m tay lại, nắm tay lại, nắm tay lại, đấm, rồi đấm và đấm. Đúng
lúc đó thì điện thoại di động đổ chuông. Cô mở máy nghe với vẻ uể oải:
- Chuyện gì?
Đầu dây bên kia im lặng một giây, rồi sau đó là tiếng cười ngòn ngọt vang
lên:
- Chị họ, uống phải thuốc pháo à?
Mặc dù dùng từ "ngòn ngọt" để hình dung về giọng nói của cậu thiếu niên
ấy sẽ khiến người ta cảm thấy rất kì cục, nhưng giọng của Diệp Nhất qua điện thoại đúng là rất trong và ngọt ngào, đặc biệt là khi cười, khiến người ta có cảm giác, ở đầu đây bên kia có một còn mèo không có thiện chí.
Tô Hòa càng tức giận:
- Đừng phí lời, gọi điện cho tôi có việc gì?
- Là thế này, em gửi tin nhắn cho Tô Ngu, nhưng hình như cô ấy không để
ý. Chị nhắc cô ấy giúp em với, bảo rằng em có việc muốn gặp cô ấy, bảo cô ấy lên QQ.
À à, lại còn coi mình là cái máy truyền tin nữa cơ đấy!
Tô Hòa bước mấy bước tới phòng của Tô Ngu, nhưng chợt nghĩ đến câu nói
của Tô Ngu lúc ở trong cầu thang máy, nên dừng bước.
Ở đầu dây bên kia, Diệp Nhất lập tức cảm thấy điều khác thường, hỏi:
- Sao thế?
- Diệp Nhất - Tô Hòa hít một hơi thở sâu, cố nén sự nôn nóng - Có một số
điều, tôi biết mình đi quá giới hạn, nhưng vì chú và thím tôi đã giao Tô Ngu
cho tôi, nên tôi phải có trách nhiệm với nó, vì thế tôi không thể không nói.
- Vâng. Chị họ muốn nói chuyện gì cơ?
- Bây giờ là thời điểm rất quan trọng đối với Tiểu Ngu, nó luôn nghĩ rằng
mình đã làm hỏng tương lai của mẹ nên rất áy náy, vì thế một lòng muốn vượt qua người khác, để thím tôi có thể tự hào vì nó. Nó rất muốn tham gia cuộc thi
viên ngọc gì đó, chuyện này cậu cũng đã biết
- Vâng, thì sao ạ?
- Vì thế, tôi hi vọng sẽ không xảy ra chuyện gì khiến nó phân tâm, khiến nó
không vui, giận dữ hay đau lòng
- Khoan đã, chị họ - Diệp Nhất ngắt lời Tô Hòa - Chị nói những chuyện
khác, là có ý gì?
Tiểu Ngu rất trong sáng và cũng rất nhạy cảm, rất dễ bị sốc, dễ sa vào trạng thái nghĩ ngợi, tôi hi vọng cậu không phải là người ném đá làm xao động mặt hồ.
Tô Hòa cố gắng chọn những từ ngữ có ý tứ sâu xa, nhưng Diệp Nhất vừa nghe đã lập tức cười ha hả.
- Cậu cười gì?
- Chị họ, trong sáng, nhạy cảm, dễ bị lừa, tất cả những từ này em thấy
dùng với chị cũng khá phù hợp đó!
Quả quắt thật, cô đang khuyên bảo với ý tốt, ấy thế mà kết quả lại bị cười nhạo thế này.
- Diệp Nhất! Cậu đừng có quá đáng
- Chị họ, Tiểu Ngu cảm thấy bất an à? Buồn à? Ghen à? Bất lực à? Vì sao?
Vì nhìn thấy em hẹn hò với cô gái khác ư?
- Chuyện này
Trong lúc Tô Hòa vẫn đang cố để trả lời rằng có phải hay không, thì Diệp
Nhất đã nói bằng một câu nhẹ bẫng:
- Được rồi. Em biết rồi. Đã làm phiền chị, chào chị.
- Khoan đã, chẳng phải là cậu muốn bảo Tiểu Ngu lên QQ sao?
- Bây giờ thì không cần nữa - Diệp Nhất còn cố bồi thêm một câu - Cảm
ơn !
- Khoan đã, cậu cảm ơn vì điều gì - Ở đầu dây bên kia, vọng lại tiếng tút t út .
Gì thế nhỉ? Vừa rồi, mình hình như đã nói câu gì đó sai chăng? Có phải là
vì không cẩn thận nên đã để lộ ra bí mật gì đó?
Tô Hòa vò đầu bứt tai một cách phiền muộn, nhìn Tô Ngu vẫn đang tập
trung vẽ ở phòng bên cạnh, đấm ngực thầm nhủ: May quá!
May mà Tiểu Ngu không nghe thấy.
Chiếc di động trên bàn đang rung.
Khó khắn lắm mới thoát được ra khỏi tâm trạng rối loạn, đang định đứng
dậy đi lấy nước uống, Tô Ngu mới nhận ra điện thoại có tin nhắn, thì ra là hai tin nhắn của Diệp Nhất gửi đến từ bao giờ.
Một tin nhắn là: "Chúc mừng, cậu đã được BADNEWS chú ý rồi. Mau lên mạng xem tình hình cuộc thi đi!" - Gửi nửa tiếng trước.
Tin nhắn thứ hai là một hình ảnh, tiêu đề là Thúy cúc của nhà đã nở, thời gian là ba phút trước. Nội dung vẫn giống như mọi khi là ảnh tự chụp bằng
máy điện thoại của Diệp Nhất: Dưới ánh trăng, một đóa hoa cúc xanh vương
một giọt sương đang hé nở. Dưới đóa hoa cúc, đặt một viên đá quý như mọi khi, lần này là viên đá hình tròn màu nâu vàng, với những hoa văn rất đặc biệt tỏa ra một thứ ánh sáng mịn như tơ. Lấy hoa cúc làm nền, viên đá càng trở nên lấp lánh. Nếu cô không nhầm, thì đó là một viên đá mắt hổ.
Ánh mắt Tô Ngu tối lại trong vài giây.
Sau đó, cô đưa tay nhấn vào phím delete.
Hình ảnh tự động biến mất, mẫu tin nhắn bị xóa.
Những tin nhắn của Diệp Nhất đã nhắc nhở cô, cô bèn lên mạng, mở
website chính thức của cuộc thi "Viên ngọc hi vọng", sửng sốt khi phát hiện ra, ở ngay trang đầu là một đoạn viết: "Chủ nhóm lưỡi độc đã thay đổi sự khe khắt vốn có, suy tư và tình cảm. Là khen ngợi? Hay là một kiểu châm biếm khác? Rất nhiều người quan tâm tới tác phẩm Vết thương lòng số 291".
Tô Ngu hồi hộp mở xem nội dung, đường link chuyển thẳng đến trang tác phẩm của cô, đúng là không xem thì không biết, vừa xem đã thấy giật mình:
Phía dưới có hơn ba trăm comment!
Rõ ràng là bắt đầu từ khi có lời bình của BADNEWS.
Tô Ngu di chuột, lướt nhanh một lượt, càng xem càng thấy ngạc nhiên, sự
quan tâm của BD đã là một sự bất ngờ, nhưng điều làm cho người ta kinh ngạc hơn nữa, đó là nội dung những comment bình luận về tác phẩm.
Mặ