. Anh không biết đừng nói bừa”.
“Được được được rồi, nghe lời em. Hôm nay em lại đến nhà họ Tô làm gì, nơi đó có sơn hào hải vị đang chờ em à?”.
“Sơn hào hải vị thì không có, nhưng đụng phải một hồ ly tinh”.
Tô Tuấn tạm ngừng, khoa trương hỏi, “Thiên hạ đang thái bình thịnh vượng thế này, đào đâu ra hồ ly tinh chứ”.
“Chính là người trước kia làm Tiếu Dương và Hểu Nhiên mâu thuẫn đấy, bạn gái Tiếu Dương”.
Tô Tuấn cảm thấy nên giải thích một chút, “Em đừng hiểu lầm, người phụ nữ
kia kỳ thật chỉ là Tiếu Dương ủy thác cho anh tìm giúp để diễn kịch
thôi. Trả cho cô ta năm vạn để giả làm bạn gái Tiếu Dương, vì muốn để
cho Hiểu Nhiên ăn dấm chua đấy mà”.
“Em cũng thắc mắc rồi, khi đó Hiểu Nhiên nằm viện, quan hệ hai người rất tốt, sao đột nhiên lòi ra
một cô bạn gái. Thì ra chính là ý tưởng xấu xa của anh”.
“Anh
cũng có lòng tốt mới làm chuyện xấu thôi. Ban đầu nghĩ Tiếu Dương chịu
kích thích rồi thì để Hiểu Nhiên cũng chịu tí kích thích, đẩy nhanh tốc
độ quay về của cô ấy. Ai ngờ lại lộng xảo thành chuyên [2'>”. Tô Tuấn
ngượng ngùng nói.
“Anh cho là ai ai cũng giống em sao, còn khiến
anh phải đắn đo. Em muốn có bản tính dũng cảm như Khương Hiểu Nhiên, lúc đó anh có dám đối với em như vậy không?”. Lưu Sảng nói xong, giọng nói
còn có chút nghẹn ngào.
“Sao vừa tốt đẹp mà giờ mặt em đã biến
sắc thế. Trước kia là anh không tốt, giờ anh đã sửa chữa rồi mà em còn
không yên tâm, sau này cứ cài máy theo dõi lên người anh đi. Anh không
dám bỏ ra đâu, em đều biết hết hành tung của anh”.
“Ai thèm nghe anh nói ngoa chứ”. Lưu Sảng nín khóc mỉm cười.
Ngày hôm sau, Tô Tuấn đưa Lưu Sảng đến bệnh viện phụ sản kiểm tra.
Vẫn là vị bác sĩ già, lại là một loạt kiểm tra, lần này Tô Tuấn chạy lên chạy xuống, cầm một đống phiếu khám bệnh.
Bác sĩ nhìn xem, lắc đầu, “Lượng đường trong máu của cô vẫn rất cao, về sau cần chú ý chế độ ăn uống, đừng để bị bệnh tiểu đường sau khi sinh, đó
là bệnh nhà giàu, sẽ đi theo cô cả đời đó. Bệnh thiếu máu đã được cải
thiện, kê cho cô một thực đơn sắt, tiếp tục ăn uống bổ sung”.
Tô Tuấn ở bên cạnh lo lắng hỏi, “Có cách gì có thể ngăn ngừa hết không?”.
“Chủ yếu vẫn là điều trị bằng chế độ ăn uống, thuốc tôi không chủ trương cho uống nhiều, phải kiểm soát miệng, thích hợp thêm một chút hoa quả, ngũ
cốc”.
Hai người vội vàng gật đầu, chờ đi đến đại sảnh, Tô Tuấn đi nộp tiền viện phí.
Lưu Sảng ngồi trên ghế chờ anh, cầm trong tay hồ sơ bệnh án vừa kiểm tra.
“Cô là Lưu Sảng phải không?”. Một người con gái xa lạ đi đến trước mặt cô.
Người con gái tuổi chừng hai mươi mấy, khuôn mặt duyên dáng, mặc chiếc váy rộng cho thấy cô ta cũng là phụ nữ đang mang thai.
“Cô là …?”. Lưu Sảng nghi hoặc hỏi.
“Không biết Tô Tuấn có nhắc đến tôi cho với cô hay không, tôi tên là Chương Hàm Mị”. Người con gái cười thực sự mê hoặc.
Tim Lưu Sảng đập mạnh, nhưng trên mặt vẫn giữ vẻ bình thản, “Chưa từng nghe nói qua”.
“Không nhắc đến tôi cũng quan trọng, nhưng ngay cả đứa bé anh ấy cũng không nói sao?”. Người con gái vuốt ve bụng.
Lưu Sảng thấy bản thân mình kỳ lạ, còn có tâm trạng nhìn bụng cô ta, không quá lớn, chắc cũng mới ba, bốn tháng.
“Chương tiểu thư, người như cô tôi đã thấy nhiều lắm. Nếu con Tô Tuấn dễ dàng
để người khác mang thì sẽ không có đứa con này trong bụng của tôi”.
Chương Hàm Mị cười dịu dàng, lấy từ trong túi một tờ danh thiếp đưa cho cô,
“Không tin cũng không sao, đây là điện thoại của tôi, có hứng thú có thể gọi điện cho tôi”.
Cô ta vừa mới rời đi, Tô Tuấn từ phía sau đi
đến, thấy bộ dạng Lưu Sảng ngơ ngác, tay huơ huơ trước mặt cô, “Sao ngẩn người ra thế?”.
Lưu Sảng máy móc cười, “Không có gì”.
Về nhà, cô ngả đầu lên giường nhắm mắt ngủ.
Tô Tuấn mở điều hòa, lấy chăn đắp lên người cô, sau đó ra khỏi phòng, lén lút đóng cửa lại.
Lưu Sảng căn bản không ngủ được, sở dĩ nằm trên giường giả bộ ngủ là không biết cách nào đối mặt với Tô Tuấn.
Dọc đường đi, Tô Tuấn nói chuyện với cô, cô đều không thấy yên lòng, hoàn toàn không có tâm tư trả lời vấn đề của anh.
Vừa rồi đối mặt với cô gái kia, cô có thể giả vờ coi như mây mờ gió thoảng, không chút để ý.
Nhưng khi đối mặt với Tô Tuấn, cô thật sự không có cách nào bình tĩnh. Cô
không muốn hỏi anh vấn đề này, mặc kệ anh đưa ra đáp án nào, cô đều thấy không an tâm.
Nên làm cái gì bây giờ? Cô rốt cuộc nên làm cái gì bây giờ.
Ngày hôm sau, cô gọi điện thoại cho Khương Hiểu Nhiên, “Hiểu Nhiên, có thời gian không? Tớ muốn tâm sự với cậu chuyện này”.
Hai người hẹn gặp ở nhà ăn bình dân.
Khương Hiểu Nhiên nhìn cô, ” Sao vài ngày không gặp, khí sắc cậu sa sút trầm trọng vậy, người cũng không thấy có tinh thần gì”.
Lưu Sảng uống ngụm sữa, “Gặp phải chuyện này, tinh thần xuống dốc đến kỳ lạ”.
“Chuyện gì vậy?”.
“Có một người phụ nữ nói cho tớ biết, cô ấy đang mang thai con của Tô Tuấn”.
Khương Hiểu Nhiên không khỏi giật mình, uống ngụm nước trái cây, “Cậu nghĩ thế nào?”.
“Tớ không biết. Theo lý mà nói, Tô Tuấn không có khả năng làm cho người
khác mang thai con của mình, nhưng lời nói của người phụ nữ kia vô cùng
xác thực,
