mắt của Tô Ngu nhìn vào chiếc gương trong thang máy, trong
gương là một cô gái tóc đen, da trắng bạch, rõ ràng là có vẻ yếu ớt hơn bất cứ ai, nhưng lại cũng kiên cường hơn bất cứ ai - Bây giờ, em chỉ, nghĩ đến, một chuyện, đó là, tốt nghiệp, một cách, thuận lợi, trở thành, nhà, thiết kế, xuất sắc nhất. Những chuyện khác, em không có, thời gian, và cũng, không có, tâm trạng, quan tâm.
Yêu thích ai đó, những chuyện xa xỉ ấy, để sau này hãy tính.
Bây giờ, điều mà Tô Ngu cần nhất là cố gắng trưởng thành, để còn bảo vệ
cha mẹ.
Đúng vậy, Diệp Nhất cùng với ai thì cũng chẳng liên quan gì đến cô, huống chi Diệp Nhất Tô Ngu cụp mắt xuống, rõ ràng là làm ra vẻ chẳng có gì, rõ ràng là đã nhắc nhở mình phải kiên cường, nhưng đôi mắt không biết cách che giấu cảm xúc của một người hãy còn rất trẻ như cô đã cho thấy nỗi buồn trong đó.
Mặc dù Diệp Nhất đối với cô rất, rất tốt, nhưng nhưng chưa bao giờ nói rằng thích cô.
Từ trước đến nay, chưa bao giờ.
Tô Hòa đi đi lại lại trong phòng.
Qua khe hở của bức vách ngăn, cô nhìn thấy Tô Ngu một lần nữa ngồi
xuống trước máy tính, bắt đầu vẽ, mặc dù vẻ ngoài và cử chỉ của Tô Ngu vẫn như mọi khi, những không hiểu sao cô lại cảm thấy có điều gì đó không bình t h ườn g .
Mặc dù là người ồn ào nhưng cô cũng đã nhìn thấy giữa cô em họ và Diệp Nhất có điều gì đó không bình thường, vì vậy, khi ở quán mì cô mới cố ý hỏi Diệp Nhất rằng cô gái kia có phải. Là bạn gái của cậu ta không. Lúc đó cô nghĩ rằng, em mình là người có lòng tự trọng không tiện hỏi, vậy thì cô sẽ hỏi giúp cho em. Kết quả là, anh chàng Diệp Nhất láu lỉnh lại giở chiêu trò cũ đối đáp lấp liếm cho xong chuyện, vì thế mà không có được đáp án chính thức.
Ngay từ hôm đầu thi vào trường S.S cậu ta đã báo hại cô phải đền tiền sửa xe cho Ôn Nhan Khanh, từ lúc ấy cô đã nhận thấy Diệp Nhất không phải là
người dễ bị bắt thóp. Đến bây giờ, cậu ta lại còn chọc giận cả Tiểu Ngu nữa!
Tô Hòa nhìn lưng của Tô Ngu, trong lòng cảm thấy buồn. Mặc dù Tô Ngu nhấn mạnh mấy lần rằng cô không sao, hơn nữa vào thời điểm này không muốn nghĩ tới chuyện tình cảm. Nhưng, chưa biết chừng, rất có thể đó là một
bằng chứng cho sự bị tổn thương?
Anh chàng Diệp Nhất rõ ràng đã nói ra câu "lấy tấm thân này để đảm bảo" trước mặt mọi người, câu nói hệ trọng tới chuyện tình cảm như vậy mà cũng có thể nói ra tùy tiện được sao? Thật đáng ghét! Cậu ta và người anh họ của
mình đều đáng ghét như nhau!
Nghĩ đến anh họ của Diệp Nhất, cảnh tượng Ôn Nhan Khanh đưa bát mì trộn tương cho cô rồi sau đó ăn phần còn lại của bát mì bò lại hiện lên trong tâm trí cô, Tô Hòa bỗng cảm thấy trong lòng rất xao xuyến.
Cô cứ đi từ đầu này tới đầu kia trong căn phòng.
Rồi lại từ đầu kia tới đầu này.Hồi 12.2
Con Giao Tử nằm vắt vẻo trên chiếc ghế nan nhìn cô.
Tô Hòa quay đầu lại nhìn thấy nó, cô buớc tới bế nó lên và vuốt ve một hồi.
Giao Tử cắn một cái vào tay cô tỏ ý bất mãn.
Bị cắn đau, Tô Hòa buông con Giao Tử ra, đồng thời quyết định một việc. Cô nhắc điện thoại lên, gọi đến số máy đã rất quen thuộc.
Tút, tút, tút.
Sau ba tiếng chuông, người ở đầu dây bên kia nhấc máy lên:
- Ừ - Một giọng mũi mềm mại và vẻ thanh nhã rất riêng, khác hẳn với giọng
trầm ấm mọi ngày truyền đến tai cô.
Trống ngực của Tô Hòa lập tức đập dồn dập.
Cô cố gắng trấn tĩnh, cấu vào tay mình một cái, rồi sau đó quyết định hỏi
bằng một câu dứt khoát:
- Ôn Nhan Khanh, có đúng là anh thích tôi không?
Vì thế mới hôn cô.
Vì thế mới đến cứu cô khi cô gặp nguy hiểm.
Vì thế đã đưa cô về nhà và tự tay làm bữa sáng cho cô.
Anh chắc chắn đã thích cô rồi?
Ở đầu dây bên này, Tô Hòa nín thở chờ đợi. Ở đầu dây bên kia, im ắng
không một tiếng động.
Tô Hòa cắn môi, trong lòng thầm kêu lên: Ôn Nhan Khanh, anh mau trả lời đi! Anh không được im lặng. Anh không được học cậu em không biết thế nào là xấu hổ, không rõ ràng trong tình cảm của anh. Cô không phải là kiểu người ôn tồn, biết che giấu, chịu đựng, chuyện gì cũng để lại trong lòng như Tô Ngu.
Có chuyện gì nghi ngờ là cô nhất định phải hỏi cho bằng được, để có được
một câu trả lời rõ ràng, rồi từ đó quyết định dứt khoát.
Trong điện thoại vẫn là một sự im lặng tưởng chừng dài bằng cả một thế kỉ,
rồi sau đó
Giọng nói rất êm tai, mang một sức hút kì lạ của Ôn Nhan Khanh cuối cùng
vang lên:
- Em đang ở nhà à?
- Vâng! - Hỏi mới thừa làm sao, chẳng phải anh vừa đưa cô về đến nơi rồi
nhìn cô đi lên nhà hay sao?
- Vậy thì hãy xuống dưới đi.
- Sao cơ?
- Anh đang ở bên rặng cây xanh dưới nhà.
Tạ Hòa cầm chiếc điện thoại đứng ngây ra, phen này, đúng là chuyện động
trời thật rồi.
Tô Hòa khó khăn lắm mới hết thảng thốt, cô lập tức mở vội cửa lao xuống dưới, chạy ngay ra rặng cây xanh của tiểu khu.
Quả nhiên, chiếc xe Volkswagen Phaeton lặng lẽ đỗ phía sau một bụi cậy được cắt tỉa công phu. Cánh cửa xe phía trước hạ xuống một nữa, Ôn Nhan Khanh đặt một khuỷu tay lên đó, mắt nhìn về phía xa, vừa như anh đang suy nghĩ điều gì đó, lại vừa như chỉ đơn giản là đang chờ đợi.
Tô H