a đóng lại hẳn, chùm ánh sáng chỉ còn chiếu lên cánh cửa.
Cửa đóng rồi.
Tô Ngu cắn môi, lắc đầu, cười thẹn thùng. Quả nhiên đây vẫn chưa phải là
lúc để nói ra những lời này
Thế thì để lần sau nói vậy. Lần sau cô phải dũng cảm hơn, phải dũng cảm hơn chút nữa, để nói với Diệp Nhất điều này.
Cuối cùng cửa phòng cũng đóng lại.
Đèn cảm ứng tự động trên hành lang bật sáng, vài giây sau, do người đứng
ở ngoài cửa mãi không động đậy gì nên lại tắt đi.
Trong bóng tối ảm đạm, Diệp Nhất đứng gục đầu vào cửa, yên lặng.
Cậu nhìn chằm chằm xuống đất, tận trong đấy mắt ẩn chứa vô số trạng
thái tình cảm khó nói. Những tình cảm đó cứ lấp lánh, nhảy múa loạn xạ trong lòng cậu như hàng trăm thằng hề đang trong cơn điên cuồng.
Cậu bỗng cảm thấy lòng mình hơi nhói đau.
Từ nhỏ cậu đã là một đứa trẻ kiên cường.
Cho dù từ lúc chưa đầy ba tuổi cậu đã bị đưa về quê nhờ bà ngoại nuôi hộ;
cho dù suốt hơn mười năm cậu rất ít khi được đoàn tụ cùng cha; cho dù khi đi học luôn bị một số đứa trẻ ác ý chế nhạo là không cha không mẹ, nhưng cậu chưa từng bao giờ oán hận, cũng chưa từng cảm thấy tủi thân. Bởi vì tâm hồn cậu quá phong phú, phong phú đến mức có thể đủ lớn mạnh không cần đến những thứ mà người khác cần phải có.
Cậu luôn sống một cách tràn đầy tự tin, vui vẻ nhìn đời như vậy. Khi gặp
bất cứ việc gì thấy hứng thú, cậu cũng liền thả lỏng chân tay ra mà làm.
Cậu có vô số thời gian, lại càng có đầy rẫy cơ hội. Vì thế, trong con mắt của rất nhiều người, việc thi vào một trường cao cấp như trường S.S này - đối với cậu hình như cũng chẳng qua chỉ là một trò tiêu khiển nhạt nhẽo mà thôi. Cậu muốn xem thử bản thân mình có thể làm được đến đâu, muốn xem ông anh họ kì quái như trong truyền thuyết kia rốt cuộc là người như thế nào, muốn xem cái công việc thiết kế châu báu mà mọi người đang đổ xô vào kia thực ra
có sức hấp dẫn đến mức đâu
Cứ như vậy, mọi việc bắt đầu một cách hoàn toàn dửng dưng. Ai ngờ sẽ có
lúc khó lòng kìm nén được tình cảm trong lòng như thế này?
Tình cảm thất thường của anh họ, sự mơ hồ của Tô Hòa, sự ngạo mạn của Tạ Thanh Hoan, sự chất phác của Quan Tiểu Đông, và quan trọng nhất là Tô Ngu.
Sao trên thế gian lại có một người con gái như vậy nhỉ?
Giống hệt như được làm từ pha lê.
Trong suốt, nhẵn bóng, mỏng manh, nhưng lại vô cùng tinh xảo và xinh
đẹp.
Ban đầu, chỉ là vì lần đầu tiên gặp một người cùng tuổi bị khiếm thình nên khó tránh khỏi sinh lòng hiếu kì và một chút thương hại hơn so với những
người khác.
Sau đó, thấy được tài hoa hơn người của cô, cậu cho rằng cô gái này chắc chắn được sinh ra là để làm nghề thiết kế ngọc châu.
Tiếp sau đó, cuộc sống dần dần tích lũy thành một kí ức rực rỡ, mỗi hình ảnh có liên quan đến cô đều đẹp lộng lẫy, giống như cuốn sách được dày công chau chuốt, đọc thêm một trang là biết thêm một phần.
Sự dịu dàng ngoan ngoãn, sự thông minh lạnh lợi, sự phép tắc lễ độ, sự
thuần khiết lương thiện của cô
Nhưng những thứ đó
Không phải là tất cả.
Cậu còn được thấy cô phẫn nộ vì thần tượng của mình bị sỉ nhục, đau khổ
vì niềm hi vọng bị tan vỡ, nhận thấy cô có một đôi mắt biết nói, đôi mắt đó còn có thể lay động lòng người hơn rất nhiều so với giọng nói lắp bắp không rõ ràng của cô.
Cậu không cầm lòng được, rất muốn giúp đỡ cô.
Để cô thực hiện được ước mơ một cách thuận lợi.
Thế là cậu đã làm nhiều chuyện giúp cô tìm hổ phách, khó khăn lắm cuối
cùng cũng tìm được, nhưng cô lại không cần nữa; rồi cậu lại nhiều chuyện đăng ký ID trên BADNEWS để giúp cô quảng cáo, nhưng không ngờ lại làm mọi chuyện rắc rối hơn. Ban đầu, khi được đề nghị "Diệp Nhất, cùng nhau ra trường nhé", cậu chỉ đơn thuần thấy cảm động vì có người đang mong chờ ra trường cùng mình, nhưng đến khi chính miệng cậu nói ra câu "Cùng nhau ra trường nhé", thì câu nói này lại trở thành lời hứa khắc ghi trong lòng, không bao giờ quên.
Đây là lần đầu tiên cậu giao thiệp với một người con gái.
Ở nông thôn, bọn con trai không thèm chơi với lũ con gái, hơn nữa thật
lòng cậu cũng không muốn chơi với lũ con gái.
Những đứa con gái kia đều vừa yếu ớt vừa hay thay đổi, ngoài ra còn hay mách lẻo với giáo viên rằng cậu lại gặp rắc rối gì gì đó hoặc lại làm chuyện gì đó trái với quy định của nhà trường.
Đến khi lớn lên, cậu hiểu rằng những điều đó là cách để bọn con gái thu hút sự chú ý của mình. Nhưng khi đã trưởng thành, cậu vẫn không thể nào thông cảm được với những hành động ấu trĩ như vậy, do đó đành chỉ cười cho qua mà thôi.
Sau đó đến đây. Gặp cô ấy.
Cảm giác hệt như là báo ứng.
Bởi vì trong suốt mười bảy năm qua cậu không thèm để ý gì đến bọn con
gái nên bây giờ thành ra phải moi cả tim gan ra mà đối xử tốt với một cô gái.
Trái tim đang đập thình thịch, thình thịch.
Đập càng nhanh, đau đớn càng sâu. Cậu lại nghĩ đến người con gái ở phía
trong cánh cửa này.
Chuông điện thoại một lần nữa reo lên, phản ứng đầu tiên của cậu là ấn phìm tắt theo bản năng, sau đó mới chợt nhớ ra là người ở phía trong kia không thể nghe thấy được những gì cậu nó