của tập đoàn Quý Thị đi nữa, thì cũng không thể biết được em đến thành phố B, càng không thể biết được thân phận của em.
Đúng rồi, ngay từ đầu Diệp Nhất đã mang dáng vẻ như vậy, làm sao Hạ Ly có thể biết được cậu ta là con trai của Quý Doãn Tiên? Tô Ngu vội vàng quay sang nhìn Hạ Ly xem có câu trả lời gì không. Còn Hạ Ly sau một hồi do dự mới
nói:
- Là nhờ đoạn quảng cáo chiếc nhẫn kim cương đó.
Trong lòng Tô Ngu thấy sửng sốt, quay sang Diệp Nhất:
- Người trong đoạn quảng cáo đó, đúng là, cậu à?
Diệp Nhất lắc đầu:
- Không phải.
- Thế là ai?
Diệp Nhất nháy mắt với cô:
- Đó là lấy mình làm hình mẫu, dùng máy tính vẽ ra hình ảnh 3D, hay nói
một cách chính xác hơn là lấy dáng vẻ của mình làm nền tảng, kết hợp với đặc điểm của anh trai mình hồi nhỏ, mô phỏng vẽ thành nhân vật ấy. Nếu năm đó anh mình không bị ốm chết thì bây giờ cũng giống như vậy. Mọi người đều bảo hai anh em mình rất giống nhau.
Tô Ngu hoàn toàn sửng sốt. Hóa ra người thiếu niên đẹp trai lồng lộng kia lại không phải là người thật ư? Chả trách chị cô và các đồng nghiệp của chị tìm mãi mà không thấy. Máy tính bây giờ lợi hại thật... Diệp Nhất quay sang
Hạ Ly, hỏi:
- Xem xong quảng cáo đó là anh liền nghĩ đến em à?
- Tôi không nhận ra đó là do máy tính tạo thành nên cho rằng đó là cậu.
Trong khi cả nước đều đi tìm chiếc nhẫn Thần hộ mệnh ấy, thì thám tử tư do tôi thuê về cũng đang tìm cậu. Có điều tôi khoanh vùng phạm vi thành phố F - quê hương của họ Diệp.
- Anh đúng là đã phải sáng nhớ chiều mong, lao tâm khổ tứ rất nhiều vì em rồi... - Diệp Nhất thở dài, sau đó lại cười một cách tinh nghịch - Bây giờ em
đã ở ngay trước mặt rồi, anh không làm gì sao?
Tô Ngu mở tròn mắt, ở đâu lại có kiểu con tin chủ động đòi bị ngược đãi
như thế này chứ? Nguy hiểm lắm Diệp Nhất ạ!
Hạ Ly lặng lẽ nhìn Diệp Nhất trong vài giây, Tô Ngu ở bên cạnh cũng căng thẳng đến nỗi lòng bàn tay vã mồ hôi, nhưng cuối cùng anh ta lại liếc măt đi
chỗ khác, lạnh lùng nói một tiếng:
- Không.
Bây giờ cô mới cảm thấy yên tâm.
Tiếp theo... nên hỏi gì nhỉ? Cô dùng ánh mắt hỏi Diệp Nhất, cậu ta trả lời
không thành tiếng "mẹ anh ta". Cô gật đầu, quay sang hỏi Hạ Ly:
- Bởi vì, bác Hạ qua đời, nên anh, bắt cóc, Diệp Nhất à?
Hạ Ly đăm đăm nhìn ra ngoài, vẻ mặt không hề có chút thay đổi, cũng
không biết là có nghe cô nói không.
Cô hít một hơi thật sâu, hỏi lại một lần nữa:
- Có phải, bác Hạ, quen, ông Quý không?
Ánh mắt Hạ Ly thoáng một chút hoảng hốt.
Nắm được mấu chốt vấn đề rồi! Cô không cầm lòng được, hai tay nắm chặt,
bởi vì quá căng thẳng nên hơi run lên. Nhưng nhờ có Diệp Nhất luôn ở bên cạnh nhìn cô cổ vũ, nên mặc dù căng thẳng cô cũng không hề cảm thấy sợ hãi. Không những không sợ hãi, mà màn sương mù che phủ mờ mịt làm cô lúng túng khó xử lúc trước cũng dần tan đi.
Cô đã biết mình cần phải làm gì rồi.
Tô Ngu nhìn chằm chằm vào Hạ Ly, cố gắng nói rành rọt từng tiếng:
- Việc bác Hạ, qua đời, có liên quan, tới ông Quý không?
Hạ Ly cười khinh bỉ. Tô Ngu tiếp tục đoán:
- Có người, bảo rằng anh, có quan hệ với, mẹ của, thầy giáo Ôn, có đúng
không?
- Em đừng dò đoán nữa - Hạ Ly ngắt lời cô, trong mắt toát lên vẻ mệt mỏi
thì có lẽ đúng hơn là đau buồn - Em đoán không ra sự thật đâu, mãi mãi không bao giờ đoán được đâu.
Cách này không xong rồi. Ánh mắt của Diệp Nhất nói lên điều đó.
Trán Tô Ngu lấm tấm mồ hôi. Không... không thề tiếp tục thăm dò nữa...
Đối mặt với Hạ Ly, thực ra... thăm dò cũng không có tác dụng gì.
Cô chợt nhớ đến lời mẹ dặn: "Phải đối xử chân thành với người khác, thì người khác mới đối xử chân thành lại với mình.
Con yêu à, khi con muốn nghe những lời thật lòng từ người khác thì trước tiên chính con phải nói ra những lời chân thành với họ".
Cô liếm đôi môi khô ráp, nói tiếp:
- Học... trưởng.
Ánh mắt Hạ Ly bình thản lướt qua cô, cũng giống như rất nhiều lần trước
đây, yên lặng nhìn cô, khiến người ta không thể nhận ra gương mặt trầm tĩnh và cái nhìn điềm tĩnh kia thực ra là bắt nguồn từ sự chia ly hay là từ sự chuyên c hú.
- Học trưởng, đây là, chiếc vòng tay, anh tặng em, trong lần gặp đầu tiên, anh còn nhớ không? - Cô tháo chiếc vòng Thiên sứ ra khỏi cổ tay, đặt nằm yên trong lòng bàn tay - Anh, bảo em, đừng khóc,. Kể từ lúc đó, em đã khẳng định rằng, anh là, thần tượng, trong suốt cuộc đời này. Bởi vì anh, không những, tài năng hơn người, mà, điều, càng quan trọng hơn, là anh, có một trái tim, đôn hậu. Chỉ, những người, có tấm lòng, mới thiết kế, ra được, những món trang sức, đẹp đẽ nhất. Em, tin chắc về, điều này.
Hạ Ly nhìn chiếc vòng trên tay cô, nhìn rất lâu, sau đó mới nói một câu như
mơ ngủ:
- Vì thế mới bảo... em không hiểu anh... không bao giờ hiểu được...
Tô Ngu thấy trong lòng nhói đau, cô run rẩy nắm chặt Thiên sứ trong tay,
sau đó hít một hơi thật sâu, nói:
- Tự thú đi, học trưởng!
Con ngươi của Hạ Ly co lại.
- Bây giờ, tự thú, vẫn còn kịp! Nhân lúc, ông Quý, còn chưa đến, thả Diệp
Nhất ra, em đảm bảo, sẽ không nói, cho ai biết, coi như