tô đi rồi cô mới thẫn thờ bước vào phòng khách.
Đèn phòng khách đã tắt hết, chỉ để lại một ánh đèn tường mờ ảo, mẹ và dì chắc đã ngủ cả rồi.
Cô đi lên tầng, vào phòng con gái.
Chăn đắp lên người Dương Dương đã bị đạp xuống chân, cả người đều lộ ra
ngoài, có thể lạnh nên cơ thể con bé cuộn tròn như quả bóng.
Khương Hiểu Nhiên kéo chăn đắp lên người con bé, sau đó nhét mép chăn dưới người con.
Trở lại phòng, còn chưa rửa mặt cô đã nằm gục lên giường.
Chỉ mong ngày mai tỉnh lại sẽ quên hết mọi cảm giác khó chịu hôm nay.
Tiếu Dương lái xe như bay trên đường lớn, cảm giác như mọi cảnh vật lướt qua như điện xẹt sẽ kiềm chế được phần nào những tức giận rất muốn bùng
phát trong anh.
Vừa rồi đi ra sân, vẫn thấy xe Cố Thiên Nhân đỗ bên ngoài, dường như anh cũng cảm nhận được ánh mắt của anh ta.
Chờ khi anh lái xe đi rồi, Cố Thiên Nhân mới khởi động ô tô.
Động đến shiwei (phiên âm của từ 是唯: là duy nhất) của anh, nằm mơ đi, Khương Hiểu Nhiên là của anh, ai cũng không thể khiến anh buông tay cô ra.
Cứ nhìn xem, ai mới là người cuối cùng đạt được thắng lợi.
Về nhà, trước mắt lại hiện lên hình ảnh hai người hôn nhau, trong tay anh
vẫn cầm chùm chìa khóa cửa, tức giận nắm chặt, khiến bánh răng chìa khóa làm bật lên vết máu ở lòng bàn tay mà vẫn không có cảm giác.
Bình thường ở nhà anh không hay uống rượu, nhưng lần này có ngoại lệ, anh mở một chai rượu vang, đây là chai rượu lần trước ba đến đã mua cho anh.
Vài ly rượu vào ý nghĩ dần chìm vào mê muội, trước mắt mơ hồ, ngã lên ghế sofa liền ngủ một mạch đến sáng.
Ngày hôm sau tỉnh lại đầu nặng trịch, cổ họng đau nhức, vì thế anh gọi điện
thoại cho trợ lý thông báo hôm nay không đến công ty.
Mở tủ thuốc của nhà lấy viên thuốc cảm cúm, chuẩn bị uống nhưng lại không có nước ấm.
Đành phải vào bếp đun bình nước ấm, đến lúc uống thuốc xong mới nhớ ra mình
còn chưa ăn sáng. Nhưng cả người không có tinh thần vì thế anh lại đi
vào phòng ngủ tiếp.
Ngày hôm nay của Khương Hiểu Nhiên cũng rất tệ.
Buối sáng đưa con gái đi học gặp được giáo viên chủ nhiệm, cô giáo nói Dương Dương gần đây học tập sút đi nhiều, bài kiểm tra ngữ văn chỉ được 85
điểm, phụ huynh phải chú ý quan tâm giám sát cháu học hành.
Đi
đến siêu thị, em gái trông cửa hàng nói mấy ngày gần đây nhập sách mới
về, trong đó một số quyển bị in lỗi, thiếu trang, cần phải trả lại nhà
cung cấp.
Khi cô gọi điện thoại cho bên đó trao đổi, người ta không thừa nhận, còn hỏi lại có phải chính bên cô làm hỏng hay không?
Thật mệt mỏi. Cô ngồi lên ghế tựa, uống chai nước khoáng, cái mát lạnh dường như xua bớt đi lửa nóng trong cơ thể cô.
Buổi tối về nhà, mẹ kéo cô ngồi lên ghế sofa.
“Hiểu Nhiên, hôm qua Tiếu Dương đợi con cả tối, con đã đi đâu thế, sao cả điện thoại cũng không gọi về?”.
“Con đi với bạn bè thôi, quên không gọi điện về nhà”.
“Hơn ba mươi tuổi rồi, hành xử phải đúng mực chứ. Con và Tiếu Dương cũng coi như có duyên, xa nhau mười năm còn có thể ở bên nhau, con phải biết quý trọng, đừng chia rẽ nhau nữa”.
“Có gì đâu mẹ, cũng chỉ là một cú điện thoại. Mà nói về bên anh ấy, con phải suy nghĩ kĩ đã”.
“Còn suy nghĩ cái gì nữa, hay con muốn ở cạnh cậu họ Cố kia”.
“Không liên quan gì đến anh ấy, con chỉ sợ lại không hợp”.
“Không thể được, cứ chần chừ dây dưa mãi, phải quyết định dứt khoát đi”.
Khương Hiểu Nhiên thấy mẹ cứng rắn nói giúp Tiếu Dương, cô không nói thêm gì nữa.
Lúc tối ngủ sang phòng con gái kể chuyện.
Dương Dương hỏi, “Mẹ, sao hôm nay ba không đến, ba đã đồng ý mỗi ngày đều đến thăm con, ngoài những đợt công tác xa ra”.
“Chắc ba con bận rộn nhiều việc”. Cô nói qua loa.
“Vậy mai mẹ gọi điện thoại hỏi khi nào ba đến?”.
“Chuyện tình cảm của mình phải tự giải quyết chứ, con nhớ ba thì con tự gọi đi”.
“Vậy được rồi”. Dương Dương nằm xuống ngủ.
Tối ngày hôm sau Dương Dương gọi điện thoại cho Tiếu Dương.
“Ba, đã hai ngày rồi sao ba không đến thăm con?”.
“À, bảo bối của ba, hai ngày nay ba bị cảm, sợ lây bệnh cho con nên không đến”. Giọng nói Tiếu Dương khàn đặc.
“Ba, ba bị bệnh à? Đã uống thuốc chưa?”.
“Rồi, bảo bối thật ngoan”.
“Ba đừng sợ đắng, nếu thấy đắng thì ăn thêm đường”.
“Mỗi lần uống thuốc con đều thêm đường đúng không?”. Tiếu Dương cười.
“Con không sợ đắng, nhưng mẹ cứ bắt con ăn thêm”. Dương Dương cậy giỏi, “Nếu không con bảo mẹ mang đường đến cho ba”.
Tiếu Dương không lên tiếng.
“Mẹ, mẹ mang đường đến cho ba đi”. Dương Dương nói to.
Khương Hiểu Nhiên ngồi trên sofa đan áo len, không đáp lại.
“Con bé đang nói chuyện với con đấy”. Bà Khương nhắc nhở cô.
“Vâng, con nghe rồi”. Chịu không nổi cả người già và trẻ nhỏ tấn công, Khương Hiểu Nhiên chạy lên tầng hai.
Hai ngày nay Tiếu Dương không đến, trong lòng cô có chút vắng vẻ.
Ngày hôm đó nói chuyện với mẹ, cô đã cẩn thận nghĩ lại, bản thân mình cũng có chỗ không đúng.
Nếu đã quyết định bắt đầu lại với anh thì sẽ không thể giống như trước đây, muốn làm gì thì làm, không quan tâm đến cảm nhận của anh.
Tiếu Dương là một người đàn ông mạnh mẽ, lòng tự trọng lại cao như vậy, nếu có bị bệnh nặng đến mấy cũng
