hư lửa đốt.
Không có gì đâu, cô thầm nhắc bản thân, vừa mới rời nhau đã nghĩ đến anh.
Giống như nhớ lại hồi còn yêu nhau cũng vậy, mỗi một phút không gặp đã
nghĩ không ngừng.
Khương Hiểu Nhiên, đừng giống như cô gái trẻ
nữa. Mày bình tĩnh đi. Không dư thừa tình cảm để cho mày tiêu xài đâu,
mày sẽ thua không dậy nổi đấy.
Trong lòng thầm dặn mình nhớ kỹ rồi dần dần chìm vào giấc ngủ.
Trưa ngày hôm sau, ngoài ý muốn nhận được điện thoại của Cố San, hẹn gặp mặt cô.
Khương Hiểu Nhiên cảm thấy kỳ lạ, cô và cô ấy cũng không quen thân, sao lại kiếm chuyện đến tìm cô.
Lần này lại chuyện gì đây?
Mang theo nghi vấn cô đi đến nơi hẹn, nghe nói nơi này cũng là sản nghiệp Cố thị, câu lạc bộ thư giãn nghỉ ngơi của giới thượng lưu ở trung tâm
thành phố.
Đẩy cửa vào, Cố San tao nhã ngồi ở kia, uống thứ gì đó.
Khương Hiểu Nhiên ngồi ở ghế đối diện với cô ấy, nói thẳng, “Chị Cố, xin hỏi hôm nay chị tìm tôi có gì chỉ giáo?”.
Cố San vẫy tay gọi phục vụ.
Phục vụ cầm thực đơn đến, “Xin hỏi chị uống gì ạ?”.
Khương Hiểu Nhiên thấy người khác lịch sự như vậy, nhìn sang xem Cố San đang
uống gì đó đẹp mắt, thứ chất lỏng màu xanh nhạt chảy trong chiếc cốc
thủy tinh trong suốt, có vẻ là thứ đồ uống tốt.
Vì thế chỉ chỉ, “Giống như cô ấy”.
Chờ phục vụ bưng đồ uống đến, cô uống một ngụm, có chút chua, có chút ngọt.
Cố San lúc này mới mở miệng, “Khương tiểu thư, tùy tiện quấy rầy cô như
vậy thât có lỗi quá. Nhưng tôi làm vậy cũng là bất đắc dĩ”.
Cô ấy tạm dừng một chút, nói tiếp, “Mấy ngày hôm trước Phan Yến Ny gây phiền phức cho cô. May mắn cô không có chuyện gì”.
Khương Hiểu Nhiên nhìn cô ấy, hình như bây giờ Phan Yến Ny và cô ấy không có quan hệ gì.
Cố San hiểu ý của cô, mỉm cười nói, “Cô nhất định thấy kì lạ vì sao tôi
lại quan tâm đến chuyện của cô ta. Tuy nói cô ta và Thiên Nhân ly hôn,
về pháp luật cô ta và nhà họ Cố không còn quan hệ gì, nhưng dù sao cô ta cũng đã là con dâu nhà họ Cố nhiều năm, về tình về lý chúng tôi không
thể bỏ mặc”.
“Nhưng tôi không phải là cảnh sát, cũng không phải là quan tòa”. Khương HIểu Nhiên rất bình tĩnh nói.
“Nghe nói là bạn cô bị thương, tôi muốn cô ra mặt, nhờ cậu ấy thay đổi khẩu cung ở cục cảnh sát, nói đó chỉ là hiểu lầm”.
“Cảnh sát sẽ tin tưởng sao? Lúc ấy bọn họ đã tận mắt nhìn thấy”.
” Đây sẽ là chuyện của tôi”. Cố San tao nhã uống đồ uống, “Ban đầu định
để Thiên Nhân nói chuyện này với cô nhưng nó không chịu, sợ cô khó xử,
tôi đành phải tự mình ra mặt”.
Khương Hiểu Nhiên vốn định nói, việc này tôi không quyết định được, nhưng nghe được tên Cố Thiên Nhân lại nuốt lời xuống.
Cô nợ Cố Thiên Nhân nhiều lắm, có thể báo đáp ân tình của anh đối với cô, trong lòng cô cũng thấy dễ chịu rất nhiều.
“Việc này tôi chỉ có thể nói sẽ giúp cô nói, kết quả cuối cùng thế nào tôi cũng không thể đảm bảo”.
“Có những lời này của cô là được rồi”.
Khương Hiểu Nhiên đi ra khỏi câu lạc bộ, thấy một chiếc xe hơi màu đen đỗ lại
ven đường, cửa kính xe hạ xuống, Cố Thiên Nhân ngồi bên trong nhìn cô ra hiệu lên xe.
Cô đi qua đó, mở cửa xe, ngồi bên cạnh anh, cười nói, “Trùng hợp thật”.
“Anh cố ý chờ em”. Cố Thiên Nhân khởi động ô tô, xe chạy nhanh dọc theo
đường lớn, mãi cho đến vùng ngoại ô thành phố mới dừng lại.
Trước mắt là một mảnh đất nông nghiệp trồng đủ loại rau xanh.
Hai người đều không xuống xe, Cố Thiên Nhân hạ cửa kính, gió mát từ từ thổi đi không khí ngượng ngừng trong xe làm tinh thần con người cũng thoải
mái hẳn lên.
“Chị anh đến tìm em?”.
“Đúng vậy”.
“Em đồng ý rồi? “.
“Em sẽ cố gắng, cũng không thể để anh khó xử”.
“Vốn nghĩ ly hôn sẽ không còn liên quan, ai ngờ vẫn dính dáng đến”. Cố Thiên Nhân nhìn về phía xa xa, “Cha cô ta đến tìm cha anh, hai nhà bây giờ
trên phương diện ít nhiều vẫn có liên quan”.
“Ảnh chụp cô ấy thực sự là thế nào?”.
“Cũng chính cô ta tự trồng quả đắng, người đàn ông chụp ảnh lần trước đòi anh một trăm vạn, phim ảnh đều đưa hết cho anh, vốn coi là không có việc
gì. Ly hôn xong hắn ta lại đòi tiếp tiền, anh không cho, kết quả trong
tay hắn ta vẫn còn giữ lại vài bức ảnh, vì để hả giận nên hắn đã gửi lên mạng”.
“Ảnh trên mạng vẫn còn sao?”.
“Cơ quan công an đã xử lý”.
“Vậy là tốt rồi”.
“Không nói chủ để mất hứng thế nữa, đã lâu không gặp em, nhà mới trang hoàng thế nào rồi?’. Cố Thiên Nhân quay đầu nhìn cô.
“À, năm trước chưa kịp chuyển vào”.
“Mà hai ngày trước anh đi qua nhà em nhưng không thấy có ai”.
“Bây giờ em không ở đó”.
Cố Thiên Nhân lên tiếng sau một lúc lâu không nói gì, “Cuộc sống em đã ổn định rồi, anh cũng an tâm”.
“Thiên Nhân”. Khương Hiểu Nhiên cũng không nói lên lời.
So với anh, cô thua thiệt nhiều lắm.
“Hiểu Nhiên, cùng anh chơi tennis đi”.
Khương Hiểu Nhiên nhìn giờ qua di động, sắp đến giờ cơm tối rồi.
“Lần trước em đồng ý làm cho anh hai điều, hôm nay bắt đầu hoàn thành điều một”.
Khương Hiểu Nhiên cười nói, “Sớm biết đơn giản như vậy em sẽ đồng ý làm nhiều hơn”.
“Bây giờ cũng không muộn, ba điều được không?”. Cố Thiên Nhân lặng lẽ nhìn cô.
“Được thôi, ba điều. Giao dịch”.
Hai người đi đến câu lạ