ng, nhỏ giọng nói: “Công chúa, đêm khuya sương lạnh. Uống ly nước nóng ấm thân thể!”
Cung nữ trong cung thật nhiều,
nàng cũng không phòng bị với cung nữ xa lạ này. Bưng nước trà, uống một
hơi cạn sạch! Hơn nữa nàng đang đắm chìm trong suy nghĩ phiền loạn của
mình. Không thấy nụ cười âm hiểm trên mặt cung nữ lúc cúi đầu.
Không biết qua bao lâu, nàng lại cảm thấy chóng mặt! Mơ hồ nhìn cung nữ một cái, liền té ở trên bàn bất tỉnh nhân sự.
Trong một đêm, tai họa bất ngờ!
Đợi nàng tỉnh lại lần nữa thì mới phát hiện ra mình nằm ở một địa phương xa lạ. Trong không gian phong bế không có một lỗ thông gió nào. Cây đuốc
thiêu đốt. Bên trái nàng còn có một cặp hình cụ. Nghiêm khắc đáng sợ.
Gió lạnh thổi qua sau lưng, chỗ này quá mức mênh mông. Nơi này giống như
địa ngục, âm lãnh ươn ướt. Quỷ dị kinh khủng. Nàng một khắc cũng không
muốn ở chỗ này. Nàng chợt bò dậy. Chỉ là lực thuốc chưa qua. Nàng đứng
cũng đứng không vững! Thật vất vả đỡ tường từng bước từng bước khó khăn
đi về phía trước. Mới vừa đi tới cửa thì nàng giống như thấy ánh rạng
đông! Tròng mắt sáng ngời, mặt lộ nụ cười.
Nhưng trời cao luôn
thích đùa giỡn nàng, khi nàng cho là có thể chạy trốn thì. . . . Mười
người áo đen tay cầm kiếm bén vọt vào, vây quanh nàng, nước chảy không
lọt.
Người bịt mặt đứng thành hai hàng, đột nhiên, ánh mắt của
bọn họ chậm rãi chuyển ra ngoài, mắt của nàng cũng không nháy nhìn hắn.
Trong lòng đang suy nghĩ phương pháp thoát thân.
“Mạo muội mời
công chúa tới, thật rất đắc tội!” Người đứng đầu cười nói, hắn che mặt,
nhưng trong hai mắt lộ ra chỉ có lạnh lùng.
Nàng cười lành lạnh, uy nghiêm đứng thẳng. Hỏi: “Không cần quanh co lòng vòng, bắt bản công chúa tới, muốn cái gì?”
“Ha ha ha. . . . Thật là nữ nhân không thua đấng mày râu….! Thật sảng
khoái, bổn tôn cũng không vòng vo nữa, nếu giao Đằng Long đồ ra. Bổn tôn sẽ tha cho ngươi. Nếu không. Đừng trách bổn tôn lòng dạ độc ác.” Hắn
phách lối cười, nhưng nàng cũng không dễ uy hiếp. Sóng to gió lớn gì
chưa từng thấy. Sao lại sợ mấy câu đe dọa của hắn?
“Hừ! Chí
hướng của ngài thật là xa! Người có Đằng Long đồ, được thiên hạ. Nếu
ngươi muốn thiên hạ. Ta có thể được cái gì đây?” Biết mục đích của bọn
họ, trái tim nâng cao của nàng buông xuống. Nói chuyện với người thông
minh thì phải quanh co, làm cho người ta không hiểu. Nàng nhìn như đang
nói điều kiện. Nhưng nguyên do trong đó chỉ có chính nàng hiểu, chẳng
qua lài kế hoãn binh nhất thờ thôi.
“Hưởng vinh hoa phú quý vô
tận!” Cho là mồi mắc câu, hắn mặt mày hớn hở. Hắn đang đánh cuộc, người
thế gian có ai không yêu vinh hoa?
Nhưng nàng cũng không nhả ra, nhàn nhạt cười, hỏi ngược lại: “Ta sắp sửa trở thành hoàng hậu một
nước, vinh hoa phú quý coi là cái gì. Những thứ này được một cách dễ
dàng, sao ngươi cho là ta chịu hợp tác với ngươi đây?”
Người bịt mặt nghe vậy, trong lòng nhất thời cả kinh thất sắc. Hắn vạn vạn không
nghĩ tới một nữ nhân cư nhiên khó đối phó như vậy!
Nàng thông minh, lý trí. Lâm nguy không loạn, trấn tĩnh. nếu loại nử tử này để hắn sử dụng, đại kế sẽ thành!
Hắn tính toán như thế, vì vậy gia tăng lợi thế. Hấp dẫn nàng: “Vậy ngươi
muốn cái gì? Chỉ cần bổn tôn làm được nhất định dốc hết toàn lực.”
Nàng chỉ cười không nói, tiến lên một bước. Nhìn hắn. Từng chữ từng câu khạc ra: “Ta muốn mạng của ngươi!”
Vừa dứt lời, lợi dụng lúc hắn chưa chuẩn bị. Một chưởng công kích hắn.
Nàng trúng Nhuyễn Cốt Tán, hai canh giờ liền có thể khôi phục. Mới vừa rồi
lặng lẽ dùng sức liền biết công lực của mình đang khôi phục, vì vậy nàng hết sức trì hoãn thời gian. Rốt cuộc được như ý rồi.
Nhưng gừng càng già càng cay, thỏ khôn có ba hang. Nàng tính sai.
Võ công của người bịt mặt cao hơn nàng nhiều. Toàn lực công kích của nàng
đối với hắn mà nói không coi là cái gì. Một phen phí sức đổi lấy kết quả chỉ là nàng bó tay chịu trói.
Một bàn tay kiềm chặt nàng, một
chưởng đánh trúng phía sau lưng nàng. Một ngụm máu tươi phun ra! Trước
khi ngã xuống đất hôn mê, nàng tự giễu cười nói thầm: “Sao ta xui xẻo
như vậy? Gần đây luôn hộc máu.”
Người bịt mặt cười lạnh, thanh
âm cũng băng hàn thấu xương: “Hừ! Không tự lượng sức. Lại dám ra vẻ ở
trước mặt bổn tôn! Ngươi không muốn sống.”
“Người đâu, dẫn nữ
nhân hạ tiện này đi, phục vụ thật tốt! Ha ha ha. . . .” Hắn ngửa mặt lên trời cười to đi ra cửa. Còn nàng thì mặt xám như tro tàn. Khẽ cúi đầu,
không biết chờ đợi nàng kế tiếp là hình phạt tàn ác gì.
Trong
hoàng cung Nguyệt quốc, lo lắng bao phủ toàn bộ. Cung nữ thái giám tự
cầu nhiều phúc, ngàn vạn lần không dẫm lên mìn, nếu không nổ cháy cả
thân cũng đáng đời.
Minh Dao cung bị rút đi cái khăn che ấm áp,
chỉ chừa lại tầng tầng lo lắng. Mà Hoàng Phủ Hiên là đứng ngồi không
yên. Trong con ngươi dính vào một tầng ưu thương nhàn nhạt và gấp gáp.
Hắn như đứng đống lửa, không thể làm gì khác hơn là đi tới đi lui trong
sân. Thỉnh thoảng rướn cổ lên nhìn về bên ngoài, mong đợi có chút chuyển cơ.
Lúc này, bóng dáng vội vã mà đến của Tật Phong khiến hắn
nhất thời dấy lên hi vọng. Nhanh ch