m sau khi bị phá sản, lại nhận được tin tức tiền bạc phi pháp bị phía điều tra tịch thu hết, lại bị kiểm sát Đài Nam hạn chế xuất cảnh….”
Một tin tức khác cũng ở trên trang nhất tờ báo khác: "Chiều ngày 6 tháng 6, bởi vì Trình Viễn Phàm chủ tịch Tập Đoàn Viễn Hành phá sản mà nhảy lầu tử sát, vợ của ông ta là Hứa Huệ Nhã đã uống thuốc độc tự vẫn, căn cứ vào thông tin cho biết, Trình phu nhân đã có mang năm tháng….”
Sống lưng của Tinh Thần lạnh một hồi, trong lòng bỗng nhiên khẩn trương, cô bèn rời mắt khỏi hai tờ báo, không đành lòng nhìn lại.
"Một nhà bốn người, ngắn ngủn mấy ngày đã chết ba, còn dư lại đứa con trai mười hai tuổi không nơi nương tựa không còn cách nào khác là phải đưa đến cô nhi viện.”
Phó quản gia than tiếc nói: “Cô nên hiểu, A Hoành chính là con trai của Trình gia, lúc ấy ta vì quen biết với cảnh sát Viễn nên nghe được chuyện này. Thầm nghĩ đứa bé kia tuổi cũng bằng thiếu gia, không bằng nhận nuôi nó, đưa về Cổ Gia cũng tốt. Thiếu gia cũng sẽ có bạn….”
"Trên thế giới có một số việc không tài nào hiểu nổi, ai sẽ nghĩ tới hung thủ hại cả nhà A Hoành là kẻ thù mưu hại cả nhà Thiếu gia chứ?”
"Cha của A Hoành lúc ấy muốn một lòng phát triển Viễn Hành lớn mạnh, liền tìm một đối tác làm bạn. Không biết đối phương dùng thủ đoạn gì, trong vòng hai năm ngắn ngủi đem Viễn Hành móc rỗng hết. Cha của A Hoành bất đắc dĩ tuyên bố phá sản, nhưng biết vì tài sản phi pháp bị phía điều tra thu giữ nên bị đả kích quá lớn đã lấy cái chết để đổi lấy sự trong sạch. Không nghĩ đến mẹ của A Hoành cũng đi theo…”
Cả lòng cô tan nát, đau đớn từng đợt đánh vào khiến cô như rơi vào hầm băng, lạnh đến mức cô không tự chỉ mà phát run, vẫn yên lặng nghe lão quản gia kể tiếp.
"Đối tác kia chính là Cổ Thế Xương, vì lúc ấy hắn đang nhậm chức ở Cổ Thị nên vẫn vô cùng sạch sẽ. Không để lại dấu vết gì ở Viễn Hành. Cho đến khi cha mẹ A Hoành qua đời xong, lòng hắn có quỷ nên mới xin lão gia ra nước ngoài phát triển để phân tán sự chú ý. Nếu như không phải sau lại hại lão gia cùng phu nhân tai nạn qua đời, hắn lại tham sản nghiệp của Cổ Thị nên trở lại Đài Loan, trùng hợp bị A Hoành lần ra dấu vết thì chỉ sợ là lưới trời tuy thưa nhưng khó lọt thôi.”
"Vì đối phó với Cổ Thế Xương, A Hoành và Thiếu gia đã tỉ mỉ bày ra thật lâu. Bọn họ làm rất tốt, Cổ Thế Xương không còn đường mà ngóc đầu dậy. À, đúng rồi, còn vị Mullen Na, theo ta được biết, chuyện khi cô ra khỏi sân bay liền bị người bắt đi dính dáng đến bà ta.”
Phó quản gia nhìn về phía khuôn mặt tái nhợt đang ngồi ở đối diện, khuôn mặt vô cùng khiếp sợ, trầm giọng nói: "Cổ tiểu thư, cô hiểu chưa? A Hoành huyết hải thâm cừu không thể không báo, coi như nó không báo thì thiếu gia nhà ta cũng sẽ không bỏ qua cho bọn chúng, bọn chúng đã làm chuyện xấu quá nhiều….Nhưng cô là người kẹp ở giữa, làm sao bây giờ? Cổ Thế Xương dù có xấu xa đến mấy cũng là cha ruột của cô, chẳng lẽ cô trơ mắt nhìn A Hoành đuổi tận giết tuyệt hắn sao?”
Tinh Thần chợt ngẩng đầu, cắn chặt môi, hai mắt mơ hồ đẫm lệ nhìn vị quản gia này. Đến khi buổi tối Phó Hoành về đến nhà thì bên trong đã trở lại bình thường, bình thường như chưa từng bị ảnh hưởng gì.
Cô gái nhỏ đang bận rộn ở bình thủy tinh lớn đang cắm những bông hoa Tulip màu hồng, nghe tiếng động vội quay lại cười với hắn vô cùng rạng rỡ.
Rất tự nhiên, hắn tắm rửa xong đều theo lệ vào thư phòng làm việc một hồi còn cô lên mạng xem chút tin tức về thiết kế, mặc dù cô không ra ngoài làm việc nhưng không có nghĩa là cô không còn nhiệt tình với công việc của mình.
Nhưng, đợi cô tắm xong rồi bò lên giường thì người đàn ông kia đã nằm ở đó, dang hai cánh tay ra chờ cô ngã vào lòng.
Cô tựa sát vào hắn, thân thể bị hắn ôm vào, dường như là lơ đãng cô cười khanh khách hỏi: “Những bông hoa kia thật đẹp phải không?”
"Ừ." Hắn cười dịu dàng hôn cô, một hồi lâu, dừng mắt nhìn và mắt cô nói cho cô biết: "Anh phải về Đài Loan rồi.”
"À." Cô đáp nhẹ một tiếng, "Lúc nào thì đi?"
"Tuần sau."
"Vâng."Cô xoay người nằm trong lòng hắn, không muốn cho hắn nhìn thấy trong mắt của mình đều là nước mắt.
"Em. . . . . ." Hắn đang muốn hỏi cô có muốn cùng hắn trở về thì cô đã ngắt lời hắn.
"Em rất thích Tết hoa Tulip, nó sắp bắt đầu.”
Cô nhẹ nhàng nói, giọng mũi hơi nặng, vừa như làm nũng vừa như mong chờ: “Để em lại đây được không?”
Cô không muốn trở về nhìn thấy hắn chém giết, cũng không muốn trở thành nỗi vướng bận của hắn, không muốn sự thống khổ của mình ảnh hưởng đến hắn. Đúng như Phó quản gia nói, đôi vợ chồng họ Cổ kia đã làm những việc khiến cô chẳng có mặt mũi nào để đến cầu xin hắn tha cho. Nhưng cô không làm không có nghĩa là không quan tâm, trái tim cô đâu phải là sắt đá.
Cho nên chỉ có thể buông hắn ra, cô không đáng giá để hắn làm như vậy.
Cô là con gái của kẻ thù, cô không xứng ở bên cạnh hắn…Mà hắn còn lặng lẽ cho cô danh phận và tài sản.
Sao lại có người đàn ông ngu như vậy?
Sau một hồi, cô cảm thấy hắn từ phía sau càng ôm chặt cô hơn, đem mặt vùi sâu vào cổ cô, thật lâu mới thở ra một chữ: “Được.”
Trong mắt cô nháy mắt lệ như suối trào
