quả nhiên không nhìn lầm,
chúng ta không quen không biết các ngươi cũng có thể đối với ta như thế, ngày sau nhất định là phúc của thiên hạ chúng sinh!” Lão bà bà thở dài, mùi máu tươi nồng nặc chảy ra từ khóe miệng bà, dọa sợ hai người bọn
họ.
“Bà bà, bà không sao chớ!” Lưu Quân Dao vội vàng hỏi thăm,
lão bà bà tuổi già thân thể lại yếu đuối làm cho người ta lo lắng. Làm
cho lòng người đau! Điều này làm cho nàng không nhịn được nghĩ đến cha,
không biết ông có mạnh khỏe?
Hoàng Phủ Hiên cầm lấy tay bà, vừa
định đưa chân khí vào, liền bị lão bà bà ngăn cản, bà gian nan mở cặp
mắt mệt mỏi, nhìn Hoàng Phủ Hiên, đứt quãng mà nói: “Đừng. . . Dẫn ta. . . . Đến phòng luyện công. . .”
Hoàng Phủ Hiên ôm bà bà, dưới sự chỉ dẫn của bà bà, bọn họ mở ra cơ quan, đập vào mi mắt là hình ảnh mơ
hồ, trong phòng tối đen, chỉ có một viên dạ minh châu chiếu sáng cả gian phòng, bên trong phòng là chiếc giường băng đang tỏa khí trắng. Hoàng
Phủ Hiên đặt bà trên giường băng.
Bà bà ngồi xếp bằng, khép lại
hai mắt. Lẳng lặng vận công, hai người không dám quấy rầy, không thể làm gì khác hơn là lẳng lặng nhìn, thời gian một chung trà trôi qua, mặt
tái nhợt của lão bà bà dần dần có vẻ đỏ thắm. Hai mắt khép lại cũng chầm chậm mở ra. Mà môi khô khốc cũng thần kỳ khôi phục như trước!
Nhìn biến hóa thần kỳ này, bọn họ nghẹn họng nhìn trân trối! Âm thầm bội phục kỳ công của bà bà!
Đợi bà bà thả tay xuống thì hai người vội vàng nhào tới trước, lo lắng trùng trùng hỏi thăm: “Bà bà, như thế nào?”
“Ta. . . . Không có. . . Chuyện!” Sức khỏe của bà bà thân vẫn rất suy yếu, thanh âm hơi run rẩy!
Lấy được trả lời khẳng định, lòng treo cao của hai người rốt cuộc rơi xuống. Căng thẳng trên mặt cũng được nụ cười thay thế.
Nhưng bà bà vẫn lo lắng, bà nhìn bọn họ một cái, khuyên nhủ: “Các ngươi mau rời đi đi! Trở lại địa phương các ngươi nên đi!”
“Nhưng. . . . Chúng ta không yên lòng bà!” Hoàng Phủ Hiên nói, Lưu Quân Dao
cũng gật đầu phụ họa. Bọn họ vạn vạn không thể bỏ xuống bà bà đối mặt kẻ địch một mình.
Bà bà tự nhiên hiểu tâm ý của bọn họ, nhưng tâm ý bà đã quyết, lạnh mặt. Lạnh lùng nói: “Các ngươi nhất định phải rời đi!”
“Hơn nữa chung quanh đáy vực này cũng bày mê trận, bốn phía có khói độc lượn lờ, bọn họ không dám hành động thiếu suy nghĩ! Các ngươi ở nơi này sẽ
chỉ làm ta phân tâm, trở thành gánh nặng của ta!” Bà bà lãnh khốc nói sự thật, ánh mắt của bà lấp lánh có hồn, bên trong khúc xạ ra uy nghiêm và tàn nhẫn khi cư xử với kẻ địch!
Bất đắc dĩ, bọn họ chỉ đành phải theo bà bà, thu dọn đồ đạc, rời đi theo sự bố trí của bà bà. Mặt trời chiều ngã về tây, ánh vàng bao phủ đỉnh núi tạo ra vẻ mơ hồ,
giống như cái khăn che mặt của thiếu nữ. Tĩnh động thích hợp, miêu tả
sinh động!
Trên đường nhỏ dưới chân núi, bóng dáng bước chậm của hai người bị kéo thật là dài, hơn nữa đan vào chung một chỗ. Cả hai tựa sát không chia cách.
Hoàng Phủ Hiên dừng bước lại, nhìn Lưu Quân Dao không nỡ, nhẹ giọng thỉnh cầu: “Quân nhi, đi Nguyệt quốc với ta được không?”
“Thật xin lỗi Hiên! Ta muốn đi tìm một vật, đó là trái tim bị thất lạc của
ta!” Thanh âm của nàng run rẩy, trong ánh mắt có áy náy nồng đậm. Sắc
mặt thật khó khăn! Không muốn tổn thương hắn, nhưng không thể không tàn
nhẫn!
Hai con ngươi sáng ngời của Hoàng Phủ Hiên thu lại ánh
sáng. Chỉ còn lại một mảnh ảm đạm! Hắn hờ hững gật đầu. Một mình nếm tận quả đắng!
Không khí trong nháy mắt đọng lại, bọn họ im lặng đi tiếp. Ai cũng không muốn phá vỡ lớp khăn che mặt này.
Một tháng qua, trải qua đủ loại đau đớ ở đáy vực khiến bọn họ nhớ mãi không quên! Nhưng trong nỗi đau này cũng có trí nhớ ngọt ngào. Tương lai cũng có kỷ niệm để nhớ lại!
Hoàng Phủ Hiên thở dài, giọng nói tỏ vẻ
không biết làm sao “Quân nhi, đừng quên ta được không? Ta không nỡ để
cho trí nhớ tốt đẹp giữa chúng ta tan thành mây khói.” !
“Được,
thật xin lỗi Hiên, ta không thể cho ngươi cái gì! Chỉ hy vọng ngươi có
thể vui vẻ.” Trừ chúc phúc, cái gì nàng cũng không hứa được. Hơn nữa
chúc phúc cũng là thứ duy nhất nàng có thể cho.
Cái tốt của
Hiên, nàng ghi ở trong lòng! Nhưng chỉ có thể nói xin lỗi, nếu như có
thể trọng sinh, nàng nhất định thử tiếp nhận Hiên. Dù sao một người
nguyện ý chờ đợi, thật đáng giá quý trọng!
Hai người thâm tình
ôm nhau, Hoàng Phủ Hiên dịu dàng nói: “Quân nhi, nếu như nàng còn sống
không hạnh phúc, ta nhất định sẽ không buông tay!”
Mặc dù Hoàng
Phủ Hiên quyến luyến nàng không thôi, nhưng lại không thể không buông
tay, không thể làm gì khác hơn là thầm thầm thề ở trong lòng, nếu Hiên
Viên Triệt không quý trọng, hắn nhất định sẽ đoạt nàng lại!
“Ừ!” Nàng đáp ứng hắn, thật ra thì cũng là khích lệ mình, nhất định phải hạnh phúc!
Tiễn quân mười dặm, cuối cùng cũng từ biệt!
Dù lưu luyến, cũng chỉ có thể đưa mắt nhìn nàng đi xa! Nhìn bóng lưng dần dần rời đi của nàng, nhất thời lệ rơi đầy mặt!
Xa cách một tháng, kinh thành vẫn phồn hoa rực rỡ! Lại không biết vương phủ có như lúc ban đầu không!
Một nữ tử áo trắng đứng ở trước cửa vương phủ, kinh ngạc nhìn trên cửa giắt v