bái phỏng Hạ lão
tướng quân một chút, nhờ ông ấy giúp đỡ,ông ấy ở chỗ này quen biết rất
rộng.”
“Nhưng mà không được? Nếu chuyện Vũ Lâm mất tích bị truyền ra thì sao?”
“Yên tâm, cha nói lão tướng quân biết chuyện nặng nhẹ, chỉ cần nhờ
ông ấy nhân âm thầm chú ý, hơn nữa lão tướng quân và Vũ Lâm còn có một
đoạn sâu duyên phận nha.”
“Lời này là sao nha?”
“Cha từng mời lão tướng quân ghé qua phủ một lần, vừa vặn nghe được
Vũ Lâm khóc nháo không ngớt, liền tiếp nhận Vũ Lâm từ trên tay bà vú,
nhưng làm người ta kinh ngạc chính là Vũ Lâm lại không khóc, còn kéo râu dài của Hạ lão tướng quân rồi cười ha ha không ngừng, theo cha nói Hạ
lão tướng quân đã ở Kim Lăng nửa tháng, một già một trẻ rất vui vẻ.”
“Vậy tại sao lúc trước Hạ lão tướng quân lại ghé thăm vương phủ chúng ta, vì sao Vũ Lâm ngay cả Hạ lão tướng quân cũng không dám gặp nha?”
“Năm đó muội ấy mới một tuổi, hiện tại là mười lăm tuổi là một đại
cô nương cô nương xinh đẹp, cho nên sớm đã quên chuyện chơi đùa trong
ngực Hạ lão tướng quân.”
“Thì ra là thế.”
“Tốt lắm, chúng ta nhanh dùng cơm nghỉ ngơi một chút,rồi đi bái phỏng lão tướng quân.”
“Ừm.”
“Đại tỷ, tỷ không đi cùng Hạ thiếu gia nói chút? Hắn vắng vẻ chúng ta đã bao lâu, hơn nữa trước đó vài ngày hắn còn giúp nữ tử bị đem chôn
cùng ở trên đầu, mới đây thôi cô nàng đó đã ở hơn ba tháng.”
Một hoa khôi xinh đẹp trong Tụ Hoa Quán vừa uống một ngụm rượu, hơi oán hận liếc về Lâm Doanh Quân vẻ mặt cũng không tốt lắm.
“Có thể nói cái gì? Hắn hiện tại đang ở trên đầu hâm nóng tình cảm,
trong mắt, trong lòng chỉ có nữ tử chôn cùng không biết tên kia!” Nàng
tức giận ngửa đầu một ngụm uống cạn chén trung rượu nguyên chất.
Đêm mộ buông xuống, mười mấy kỹ nữ không có việc gì làm chỉ có thể
quần tụ ở đình vừa uống rượu,ăn chút thức ăn,các nàng hầu hạ nam nhân đã quen , tuy rằng được chuộc thân đi vào Tụ Hoa Quán, nhưng Hạ Ngạn Quân
trẻ tuổi khí thịnh, hàng đêm đều than mật với các nàng.
Nhưng từ khi nữ tử bị đem chôn cùng đến đây, các nàng chỉ có thể ăn không ngồi chờ,còn bị gạt sang một bên.
Cho nên trong lòng mọi người đều có hỏa, đối với nữ tử chôn cùng rất
là tức giận, tức giận nàng độc chiếm Hạ Ngạn Quân, có đúng là Hạ Ngạn
Quân cũng là đầy người dục hỏa không, các nàng rất muốn ôn lại chuyện
mây mưa với hắn……
“Chẳng lẽ chúng ta cứ như vậy để cho nữ tử kia độc chiếm Hạ thiếu
gia?” Hoàng Phương Y thật sự thực rất tức giận, nàng thật vất vả mới leo lên được địa vị thứ ba, nhưng lúc này lại bị nữ tử chôn chen lên thứ
tư.
“Đương nhiên sẽ không!” Lâm Doanh Quân bĩu môi,“Bất quá, phải chờ cơ
hội để giáo huấn nàng, hơn nửa còn làm cho cô ta không dám đi cáo trạng
với Hạ Thiếu gia.”
Mọi người thấy thế trong lòng cũng thở nhẹ, xem ra Lâm Doanh Quân đã sớm có kế hoạch.
“Chúng ta có thể thêm một cước hay không?” Hoàng Phương Y khẩn cấp hỏi han.
“Đương nhiên có thể, bất quá phải đợi cho Hạ thiếu gia rời khỏi Tụ
Hoa Quán mới nói.” Cô cười lạnh một tiếng,nàng đối với nữ tử chôn cùng
kia đúng là căm hận tới cực điểm rồi.
Nàng không chỉ độc chiếm Hạ Ngạn Quân, hơn nửa một bước cũng không
rời lầu các, mà không phải là nàng bị hạn chế chỉ có thể ở trong lầu
các, mà là nàng không muốn xuống lầu.
Hạ Ngạn Quân đối với nữ tử chôn cùng này dường như có tình cảm, bằng
không trước kia hơn mười danh hoa khôi khi vào ở trong Tụ Hoa Quán, cũng không thấy hắn đem người nào che chở trong lòng bàn tay như vậy!
Hắn không chỉ có đem phía đông Tụ Hoa Quán sửa chửa còn tạo cảnh cửu
khúc còn có một tiểu hoa viên riêng biệt, nói chổ của nàng và nha hoàn
kia là khu riêng tư, về phần các tỷ muội nàng thì hắn cấm tiến vào.
Mà làm các nàng không thể tiếp cận chính là,Hạ Ngạn Quân còn từ võ
quán mời đến gần hai mươi người giỏi võ đến bảo vệ an nguy cho nàng.
Trong con ngươi nàng chợt lóe một đạo ánh sáng lạnh, nàng thật sự
nuốt không trôi cục tức này, nàng là người đầu tiên Hạ Ngạn Quân cá đưa
đến đây, cũng là người được hắn sủng ái nhất, nhưng từ khi nữ nhân kia
xuất hiện, tất cả đều thay đổi!
Mà nàng không thể cho phép tình hình như vậy tiếp tục tái diễn!
※※※
Đông sương lầu các ,Hạ Ngạn Quân đang cùng Hạ Vũ Lâm so tài kỳ nghệ,
đây cũng là chuyện hai người thường làm nhất trong một tháng qua.
Hạ Ngạn Quân mặc y phục màu trắng mỉm cười nhìn tiểu mỹ nhân một thân tơ lụa phấn hồng, nàng nhíu lại ấn đường chuyên chú nhìn bàn cờ, vẻ mặt suy tư.
Nếu để cho cha của hắn biết hắn ở Tụ Hoa Quán này một tháng qua, là
theo tiểu mỹ nhân chơi cờ, cha hắn nhất định không tin nhưng đây cũng là sự thật.
Kỳ phùng địch thủ làm cho hắn càng ngày càng nghiện, cho nên trong
khoảng thời gian này, hắn lo quản lý việc nhà về phần phương diện tình
dục hắn thật không thể nào phóng túng .
Đương nhiên mỗi ngày nhìn tiểu mỹ nhân, ôm, hôn môi là chuyện không
thể thiếu, bất quá càng tiến thêm một bước hắn càng cảm thấy thật ra
mình khống chế được tốt lắm, tuy rằng ngay cả chính hắn cũng cảm thấy
không hiểu, không hiểu tại sao vì nàng thủ thân?
Nhưng chuyện chính là như thế, bởi vì yêu nàng cho nên càng để ý cảm