiểu Nhiên lấy lại tinh thần, khó xử nói, “Trong nhà lộn xộn, sau này có cơ hội”.

Cố Thiên Nhân thâm ý cười, biết rõ đáp án của cô, nhưng vẫn nhịn không được thử.

Cảm giác thế này đã bao lâu chưa xuất hiện, năm năm, mười năm, thời gian lâu đến mức anh nghĩ anh đã là người vô tâm.

Anh còn tư cách có cảm giác rung động sao ?

End

——— ———————-

[1'> đầu sư tử hầm nướng: Món này thường ăn trong các dịp lễ Tết ở TQ. Theo

tớ biết thì được làm từ thịt băm nhỏ, rau xanh, trứng và một số gia vị.

Làm như thịt viên, có hình đầu sư tử nên gọi vậy. (Văn hóa ẩm thực của

mình cùi quá :-s)

[2'> Sơn lộ thập bát loan (山路十八弯): có lẽ là một con đường núi ở Trung Quốc có mười tám khúc quanh co.

[3'> Jack và Rose : là nhân vật trong bộ phim Titanic (1997). Khi Khương Hiểu Nhiên về nhà, đèn phòng khách vẫn còn sáng, mẹ từ phòng bếp múc một bát canh hạt sen đưa cho cô.

“Mẹ, đã muộn rồi sao mẹ còn chưa ngủ?” Cô uống ngụm canh, thật ngọt.

“Có một số việc muốn thương lượng với con. Dì con gọi điện muốn mẹ về nhà

sống cùng, chú con năm trước qua đời, dì ấy ở một mình cũng cô đơn. Mẹ

cũng đã nhiều năm không về nhà.” Bà Khương chậm rãi nói.

Khương

Hiểu Nhiên ngẩng đầu nhìn mẹ, trong lòng cũng cảm thấy áy náy, ở thành

phố B nhiều năm như vậy, chưa dành cho bà những ngày sống thoải mái, lại luôn để bà phải lo lắng.

“Mẹ, mẹ cũng nên đi nhiều nơi một chút, Dương Dương cũng đã lớn, cửa hàng của con kinh doanh rất tốt, mẹ đừng lo lắng cho con.”

“Con đừng trách mẹ nói nhiều, việc để trong lòng mẹ đã lâu. Năm nay, con đã

ba mươi bốn tuổi, Dương Dương cũng chín tuổi. Bạn bè bên cạnh con đều đã thành gia lập nghiệp, tuổi của con cũng không còn trẻ nữa, nháy mắt,

rồi lại đến bốn mươi, thời gian đối với phụ nữ đảo mắt đã trôi qua rất

nhanh. Con là đứa tốt tính, bằng dung mạo tính cách của con, tìm một

người tương đương cũng không quá khó, đừng để mẹ đi rồi vẫn phải suy

nghĩ mãi về việc này.”

Lòng Khương Hiểu Nhiên chua xót, cô sao

không biết mẹ lo lắng cho mình, nhưng có điều cô vẫn chưa nghĩ đến

chuyện đó. Có những lúc, cô cũng muốn giống những người khác, có chồng,

về già có người trò chuyện, làm bạn. Dương Dương cũng cần một người ba,

một nhà ba người cuối tuần đi xem phim, đi chơi công viên. Kỳ thật cuộc

sống an nhàn như vậy, như lúc còn trẻ đoàn tụ sum vầy, thề non hẹn biển

thì khó thành.

Cô cầm bát đặt lên bàn trà, khẽ cười nói: “Mẹ, mẹ

yên tâm, ngày mai con đi tìm Lưu Sảng, nhờ cô ấy đứng ra giúp con giới

thiệu một người bạn, thế không phải dễ dàng sao.”.

Hôm sau, bà Khương đến thành phố A, Khương Hiểu Nhiên quả thực đến tìm Lưu Sảng.

Giữa trưa, hai người đến nhà hàng ẩm thực ăn cơm, đây cũng là nơi Khương

Hiểu Nhiên ưa thích nhất, rau xào nhiều, hương vị nồng đậm, mà giá cả

rất hợp lý.

Sau khi ngồi xuống ghế, vẻ mặt Lưu Sảng đầy bất ngờ.

“Này, cậu định làm gì mờ ám mà hẹn đến cái phòng nhỏ này hả?”

“Không có cách nào khác, tớ chỉ muốn hối lộ cậu.”

“Nói đi, chỉ cần không phải giết người phóng hỏa, những chuyện các chị em chúng ta nào có so bì ai với ai.”

“Bên cạnh cậu có người đàn ông hoàng kim anh tuấn độc thân nào không?”

Lưu Sảng đang uống một ngụm nước, nghe được câu này phun hết ra, “Trái tim

ngủ đông mười năm khó thành của cậu cuối cùng cũng đã thức tỉnh?”.

“Cậu đã kết hôn, tớ không thể lạc hậu nha.”

“Chịu kích thích, chắc chắn là chịu kích thích, nhưng đầu sỏ hẳn là người

khác. Nghe nói ở tiệc cưới tớ, có người nào đó nửa buổi rút khỏi hội

trường, nguyên nhân thì không cần để tớ nhiều lời, cậu mau thành thật

khai báo đi.”

Khương Hiểu Nhiên thu nụ cười trên mặt, “Tớ vẫn trả lời cậu là không hề liên quan gì tới anh ấy, nhìn thấy anh ấy và bạn

gái thân mật gần gũi, đối với tớ như không có gì, tớ không có cách nào

để lòng yên tĩnh như nước. Rõ ràng tớ rời bỏ anh ấy, rõ ràng xa nhau

chín năm, rõ ràng tớ đã chuẩn bị tâm lý tốt mọi chuyện, nhưng bản thân

vẫn không có cách coi anh ấy là người quen thuộc xa lạ.”.

“Nha

đầu ngốc này, phải đi tìm anh ta. Dựa vào việc cậu là mối tình đầu của

anh ta, đã kết duyên vợ chồng, dựa vào việc cậu vì anh ta nuôi lớn con

gái đáng yêu, tớ không tin anh ta không quay đầu lại.”

Khương

Hiểu Nhiên lắc đầu, “Tớ ngốc, tớ dốt, đối với cậu coi là không có mặt

mũi. Lúc trước sau khi xa nhau, ai cũng không ràng buộc ai, hôm nay anh

ấy có đối tượng tốt, có duyên tốt, tớ có tư cách gì quấy rầy cuộc sống

của anh ấy. Cho dù tớ gạt bỏ lòng tự trọng của mình, cho dù chúng tớ có

chung sống cùng nhau, liệu có thể đảm bảo có một cuộc sống tốt đẹp hay

không?.

“Cậu còn có việc chưa báo cáo nha. Nghe nói cậu và Cố Thiên Nhân đang tay trong