Quyến Luyến Con Rối Tình Nhân

Quyến Luyến Con Rối Tình Nhân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323521

Bình chọn: 7.5.00/10/352 lượt.

về sau làm mặt quỷ trêu cô.

"NO, em cần nghỉ ngơi rồi, trước khi Marri đi công tác đã đem em giao cho anh, " Banting không chấp nhận thương lượng túm lấy tay cô cảnh cáo: “Bây giờ đi ăn cơm với anh, sau đó lập tức về nhà.”

Tinh Thần đành ngoan ngoãn buông quả cầu thủy tinh ra, theo Banting rời công ty bách hóa đến chiếc xe đang dừng ở ven đường.

Cô đột nhiên dừng lại một chút, xoay người, nhìn về phía bên kia đường, nơi đó có vài chiếc xe đang đỗ. Nhìn qua mọi thứ vẫn ổn nhưng cô lại có cảm giác hình như có ai đó đang theo dõi mình.

Gần đây cô thường có cảm giác như vậy, nhưng là sẽ là ai đây?

Có lẽ là người lạ chỉ lơ đáng nhìn hoặc có thể do cảm giác của cô sai cũng nên.

"Thế nào?" Banting nhận thấy cô đang chần chừ, ân cần cúi đầu hỏi: "Không thoải mái sao?"

"Không có gì, đừng lo lắng." Cô lắc đầu một cái, ngẩng lên mặt mỉm cười, đè nén xuống cảm giác bắt đầu chua xót trong người.

Hắn rời đi đã ba tháng rồi, trong thời gian này xảy ra rất nhiều việc cô có chút đã chuẩn bị về tinh thần rồi nhưng cũng có chút chưa.

Ở Mĩ, Âu Tỉ rất nhanh chóng liên lạc với cô và cũng đặc biệt bay đến Canada đưa thỏa thuận ly hôn cho cô.

Vừa nhìn thấy cô, Âu luật sự liền như cái máy phát nhạc, tua liên tục.

"Em muốn ly hôn thật à? Là vì phân tài sản sao? Hay là đang giận Fran không cầu hôn liền cưới em? Nhưng cũng đúng, nếu anh là phụ nữ anh cũng sẽ làm vậy nên anh ủng hộ em nha.”

Cô bật cười nhưng không tiếp lời.

Tiếp đó Âu luật sư rất nhiều chuyện tiết lộ cho cô chuyện sau khi vợ chồng họ Cổ kia phá sản xong lại bị kiểm sát xét hỏi nên tạm thời sẽ sống, nhưng chẳng sống tốt được vì bị xã hội đen Nhật Bản đuổi cho trốn chui trốn lủi, chạy Đông chạy Tây trốn qua ngày.

"Em biết không, chuyện này không phải chồng em. Oh! Không đúng! Không phải chồng trước em làm. Cái viêc hung ác này nhất định là cái vị không có nhân tính Chủ tịch Tập Đoàn Cổ Thị kia làm. Chồng em tuy ngoan độc, nhưng so với hắn ta thì có nhân tính hơn nhiều.”

Cô chỉ cười, không nói gì.

Nên nói gì đây? Cái gì đều không thể nói được, chỉ có thể trải qua cuộc sống bình yên của mình, không nghe, không nhìn, không biết bất kỳ điều gì đang xảy ra. Không thèm nghĩ đến người đàn ông kia nữa. Như vậy mới có thể cho bản thân mình đỡ rơi vào hố sâu không thể kiềm chế nổi, đau khổ khôn nguôi.

Bị Banting mang đi ăn no nê xong sau đó được đưa về nhà trọ cô vừa mới thuê. Cô lên lầu bật đèn lên mới thấy xe của Banting chậm rãi rời đi.

Cô rót ly sữa bò, đứng ở cửa sổ chậm rãi uống. Bàn tay rơi xuống eo vuốt nhẹ chầm nhậm đến bụng, nhìn ngoài cửa sổ là đèn đường sáng trưng, đôi môi đỏ mọng khẽ mỉm cười.

Hắn đi rồi cũng để lại cho cô một chút, gắn bó với huyết mạch cô, sẽ không khiến cô cô đơn nữa.

Uống sữa xong, vừa định đi tắm thì chiếc điện thoại đang để ở sofa đột nhiên vang lên, cô cầm lên nhận: "Hello."

"Sissi, là anh, đã lâu không gặp, em có khỏe không?" Chất giọng đặc biệt dễ nghe của Âu Tỉ truyền đến.

"Em rất khỏe, cám ơn anh" Tinh Thần sao cười nói: "Sun anh vẫn tốt chứ?”

"Anh vẫn vậy, là như thế này, anh muốn hỏi gần đây em có gặp qua chồng em, oh không, là chồng trước?”

Tinh Thần sửng sốt, "Không có, sao vậy ạ?"

Âu Tỉ ở trong điện thoại vô cùng buồn bực nói cho cô biết, một tuần trước, Cổ Hách Tuyền trở lại Đài Loan tiếp nhận Cổ Thị, mà cái vị tẫn chức trách trợ lý kia ba ngày trước đã biến mất không ai biết hắn ở đâu.

Đau đớn nở rộ trong lòng, tràn ra, cô vẫn cầm điện thoại nhưng mắt hoa dần. Hốt hoảng ngẩng đầu lên, giây tiếp theo cầm thúi xách xoay người chạy ra ngoài.

Là hắn! Đúng vậy hắn tới!

Hắn tới Canada rồi, hắn vẫn luôn ở chỗ này, mấy ngày nay cô luôn cảm thấy có ánh mắt ai đó, là của hắn!

Lúc chia tay cô bảo hắn đừng tìm đến cô, cho nên hiệ tại mặc dù tới nhưng hắn vẫn không xuất hiện trước mặt cô.

Hắn không biết, khi cô nói câu đó trong lòng cô đang chảy nước mắt.

Tinh Thần bắt xe taxi đi đến khu nhà cao cấp ở trung tâm thành phố, đứng ở dưới lầu nhìn lên, căn phòng tối đen như mực, không có ánh đèn, hiển nhiên không có ai ở nhà.

Theo thang máy lên lầu, lấy chìa khóa ra mở cửa, vành mắt cô đã ướt át rồi.

Đúng vậy, đúng vậy, hắn đang nơi này!

Trong phòng ngủ, valy hành lý tựa vào tường, trên chiếc giường lớn mặc dù không thấy có dấu vết hắn đã ngủ ở đó nhưng có mấy cái áo POLO ngắn tay, quần dài bằng vải cotton tùy ý ném trên ghế sofa ở cuối giường.

Nàng từ từ đi tới, lúc này điện thoại trong túi vang lên, trên màn hình hiện lên chính là số Âu Tỉ.

"Sun. . . . . . Vâng, anh ấy đang nơi này. . . . . . Nhưng mà bây giờ hình như đang ở ngoài, anh đừng lo lắng….Vâng, Bye, Bye."

Tầm mắt dừng lại ở cái tủ đầu giường, nơi còn để lại cái điện thoại di động màu bạc, hiển nhiên là hắn ra ngoài quên mang.

Đó là điện thoại hắn đã dùng nhiều năm nhưng vẫn không đổi. Cô từng nhìn thấy hắn dùng nó trên máy bay để check mail, ghi chép lịch trình hoặc là xem tin tức trên thị trường chứng khoán.

Cô cầm nó trong tay, nhìn chằm chằm vào màn hình có chút sững người.

Trên màn hình là hình của cô, lúc ở giáo đường ở Ý, váy trắng tóc đen đ


Ring ring