Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Rừng Hổ Phách

Rừng Hổ Phách

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325152

Bình chọn: 8.5.00/10/515 lượt.

chỉnh và có hệ thống như vậy. Cô nhớ lại câu San Ni từng nói: "Hạ Ly cho rằng mỗi thiết kế của anh ấy đều là độc nhất vô nhị, anh ấy không thích chúng bị làm lại một cách không giới hạn". Thực ra cũng không phải là quá khó để lí giải điều này. Một nhà thiết kế giỏi không những cần phải có lối suy nghĩ tài tình, bản vẽ hoàn mĩ mà còn cần phải có một đôi tay khéo léo và linh hoạt.

Lần này Hạ Ly chọn chất liệu cho vòng đeo tay là vàng và than đá. Tô Ngu học rất chăm chỉ và cũng tiếp thu rất nhanh. Cô ghi nhớ kĩ từng động tác của Hạ Ly. Cũng cần phải nói rằng, ngày đầu tiên làm trợ lí này đã đem lại cho cô rất nhiều điều bổ ích.

Khi cô ra khỏi nhà Hạ Ly thì ngoài trời đã tối đen. Thời gian trôi qua thật nhanh, và cô cũng đã trải qua rất nhiều thái cực tâm trạng. Cô quay lại nhìn ngôi nhà nhỏ ở sâu hun hút cuối con ngõ hẻm, trong bóng đêm, nó giống như một người phụ nữ đẹp dịu dàng và ít nói đang chìm trong giấc ngủ say.

Lúc về đến nhà, Tô Ngu phát hiện ra có hai sự việc:

Thứ nhất, cô quên hỏi Hạ Ly khiếm khuyết thứ ba của BLOOD là gì.

Thứ hai, Diệp Nhất đang ở trước cửa nhà đợi cô, xem ra cậu ta đã đợi rất

lâu rồi.

Gió đêm mát rượi.

Ánh đèn hành lang tỏa màu vàng ấm áp.

Diệp Nhất mặc áo chui đầu có mũ màu cam, dưới ánh đèn trông như màu

hồng, bộ quần áo ngụy trang màu xanh sẫm rộng thùng thình, hai tay đút túi, uể oải dựa vào tường.

Có vẻ như từ sau khi xảy ra vụ bắt có lần trước, cậu không còn giấu giếm diện mạo vốn có của mình nữa, không những vẻ bề ngoài đã khác trước nhiều mà ngay cả phong cách ăn mặc cũng có sự thay đổi lớn. Diệp Nhất trước đây luôn mặc quần áo tối màu, quê mùa và lôi thôi lếch thếch, nhưng giờ đây đã đổi thành loại trang phục lòe loẹt, bắt mắt, cứ như thể sợ rằng người khác không nhìn thấy mình.

Chẳng lẽ thầy Ôn lại cho phép cậu ta ra ngoài đi dạo hay sao? Phản ứng đầu tiên của Tô Ngu là nhìn xung quanh xem có vệ sĩ hay không, sau khi thấy không có thì trong lòng rất lo lắng.

Diệp Nhất nhìn thấy phản ứng ấy của cô, không nén được buồn cười, lấy ta ra hiệu hỏi: "Tìm gì thế?".

- Vệ sĩ.

Diệp Nhất tiếp tục nói bằng cử chỉ: "Chẳng mấy khi anh họ đi vắng, mình, cho họ nghỉ".

- Hả? - Tô Ngu kinh hãi - Cậu, không sợ à?

Diệp Nhất nhún vai bảo:

- Trời thì phải mưa, con gái thì phải đi lấy chồng, bọn bắt cóc thì phải thích mình, tất cả những điều đó đều không thay đổi được. Cứ để bọn chúng được như ý một lần, có khi lại được giải thoát suốt đời ấy chứ.

- Ánh mắt lộ vẻ không hiểu.

Nhưng Diệp Nhất rõ ràng là không muốn tiếp tục đi sâu vào chuyện này,

cậu ta xoa xoa tay ra vẻ rất lạnh, nói:

- Này, người ta đã đứng suốt hai giờ trong gió lạnh rồi mà không mời vào nhà

được à? Vào nhà, mình muốn vào nhà!

Tuy trong đầu nghĩ hôm nay có lạnh gì đâu nhưng phép lịch sự khiến Tô

Ngu vội vàng lấy chìa khóa mở cửa:

- Mời

Diệp Nhất không đợi cô nói xong liền bước ngay vào. Vào trong rồi, cậu ta

bèn ngó đông ngó tây:

- Hóa ra đây là chỗ cậu ở! - Tuy cậu ta đã đến nhiều lần, nhưng đây mới là lần đầu tiên vào trong nhà.

- Mình, xin lỗi Cậu ngồi đi, để mình, đi pha trà! - Tô Ngu vội vào bếp đun n ước .

Diệp Nhất đút hai tay vào túi đi xem nhà khắp một lượt rồi đưa ra kết luận: Bà chị Tô Hòa tính nết sồn sồn, ăn mặc rất bình thường, nhưng không ngờ lại ngăn nắp sạch sẽ, từ quần ào giày dép cho đến sách vở đều sắp đặt rất gọn gàng; còn Tô Ngu tưởng như nho nhã, gọn gàng, sạch sẽ thì thực ra lại lôi thôi. Phẩm màu chất đống bừa bộn trên bàn, bút màu vương vãi khắp nền nhà, giá sách thì lại càng lộn xộn hơn.

Đúng là một phát hiện bất ngờ!

Diệp Nhất đã hiểu được phần nào vì sao ông anh họ độc đoán của mình lại

có thể hòa hợp với Tô Hòa.

Lúc này Tô Ngu đã pha trà xong đi ra, đặt cốc trà lên bàn:

- Mời, cậu.

Diệp Nhất vặn vẹo ngồi xuống sofa, vừa nhấp một ngụm trà khen ngon vừa

hỏi:

- Chẳng phải nhà cậu có một con mèo tên là Giảo Tử à?

- Không, biết - Không lẽ chị họ về nhà mẹ đẻ cũng mang cả con mèo theo ư? Ý nghĩ này vừa mới xuất hiện đã lập tức bị cô gạt đi. Hay là nó chạy đi chơi rồi? Lý do này thì có vẻ hợp lí hơn. Trước đây, nó cũng đã có lần ra ngoài chơi, rồi lại tự biết tự về nhà.

- Ôi trời Diệp Nhất kéo dài giọng tỏ ý tiếc nuối.

- Diệp Nhất, thích, mèo hả?

- Mình thích chó hơn. Nhưng mà, chỉ cần là con vật nhỏ, thì hễ nhìn thấy là trong lòng cũng đã cảm thấy rất vui rồi.

- Ồ - Tô Ngu gật gật đầu, sau đó không biết nên nói gì nữa.

May mà có Diệp Nhất ở đó nên cô không còn phải lo cảm thấy tẻ nhạt nữa.

Cậu ta nhướn đôi lông mày lên, hỏi:

- Ngày đầu tiên tiếp xúc gần gũi với Hạ Ly thấy thế nào?

- À - Tô Ngu đang không biết thổ lộ tình cảm đầy ắp trong lòng với ai thì vừa hay Diệp Nhất lại hỏi câu này, vì thế cô liền vội vàng kể với cậu tất cả những gì mình đã trải qua trong ngày: Nào là ngôi nhà to rộng khác thường, nào là phòng làm việc mang phong cách rất độc đáo, nào là phòng chế tác dưới lòng đất, và cuối cùng về điểm mấu chốt nhất.

- Cậu bảo mình, hỏi anh ấy về, khiếm khuyết của BLOOD phải không?

- Ừ. Có đáp