Sau Khi Ly Hôn, Vẫn Tiếp Tục Dây Dưa

Sau Khi Ly Hôn, Vẫn Tiếp Tục Dây Dưa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325612

Bình chọn: 9.5.00/10/561 lượt.

làm cho tớ không thể không hoài nghi”.

“Thế khoảng thời gian trước có lui đến chỗ người phụ nữ kia không?”.

“Có”.

“Sao cậu không tự hỏi Tô Tuấn, anh ta cũng là đương sự, cậu không thể cứ nghe lời nói từ một phía”.

“Tớ không có dũng khí hỏi anh ấy, mặc kệ anh ấy đưa ra đáp án nào, trong thâm tâm tớ đều không tin tưởng anh ấy”.

Khương Hiểu Nhiên cầm tay Lưu Sảng, đã nhiều năm như vậy rồi trái tim cô ấy vẫn phải chịu nhiều cay đắng khổ cực.

“Tớ nghĩ nên đến hỏi rõ ràng người phụ nữ kia, hỏi xem hai người bọn họ rốt cuộc có chuyện như vậy không?”.

“Cậu tình nguyện tin tưởng cô ta, cũng không nguyện tin tưởng Tô Tuấn?”.

“Tớ chỉ nghe theo quyết định của trái tim”.

“Được rồi, tớ đi cùng cậu”.

“Không, tớ muốn một mình đối mặt”.

Lúc này Lưu Sảng gọi điện thoại cho người phụ nữ kia, “Chương Hàm Mị, tôi

là Lưu Sảng, bây giờ cô có thời gian không? Tôi muốn hẹn gặp cô”.

“Được, ở đâu?”.

“Ở nhà hàng trà Duyệt Duyệt”.

Khương Hiểu Nhiên vẫn lo lắng, “Tớ ở cửa chờ cậu”.

Chỉ chốc lát người phụ nữ kia đã đến, cô ta hạ chiếc kính râm, ngồi ở ghế đối diện.

“Chương tiểu thư, tôi muốn nói chuyện trực tiếp với cô, cô nói cô đang mang thai con của Tô Tuấn, bằng chứng đâu?”.

Chương Hàm Mị vuốt đám tóc quăn vương trên trán, “Không có chứng cứ, cô tin

hay không tin cũng được. Chờ khi đứa bé sinh ra sẽ là bằng chứng tốt

nhất”.

Lưu Sảng nắm chặt chiếc cốc, “Hai người quen nhau như thế nào?”.

“Bạn bè giới thiệu”.

“Hai người quan hệ bao lâu?”.

“Hơn một năm”.

“Đứa bé được mấy tháng rồi?”.

“Ba tháng”.

Lưu Sảng tính toán thời gian, đúng vào dịp Tết vừa qua.

“Chương tiểu thư, tôi nhớ rõ khoảng thời gian đó mỗi đêm Tô Tuấn đều ở nhà, đứa con của cô sợ là có chút ẩn tình”.

“Lưu tiểu thư tôi cũng không biết trả lời cô thế nào mới tốt, ai nói việc

này nhất định phải làm vào buổi tối, đàn ông không phải rất thích thứ

mới mẻ và tươi trẻ sao. Tôi nhớ mấy tháng trước, có hôm giữa trưa cô gọi điện thoại cho Tô Tuấn, bảo anh ấy buổi chiều cùng cô đi kiểm tra

thai”.

Lưu Sảng cầm cái cốc run run.

“Anh ấy nói anh ấy

không có thời gian, phải tiếp khách. Lúc nói câu đó là tôi đang ở phía

dưới đó”. Tay Chương Hàm Mỵ đặt trên cạnh bàn gõ gõ.

Lưu Sảng cảm thấy không cần hỏi thêm nữa, chẳng lẽ muốn nghe người phụ nữ kia kể chi tiết từng chuyện cô ta ở bên cạnh Tô Tuấn đã làm những gì, cô không dám nghe cũng không muốn nghe.

“Tôi đi”. Lưu Sảng xách túi ra khỏi nhà ăn.

Khương Hiểu Nhiên đứng chờ ở cửa, thấy cô đi ra, vội vàng chạy đến, “Sao rồi, đứa bé rốt cuộc là con ai?”.

“Tô Tuấn”. Nói xong, thần sắc Lưu Sảng đang nặng nề đã thoải mái hơn nhiều.

Khương Hiểu Nhiên thấy sắc mặt cô tái nhợt, vội vàng đỡ tay cô, “Trong tay cô ta có bằng chứng sao?”.

“Cô ta nói khi đứa trẻ sinh ra sẽ là bằng chứng rõ ràng nhất. Tớ không muốn nhìn bằng chứng này, tớ quá mệt mỏi rồi”.

“Vậy cậu tính gì không?”.

“Về nhà thu xếp hành lý”.

End

——— —————— ————–

[1'> Bộ phim “Tình thâm thâm, vũ mông mông” là tên gốc của phim Tân dòng sông ly biệt.

[2'> Lộng xảo thành chuyên : biến khéo thành vụng, chữa tốt thành xấu, lợn lành thành lợn què.

Mấy ngày nay tâm tình Khương Hiểu Nhiên rất xấu.

Ngày hôm đó cô đưa Lưu Sảng về nhà, giúp cô ấy thu xếp hành lý.

Lại nói, đối với những việc làm của Tô Tuấn, cô luôn thấy phản cảm, bình

thường trong lòng cô cũng đã thầm oán trách vì sao Lưu Sảng lại dung

túng cho anh ta như vậy, vì sao không thể sống cho bản thân mình một

chút.

Nhưng khi Lưu Sảng hạ quyết tâm rời xa anh ta, cô lại lo lắng không nguôi.

Dù sao tháng sau Lưu Sảng cũng sinh con rồi, nhưng cô ấy lại quyết định về nhà một người dì họ hàng xa ở một huyện ngoại ô thành phố. Tuy nói cách thành phố B không xa nhưng cũng phải mất một giờ đi đường, cả huyện đó

điều kiện chữa bệnh so với thành phố B thua kém rất nhiều.

Khương Hiểu Nhiên đã hỏi cô ấy, vì sao không về nhà mẹ đẻ, Lưu Sảng nói cha mẹ cô ấy luôn nghiêng về phía Tô Tuấn, biết cô rời khỏi nhà họ Tô, nhất

định họ sẽ làm mọi cách để cô phải trở về.

Hồi còn nhỏ cô thường xuyên ở nhà dì chơi, dì rất thương cô.

Khương Hiểu Nhiên biết cha mẹ cô ấy rất gia trưởng, nhưng không nghĩ đến họ lại gia trưởng đến mức này.

Sau đó cô lại hỏi Lưu Sảng, cô ấy xin phép cơ quan nghỉ một thời gian, mất đi kế sinh nhai, sau này lấy gì nuôi đứa nhỏ?

Lưu Sảng nói trước kia cô ấy đã hợp tác với một người bạn mở công ty, buôn

bán có lãi mấy trăm vạn, sau đó rút cổ phần, thu hồi được tiền vốn một

trăm vạn, chỉ cần chi tiêu tiết kiệm, cuốc sống trước mắt không có gì

phải lo lắng.

Khương Hiểu Nhiên bớt đi một nửa bất an, thời buổi

bây giờ làm gì cũng không thể rời xa được tiền bạc, có tiền vẫn dễ dàng

mọi chuyện hơn. Nhưng lại nghĩ đến tờ đơn ly hôn của Lưu Sảng để lại

trong nhà, cô vẫn thấy lo lắng.

Là bạn học nhiều năm, cô ít nhiều cũng biết về Tô Tuấn. Người này mặc dù trăng hoa bên ngoài nhưng trong

lòng vẫn luôn nghĩ đến Lưu Sảng. Hơn nữa, Lưu Sảng ra đi không chào hỏi, chỉ để lại một tờ đơn ly hôn, cô có thể tưởng tượng được khuôn mặt đáng ghét của Tô Tuấn.

Chắc chắn không thấy Lưu Sảng, n


XtGem Forum catalog