Duck hunt
Quân Thần Phân Tranh

Quân Thần Phân Tranh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326155

Bình chọn: 8.5.00/10/615 lượt.

làm thuốc thí nghiệm cho lão bà bà ngày qua ngày, bọn họ vô lực phản kháng, hơn nữa cũng dần dần quen. Chẳng qua là nàng và Hoàng Phủ Hiên lại chưa từng gặp mặt, mặc dù cả hai nhớ thương

đối phương cũng bất lực.

“A. . . . . .”

“A. . . . . .” Tiếng gào thét thống khổ của nam nữ đan vào vang vọng ở đáy vực, thật lâu không dứt!

Một hồi một hồi tiếng hô đinh tai nhức óc xuyên thấu màng nhĩ của người ta. Xuyên ra chính là thống khổ!

Thống khổ qua đi, Lưu Quân Dao chậm rãi mở cặp mắt mệt mỏi ra, ngoài dự liệu

của nàng là, cư nhiên thấy Hoàng Phủ Hiên cũng nằm trong ao máu, hắn

nhắm chặt hai mắt, gương mặt tái nhợt càng thêm suy yếu.

Nàng gian nan bơi tới bên cạnh hắn, nhẹ giọng kêu: “Hiên. . . . Hiên. . . . Ngươi không sao chớ!”

Hoàng Phủ Hiên đã bị thống khổ hành hạ đến tâm lực quá mệt mỏi chậm chạp

không chịu tỉnh lại, hắn từng nghĩ, dứt khoát ngủ luôn đi!

Trong mộng hắn ngủ không yên ổn, tựa hồ nghe được thanh âm quen thuộc vang

vọng ở bên tai. Một câu gọi nhẹ khiến quyết tâm tỉnh lại dấy lên lần

nữa.

Sau một phen giãy giụa, Hoàng Phủ Hiên cố gắng mở mí mắt

ra, hắn vui mừng phát hiện, cô gái mến yêu đang ở trước mắt, hơn nữa bọn họ cơ hồ lõa lồ ngâm mình ở trong nước. Một màn này giống như nằm mơ,

hắn rốt cuộc như ý nguyện.

“Quân nhi. . . . . Nàng. . . . Có

khỏe không?” Quan tâm yếu ớt của hắn khiến nàng lệ nóng doanh tròng. Có

một người đặt ngươi ở vị thứ nhất, bất kể địa phương nào, trong lòng hắn nghĩ, nhớ đều là ngươi, cả đời này cũng đủ rồi!

“Ô ô ô. . . .”

Lưu Quân Dao cũng chỉ là phàm phu tục tử, được người nâng niu trong lòng bàn tay thương yêu, nàng không nhịn được cảm động đến lệ rơi đầy mặt.

Nhìn nước mắt của nàng, Hoàng Phủ Hiên nóng nảy, không lo đau đớn trên

người, lập tức ôm chặt nàng vào ngực, lòng bàn tay vỗ nhè nhẹ phía sau

lưng của nàng, dịu dàng an ủi: “Tốt lắm nha đầu ngốc, dáng vẻ khóc thật

xấu nha!”

“Tại sao ngươi tốt với ta như vậy?” Lưu Quân Dao từ

trong ngực hắn ngẩng đầu lên, nhìn cái bóng của mình trong mắt hắn,

trong lòng khó tránh khỏi hoảng hốt!

Dáng vẻ ngây ngốc của nàng

làm cho người đau lòng, Hoàng Phủ Hiên càng ôm nàng chặt hơn, nhàn nhạt

cười một tiếng, hỏi ngược lại: “Nàng đã hỏi mấy lần, chẳng lẽ tâm ý của

ta nàng còn chưa hiểu?”

“Ta. . . .” Nàng ấp a ấp úng, không biết như thế nào cho phải! Mặc dù tình yêu hiểu hiên, nhưng nàng không biết

đáp lại như thế nào! Dù sao bóng dáng của Hiên Viên Triệt trong lòng

nàng, không rút ra được.

Hoàng Phủ Hiên khẽ cúi đầu, giấu đi mất mác và thống khổ trong mắt, lại ngẩng đầu lên, gượng cười, nói: “Nha

đầu ngốc, trên người đau không?”

Không đề cập tới cũng may, mới

vừa nhắc tới, một hồi đau đớn tan lòng nát dạ từ trong cơ thể nàng thấm

ra bên ngoài. “A. . . .” Nàng đau kêu thành tiếng. Hoàng Phủ Hiên hốt

hoảng luống cuống tay chân “Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?”

Đột nhiên, một bóng người thoáng qua, đợi khi hắn phản ứng kịp thì Lưu Quân Dao đã ở trên bờ rồi, lão bà bà móc ra một cây ngân châm, ghim vào đỉnh đầu của nàng, Lưu Quân Dao lập tức an tĩnh lại. Nằm không nhúc nhích,

tựa như một đứa trẻ không có sinh mạng.

“Ngươi làm gì nàng?”

Hoàng Phủ Hiên rống giận, bộ mặt đã bị oán hận thay thế. Trong đôi mắt

hiện đầy ánh sáng lửa đỏ. Hận không thể nghiền xương lão bà bà thành

tro.

Lão bà bà đứng dậy, trên cao nhìn xuống hắn, cười rất thần bí, lại hỏi một vấn đề không đâu : “Tiểu tử, ngươi thích nàng?”

“Yg, nguyện nắm tay cả đời, bạc đầu chẳng xa nhau!” Hoàng Phủ Hiên dị thường kiên định tâm ý của mình, ánh mắt của hắn không tự chủ nhìn Lưu Quân

Dao, quyến luyến không thôi!

Một đế vương có thể hạ cam kết như thế, là yêu nhiều đến cỡ nào đây? Không trung từ từ hiện ra một đám mây đen. Bay về chỗ xa xôi cho đến khi không thấy rõ!

Trên giường bệnh, lão bà bà vô lực tựa vào trên người Lưu Quân Dao, Hoàng

Phủ Hiên cũng ngồi ở trên mép giường, lẳng lặng lắng nghe bà dặn dò.

“Lần trước ở đáy vực, vô ý phát hiện các ngươi. Vì vậy nổi lên lòng xấu xa,

đánh bọn ngươi hôn mê rồi sử dụng thử thuốc. Trải qua trăm ngàn thí

nghiệm chủng loại độc dược, các ngươi đã là bách độc bất xâm. Vậy mà hôm nay ta bị kẻ địch ám hại, thân chịu trọng thương! Qua không lâu hành

tung của ta sẽ bại lộ, các ngươi nên sớm rời đi. Nếu không sẽ bị ta liên lụy!” Lão bà bà kịp thời nói rõ nguyên nhân hậu quả.

Lưu Quân

Dao và Hoàng Phủ Hiên liếc mắt nhìn nhau, lo lắng lắc đầu một cái, trăm

miệng một lời nói: “Không được, chúng ta không thể vứt lại mình bà!”

“Ta tàn nhẫn với các ngươi như vậy, các ngươi không hận ta sao?” Lão bà bà

yếu đuối cười cười, thấp giọng hỏi thăm. Nhưng đồng thời trong lòng bà

rất vui vẻ an ủi! Quả nhiên không nhìn lầm người!

Lưu Quân Dao vỗ vỗ lưng của bà, giúp bà thở thông suốt, cười yếu ớt nói: “Hận rất khổ, không bằng không hận!”

“Đúng nha, bà bà tốt nhất dưỡng thương, chúng ta sẽ không bỏ bà!” Hoàng Phủ

Hiên cũng giúp, bọn họ há là người vô tình vô nghĩa? Huống chi trong

khoảng thời gian này nhờ có bà bà chăm sóc, nếu không bọn họ sớm đã chết ở đáy vực rồi.

“Ha ha ha. . . . Ta