thụ của nàng, tôn trọng ý nguyện của nàng.
Cho nên chơi đánh cờ là trò chơi thích hợp với hai người nhất.
“Chiếu tướng!” Thanh âm sung sướng của Hạ vũ Lâm vang lên bên tai, cắt đứt hắn trầm tư.
Uyển Lăng ở một bên nhe răng cười, rót thêm một chén trà cho bọn họ.
Mặc dù nàng không phải rất hiểu rõ giửa tiểu thư và Hạ Ngạn Quân đã
xảy ra chuyện gì, nhưng trong khoảng thời gian này tình yêu của bọn họ
cũng dần dần phát sinh, mà Hạ Ngạn Quân cũng không trêu cợt tiểu thư
nửa, hoặc là gào hét với hai chủ tớ các nàng.
Hạ Ngạn Quân khóe miệng cười gợi lên, tầm mắt nhìn phía lúm đồng tiền xinh như hoa của Hạ Vũ Lâm, nàng đã thay đổi ít nhất là khi đối mặt với hắn, không hề phát run, sắc mặt tái mét sau đó ngất đi, mà đây cũng là
công lao của hắn sớm chiều ở chung với nàng, nàng dần quen sự tồn tại
của hắn……
Hắn cười cười nhướng lên mày rậm,trên khuôn mặt tuấn tú có thể thấy được nụ cười khiêu khích,“Đấu lại một ván!”
“Ừm.” Nàng ngọt ngào cười.
Nàng chưa từng nghĩ đến chính mình có thể ở cùng một người nam nhân
vui vẻ như thế, hoặc là nàng chưa từng nghĩ đến sẽ yêu thương một người
nam nhân, chẳng qua là……
Nàng hơi hơi mím môi, một vừa đem quân cờ đặt tới một bên, nàng không biết trong lòng hắn đang nghĩ như thế nào ? Hắn dường như còn không
tính toán để cho nàng về nhà nha, nàng không tính toán thừa nhận thân
phận với Hạ lão tướng quân.
Hạ Ngạn Quân chú ý tới trong mắt nàng ý cười giảm một nửa, mà hắn rất rõ nàng suy nghĩ cái gì, chẳng qua là trước mắt hắn không thể để cho
nàng trở lại Kim Lăng, mặt khác còn chưa điều tra ra thân phận của đám
hắc y nhân kia, nếu tùy tiện để cho nàng đi đường xa quay về H ạ vương
phủ, nguy hiểm khó dò nha.
Đương nhiên hắn cũng phái người quan sát Tào Tông Lệ, nhưng mà không
có tiến triển gì, hắn hơn phân nửa thời gian đều ở trong phủ nha.
Còn nữa hắn cũng còn không biết mở miệng thẳng thắn nói với cha hắn
thân phận của Hạ Vũ Lâm, cha hắn nhất định sẽ mắng hắn đến chết a , cho
nên hắn hy vọng có thể nghĩ một biện pháp lưỡng toàn để cha hắn có thể
câm miệng, hơn nữa trực tiếp sai người đến Hạ vương phủ cầu hôn nha……
“Cốc,cốc,cốc!” Tiếng đập cửa chợt vang lên.
Hạ Ngạn Quân nhướng cao mày rậm,nhìn cánh cửa liếc mắt một cái, ý bảo Uyển Lăng mở cửa,“Không phải có chuyện quan trọng gì, cũng đừng để ý .”
Uyển lăng hiểu chuyện đi tới, bởi vì khoảng thời gian này, phần đông
là hoa khôi mời thiếu gia đến chỗ mình, nhưng đều bị hắn cự tuyệt .
Nàng mở ra cánh cửa, nhìn thấy chính là tổng quản của Tụ Hoa Quán
_Hoàng Canh Dật,ông là một người gần bốn mươi, bề ngoài tháo các.
“Lão gia cho mời thiếu gia, có thể nói với thiếu gia nhà ta hay không……”
“Cha ta có việc tìm ta sao?” Nghe được Hạ Ngạn Quân liền đứng dậy,
xoay người đi đến hướng cửa, nhìn người một thân áo xanh Hoàng Canh Dật.
“Dạ, lão gia sai người đến mời thiếu gia hồi phủ, nói có khách quan trọng đến chơi.”
“Khách quan trọng?” Vẻ mặt hắn buồn bực, tướng quân phủ chưa từng có khách quan trọng nào đến nha?
Giống như nhìn thấy hắn nghi hoặc, Hoàng Canh Dật tiếp lời nói:“Đến
truyền là gã sai vặt nói, trong phủ có một vị cô nương rất đẹp mới tới,
lão gia nhìn thấy nàng rất vui vẻ , hình như có nói –”
“Nói cái gì?”
“Nói là cơ hội tốt để cho thiếu gia cùng với nàng gặp cái mặt, có lẽ có một đoạn nhân duyên tốt.” Hoàng Canh Dật vừa nói ánh mắt vừa ngắm nữ tử chôn cùng bên trong.
Nhìn thấy thiếu gia bảo vệ nàng cẩn thận như vậy, không phải là có ý
gì với nàng chứ? Ngay cả hắn là tổng quản cũng không có thể tiếp cận
nàng nha.
“Hảo nhân duyên? Làm cái gì vậy?” Hắn cười nhạt, không muốn cha thay hắn cột tơ hồng.
Hắn quay đầu lại nhìn Hạ Vũ Lâm hiển nhiên cũng nghe được lời của
Hoàng Canh Dật nói cho nên sắc mặt trắng bệch,“Ta hồi phủ xem lại một
chút,nàng ngoan ngoãn ở trong này.”
“Nhưng……” Nàng nhìn hắn xoay người bước đi,đành phải đem lời nói nuốt trở về, nàng muốn biết chính là hắn có nghe theo lời của lão tướng
quân, thành thân với cô nương xinh đẹp kia không?
Nhưng nàng thì sao? Hắn vì sao không nói rõ thân phận của nàng với cha hắn nha?
“Tiểu thư, đừng lo lắng, em nghĩ Hạ thiếu gia chẳng qua là trở về một chút……” Uyển lăng vỗ vỗ tay nàng.
Nàng lắc đầu,“Ta biết, chẳng qua là ta không biết hắn sẽ an bày ta như thế nào? Đem ta vây ở đây cả đời sao?”
Uyển lăng thẳng nhìn vào vị tiểu thư nhát gan đã thay đổi không ít nha, mặt lộ nụ cười.
Mặt nàng đỏ lên,“Uyển Lăng đang cười cái gì?”
“Em cười tiểu thư đã thay đổi thật nhiều, không hề nhát như chuột nửa nha.”
Nàng lắc đầu, nhẹ nhàng vuốt nhẹ nhánh tóc đen của mình,“Hạ thiếu gia nói là ta được bảo hộ quá tốt, là đóa hoa mảnh mai, cho nên hắn muốn
ta cho hắn thời gian để cho hắn từ chỗ sâu trong tâm linh dẫn mặt khác
của ta đi ra, còn nói, ta chỉ là không có cơ hội cảm thụ cái gọi là hỉ
nộ ái ố,cho nên vẫn là tiểu quỷ nhát gan.
“Không nghĩ tới Hạ thiếu gia lại biết nhìn người như vậy, tiểu thư
rời nhà này mấy tháng qua thật sự thay đổi thiệt nhiều,em suy nghĩ sau
khi quay về vương phủ, lão gia, phu nhân, đại thiếu gia, đại tiểu thư
nhìn
