thùng nước là đang nhìn chúng tôi.
*
* *
Trên chuyến tàu sớm nhất chỉ có hai chúng tôi. Bão đã lặng. Biển vẫn còn dậy sóng, nhưng mưa đã tạnh. Con vịnh yên tĩnh trở lại, ánh bình minh lóe
lên giữa những tầng mây.
Tôi quấn cái khăn lên đầu. Là cái khăn
quàng đã thít cổ bà vợ dịch giả. Khăn tay của ông ta cái nào cũng bé
quá, còn quàng khăn tắm thì trông không đẹp. Ngoài nó ra chúng tôi không tìm được tấm vãi nào thích hợp để che đầu.
- Thôi, cứ để thế này cũng được! - Tôi đã nói vậy nhưng ông ta vẫn lấy cái khăn ra.
- Cái này...
Tôi đang phân vân lưỡng lự thì ông ta đã mở nó ra và quấn quanh đầu tôi.
Ông ta khéo léo giấu chỗ đầu khăn bị rách ra sau cổ. Vết máu nhìn từ xa
trông như những hoa văn trừu tượng vậy.
- Thực sự rất hợp với cô. - Ông ta nói.
Boong tàu ẩm ướt. Chúng tôi nắm tay nhau đi cho khỏi trượt, cổ tay tôi vẫn
còn những vết xước. Dịch giả mua ca cao cho tôi từ quầy cà phê. Ca cao
ngọt, hơi âm ấm. Vẫn là ông bác hút thuốc trên mũi tàu hôm qua bán hàng. Mắt ông ta sưng húp, dịch giả đưa tiền song ông ta vẫn cúi gằm mặt
xuống, vẻ khó chịu.
- Cảm ơn. - Tôi vừa dứt lời ông ta liền liếc nhìn cái khăn quấn trên đầu tôi.
Biển đục ngầu. Mặt nước lềnh phềnh toàn rác rưởi trôi từ sông ra. Không thấy bóng dáng lũ chim đâu, chỉ có những đám mây đang lơ lửng trên bầu trời.
- Tay vịn bị ướt rồi.
Người đàn ông lấy khăn tay lau khô đi.
- Cháu nên nói thế nào với mẹ đây?
- Cô chỉ cần nói là đến đảo chơi và không thể về được. Sự thật là thế mà. Song đừng quên nói thêm là đã trọ nhờ ở nhà nghỉ dưỡng, thế thôi.
- Còn tóc thì sao?
- Cô chỉ cần khoác nguyên cái khăn này là được. Không cần lo lắng đâu.
Quàng nó trông cô rất dễ thương mà, mẹ cô cũng sẽ thích cho mà xem.
Tôi sờ lên đầu mình. Chỗ có vết máu trên cái khăn cho cảm giác hơi khác.
Một con gió bất chợt thốc lên từ phía sau. Dịch giả vội quấn chặt khăn
hơn nữa và giấu những chỗ tóc bị lộ ra vào bên trong.
Thị trấn dần hiện ra. Tôi nhìn thấy ngay gác chuông nhà thờ, tòa thị chính và cả
tường thành. Bão lớn thế mà tường thành vẫn sừng sững nổi trên mặt biển. Tàu vừa chầm chậm quẹo sang trái vừa rú còi. Chúng tôi siết chặt tay
nhau. Ông bác ở quầy cà phê đang rửa cốc ca cao tôi đã uống.
Thoáng chốc thị trấn đã lớn dần. Người ta bu lại thành một đám trên cầu tàu.
Chắc là những khách du lịch đang bồn chồn đứng xếp hàng. Tàu quay đầu
lại một phần tư vòng, đuôi tàu tiến gần đến chỗ cầu tàu. Lần này tiếng
còi tàu rúc lên to vang hơn.
- Đến đây được rồi.
- Tôi sẽ tiễn cô đến chỗ đồng hồ hoa.
- Cháu phải chạy về thôi. Đến giờ khách trả phòng rồi.
- Tôi sẽ lại viết thư cho cô.
- Cháu sẽ đợi.
Dịch giả vuốt má tôi. Ông ta khẽ khàng khép những ngón tay lại như muốn níu giữ cảm giác ấy.
Tôi nghe thấy tiếng ồn ào. Xa xa có ai đó gọi tên tôi ba lần liền.
- Mari, Mari, Mari.
Rõ ràng tôi nghe thấy thế. Đám người tụ tập trên cầu tàu nhìn về phía
chúng tôi. Không phải là khách du lịch đang chờ tàu. Trong đám có một
anh bồi bàn khoác tạp dề, một lái xe taxi, một phụ nữ trung niên trong
bộ dạng ngái ngủ.
Họ nhìn nhau, xì xào nói chuyện. Xe cảnh sát
cùng xe cứu thương đậu trước cửaờ. Tôi nhìn thấy cậu thiếu niên chơi
phong cầm phía sau đám đông. Cậu ta vẫn đeo chiếc đàn trước ngực như mọi khi, nhưng không chơi nữa.
- Mari, phía này! Mari!
Là mẹ. Mẹ tôi đang gào thét. Tại sao mẹ lại phải gọi tên tôi nhiều như thế? Tôi băn khoăn không hiểu.
Có tiếng “rầm” vang lên, động cơ dừng lại. Hai người đàn ông lạ mặt lao
lên boong tàu. Họ hét lên gì đó với chúng tôi. Họ hét rất to, nhưng tôi
không nghe được lời nào. Hai người họ thay nhau hét. Tai tôi ù đi. Tôi
không nghe thấy gì cả. Cứ như màng nhĩ của tôi đã biến đi đâu mất.
Dịch giả buông tay tôi ra rồi chạy. Ông ta chạy trốn. Một người trong họ
đuổi theo, người còn lại ôm choàng lấy tôi. Anh ta hỏi chuyện tôi liên
tục, nhưng tôi không nghe thấy gì.
Dịch giả sẩy chân, vấp phải cái gạt tàn thuốc lá, bị ông bác bán cà phê chồm lên từ phía sau giữ lại.
Nhưng ông ta thoát ra được và tiếp tục chạy về phía mũi tàu. Tất cả diễn ra trong im lặng.
Lúc sắp sửa bị tóm đến nơi, dịch giả nhảy ào
xuống biển. Ông ta để chân lên chỗ tay vịn, rồi cong người lao xuống.
Không nói với tôi một lời tạm biệt, cũng không mỉm cười với tôi. Một cột nước bắn lên. Vào khoảnh khắc ấy màng nhĩ của tôi lại trở về như trước.
- Cô không bị thương chứ? - Người đàn ông trẻ tuổi ghé sát mặt tôi, hỏi tôi bằng một giọng dịu dàng.
- Hắn chạy mất rồi. Cho ca nô ra đi.
Tôi nghe thấy rất nhiều tiếng chân vọng lại.
- Tôi sẽ ném phao!
- Áo phao đâu?
- Ta sẽ đợi tới khi hắn nổi lên. Không cần phải vội.
Rất nhiều giọng nói lẫn vào nhau.
- Cái này...
Người đàn ông trẻ tuổi lấy tay sờ vào cái khăn. Tôi gạt tay anh ta ra và ngồi thụp xuống.
- Mari, con có sợ lắm không? Không sao rồi. Đừng lo nữa. Mẹ sợ chết khiếp khi nghĩ rằng con bị bắt cóc. Ôi, con bị hành hạ đến thế này sao. Con
có đau chỗ nào không? Thằng khốn đó là thằng nào? Nhưng thôi con thoát
nạn là tốt rồi. Thật may quá. Chỉ cần con thoát nạn là được rồi.