ại.
Xuống máy bay, hai người cùng đi ra đại sảnh.
“Đến chỗ nào, anh đưa em đi”.
“Vẫn chưa tìm được điểm đặt chân”.
“Để anh giới thiệu cho em một nơi”. Nói xong liền đưa cô đến chiếc xe hơi đỗ bên đường.
“Thiên Nhân, không phải cả nước nơi nào anh cũng có xe đấy chứ, lần trước ở Bắc Kinh cũng thế “. Khương Hiểu Nhiên nói đùa.
“Cũng có thể nói là như vậy”. Ánh mắt Cố Thiên Nhân nhìn ra ngoài cửa kính.
“Khách sạn Lệ Chi Uẩn”. Khương Hiểu Nhiên đọc tên, “Cảm giác thật kỳ lạ”.
“Ừ”.
Không hổ là khách sạn cao cấp của thành phố S, sau khi Khương Hiểu Nhiên nhận phòng, cảm giác cực kỳ hài lòng. Chỉ là một căn phòng tiêu chuẩn nhưng
bên trong rất lịch sự tao nhã, giường gỗ khăn trải giường màu cafe, tủ
đầu giường để đèn chụp thêu hoa, rèm cửa sổ là màu xanh nhạt, dường như
mang đến hơi thở mùa xuân.
“Có vừa lòng không?”. Cố Thiên Nhân đi vào theo.
“Có”.
“Vào đến Lệ Chi Uẩn, gần như không có người nào không hài lòng”.
“Lệ Chi Uẩn này rốt cuộc có nguồn gốc như thế nào?”.
“Tên khách sạn này được ghép giữa họ của ông chủ và tên của vợ ông ấy, vì
thế gọi là Lệ Chị Uẩn”. Cố Thiên Nhân dừng lại một chút, “Nhưng có điều, câu chuyện đằng sau còn rất nhiều”.
“Anh cũng thật hiểu biết đấy”.
“Trùng hợp anh và ông chủ khách sạn này là bạn bè”.
“Đây là khách sạn năm sao, tiền phòng nhất định đắt lắm!”.
“Anh đặt cả tầng trên, phòng này xem như tặng. Em nghỉ ngơi cho tốt, anh lên trước đây”.
Khương Hiểu Nhiên nghỉ ngơi thoải mái sau chuyến bay, cô đi liên hệ với nhà
cung cấp, tất cả mọi chuyện đều thuận lợi, điều kiện hợp đồng rất tốt,
đối phương đồng ý cho cô thanh toán trước một nửa tiền hàng, trong vòng
ba tháng sau mới kết toán phần còn lại, giá còn rẻ hơn nhà cung cấp
trước 2%.
Buổi tối trở lại khách sạn, lòng vui mừng hớn hở, xem ra ngày mai có thể mua vé máy bay về được rồi.
Hào hứng gọi điện thoại cho Tiếu Dương chia sẻ, “Đoán xem em là ai?”. Cô cố ý hỏi trêu anh, giọng nói cũng lạc đi.
“Anh nghĩ xem, là Viện Viện đúng không?”. Tiếu Dương nghiêm túc trả lời.
Viện Viện, lòng Khương Hiểu Nhiên trầm xuống, giọng điệu nóng nảy, “Ai là Viện Viêjn?”.
Ban đầu Tiếu Dương còn định đùa thêm, nhưng thấy cô tức giận vội nói, “Anh nói bừa thế mà em cũng tin”.
“Hừ, chuyện này cũng dám nói lung tung, anh ăn nói mâu thuẫn thế sao em tin được”.
“Bà xã à, sao em lại ghen vớ vẩn thế, ông xã em gốc rễ là mầm đỏ, thuộc loại quý hiếm ngồi nhớ mà không làm loạn”.
Khương Hiểu Nhiên nhướn mày, “Anh nói gì nhiều thế, không thèm nghe anh nói nữa”.
“Khi nào trở về phải báo cho anh một tiếng, miễn để anh lo lắng”.
“Em nghĩ hôm nay kí hợp đồng thành công, ở chơi hai ngày, ngày kia về”.
Nói xong không chờ anh đáp lời liền ngắt điện thoại.
Nghĩ đến bộ dạng bất ngờ của Tiếu Dương ngày mai khi nhìn thấy cô về, Khương Hiểu Nhiên lòng vui như mở hội.
Tắm rửa xong, thay áo ngủ, Khương Hiểu Nhiên đang chuẩn bị ngủ thì…
Điện thoại vang lên, “Tiếu Dương, đã bảo vài ngày nữa em về mà, sao còn gọi
điện thoại?”. Cô không đợi đối phương mở miệng đã nói.
Điện thoại bên kia trầm mặc hồi lâu, “Là anh, Cố Thiên Nhân”.
“Thiên Nhân”. Khương Hiểu Nhiên ngượng ngùng đáp lại.
“Ngày mai cùng anh đến một nơi, được không?”.
Khương Hiểu Nhiên cầm ống nghe điện thoại, không biết nên trả lời thế nào. Đầu điện thoại bên kia tạm dừng, không gian yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy rõ ràng hơi thở của đối phương.
“Hiểu Nhiên, nếu em thấy khó xử thì quên chuyện đó đi”. Giọng nói Cố Thiên Nhân nghe có chút cô đơn.
Đầu óc Khương Hiểu Nhiên rối loạn, bật thốt ra, “Ngày mai em có thời gian”.
“Vậy nghỉ ngơi đi, ngày mai gặp”. Giọng nói Cố Thiên Nhân trầm thấp.
Vài từ ngữ dường như chìm xuống tận đáy lòng cô.
Có điều gì xảy ra vậy, tâm trạng của anh ấy thật khác với lúc bình thường, lúc nằm ngủ Khương Hiểu Nhiên còn lo lắng tự hỏi.
Ngày hôm sau rửa mặt chải đầu xong, Khương Hiểu Nhiên nhìn xem giờ, bảy giờ
ba mươi phút, người đó nói ra ngoài sao còn chưa đến? Cô đang định lên
tầng trên tìm anh.
Vừa đẩy cửa ra khỏi phòng đã thấy một bóng hình cao lớn đứng trên hành lang, không hề động đậy.
Cô bước chậm đi đến trước mặt anh, “Hôm nay đi đâu vậy?”.
Cố Thiên Nhân đang rơi vào trầm tư đột nhiên tỉnh lại, “À, đang muốn đi đâu đó”.
“Thành phố S đúng là đô thị phồn hoa, nghe nói nơi nào cũng nổi tiếng thu hút
nhiều khách du lịch. Mà tối hôm qua không phải anh nói muốn đến một nơi
sao?”.
“Đúng là muốn đến một nơi”.
Cố Thiên Nhân lái xe,
đường lớn trống trải bằng phẳng nhưng tốc độ của anh rất chậm. Xe đi đến con đường quanh co rồi dừng lại ở một con hẻm nhỏ. Nhìn tảng đá mọc rêu xanh dưới mặt đất, nơi đây hẳn đã có chút tuổi đời.
Con hẻm nhỏ chật hẹp, nhiều nhất cũng chỉ hai mét, người đi đường gần như không có mấy.
Tuy nói là ban ngày ban mặt nhưng Khương Hiểu Nhiên lại thấy có chút căng thẳng, lo lắng.
Cố Thiên Nhân quay lại thấy dáng vẻ cẩn thận của cô, tay nắm chặt tay cô, đi đến một tòa nhà cũ ở cuối con hẻm mới dừng lại.
Cửa kẽo kẹt mở ra từ bên trong, một bà già bảy mươi tuổi xuất hiện vui mừng nói, “Tiểu thiếu gia, cuối cùng cậu