g bỏ lại cô và bé cưng của họ.
Cô còn cảm giác được anh quan tâm, có thể đích thân nói với anh, họ có bé cưng rồi.
Đại khái cuộc sống là thế. Luôn mang đến cho bạn mừng rỡ hoặc ngạc
nhiên lúc bạn không ngờ nhất, ai cũng không biết giây sau sẽ phát sinh
chuyện gì. Nhưng nếu có người như thế, anh ấy có thể cùng bạn ngắm mười
dặm hoa Trường An, song sẽ không bị phồn hoa hút mắt, vẫn nhớ dắt tay
bạn, đưa bạn về nhà.
Vân Thường ngồi trên giường há miệng nuốt cháo tổ yến Lục Diệp đút,
mắt hạnh cong cong, khóe môi vểnh lên, đây đại khái là hạnh phúc có thể
đi cùng suốt cuộc đời mình.
Vân Thường mới bầu bì bốn tháng cúi đầu đã không nhìn thấy bàn chân nữa rồi. Đến bệnh viện quân khu kiểm tra, là thai song sinh!
Thiếu tá Lục nghe xong tin tức này ngốc luôn tại trận, y như khúc gỗ trước mặt quân y, nửa ngày không nói nên lời.
Vỗ đùi đánh bốp, thoáng cái đã vọt tới trước mặt Vân Thường, bế bổng người lên, kích động đỏ mắt.
Anh thì thoải mái rồi nhưng lại hù
quân y suýt sặc. Sao có thể hành bà bầu như thế, không phải quá xằng bậy sao? Thế là bất chấp quân hàm với chả quân hàm, đen mặt ngăn cản cử chỉ điên rồ của thiếu tá Lục, hung hăng mắng anh một trận.
Cũng quái lạ, thiếu tá Lục luôn nghiêm mặt lại không hề nổi cáu, thái độ kia phải nói là xuống nước, còn đặc
biệt hòa nhã thỉnh giáo bác sĩ rất nhiều, bao gồm những việc bà bầu cần
chú ý.
Vân Thường cũng không ngờ trong bụng
mình lại có những hai nhóc, mãi đến khi ra khỏi bệnh viện còn ngơ ngơ
ngác ngác. Vất vả lắm mới tiêu hóa được tin tức này liền giục Lục Diệp
gọi điện cho thượng tướng Lục và Lục phu nhân.
Trước đó cô đã không dùng mấy thứ đồ có bức xạ như điện thoại máy tính lâu rồi, sợ ảnh hưởng em bé.
Thiếu tá Lục suy nghĩ lâu, không muốn
gọi điện thoại. Anh là miếng thịt rớt từ trên người Lục phu nhân xuống,
còn không hiểu mẹ mình chắc?
Nghe tin Vân Thường mang thai đôi không biết sẽ giày vò thế nào đây!
Nhưng Vân Thường nhìn anh chòng chọc thế này, anh không gọi cũng không được. Thiếu tá Lục đành rề rà bấm số nhà mình.
Quả nhiên, Lục phu nhân vừa nghe tin này cao hứng thiếu chút đập bể điện thoại, nhất quyết bắt Lục Diệp đưa Vân Thường về nhà!
Đó là thai song sinh đó! Một lần hai
đứa cháu nội! Lục phu nhân không ngồi yên nổi một phút. Thậm chí nói
cứng, nếu Lục Diệp không đưa Vân Thường về, vậy tết anh khỏi cần về nhà
nữa!
Lục Diệp đau đầu không thôi. Chắc chắn anh sẽ không để Vân Thường về nhà một mình rồi. Địa điểm quân khu lại
cực kỳ bí mật, mẹ anh tới không được.
Nghĩ tới nghĩ lui không ra biện pháp
nào tốt, chỉ đành gọi điện nói chuyện riêng với thượng tướng Lục, cố
gắng nói chuyện với ông để ông trấn an mẹ anh trước.
Ai biết thượng tướng Lục trầm ổn cả đời, lần này cũng lên cơn điên theo Lục phu nhân, khăng khăng bắt Vân Thường về nhà.
Lục Diệp ngắt điện thoại, sầu muốn bạc tóc rồi, cẩn thận ôm Vân Thường không buông tay, một bụng ủy khuất, đó
là vợ anh! Không ai được cướp đi!
Dứt khoát tắt nguồn, không nhận điện
thoại ba mẹ nữa! Không cho về thì không về! Đằng nào đi đến đâu Vân
Thường cũng theo anh hết!
Bên này, Lục phu nhân và thượng tướng
Lục đang hăm hở kích động chờ Vân Thường về nhà, chờ mấy ngày liền chẳng thấy tăm hơi đâu hết!
Kết quả gọi điện thoại, thằng ranh giỏi thật, dám tắt nguồn luôn! Gọi mấy lần đều thế cả!
Lục phu nhân giận à! Trực tiếp lên thư phòng thượng tướng Lục rút roi ra “Thằng chết tiệt! Em đánh chết nó!”
Thượng tướng Lục ngồi một bên hút
thuốc lá, một điếu hút hết nửa ngày, khó khăn lắm mới hút xong, bấy giờ
hầm hừ dụi mạnh tàn thuốc lá vào gạt tàn, trầm giọng phụ họa: “Đánh chết nó!”
Thế là, chập choạng một ngày nào đó,
thiếu tá Lục kết thúc một ngày huấn luyện, lết cái thân đầy mồ hôi và
bụi bặm về nhà thì sửng sốt phát hiện ba mẹ nhà mình giết tới nơi!
Tuy hiện tại thượng tướng Lục đã về
hưu nhưng danh hiệu thủ trưởng hãy còn, dẫn Lục phu nhân đi tuần tra
tình hình quân đội, ai dám nói không?
Phản ứng đầu tiên của thiếu tá Lục là, họ tới cướp vợ mình!
Gương mặt nghiêm túc càng thêm âm
trầm, một chữ không nói đi tới cạnh Vân Thường, cứ thế ôm người vào
lòng, nhìn Lục phu nhân khiêu khích, nói gì cũng không thả tay ra.
“Mày thả ra cho mẹ!” Mặt Lục phu nhân
đầy giận dữ, bụng Vân Thường có tới hai, sao chịu được sức ôm mạnh bạo
của Lục Diệp chứ, đè cháu bà thì làm sao!
Nói rồi đi giật Lục Diệp ra nhưng sức bà sao bằng được Lục Diệp, giật mãi không ra, tức đen cả mặt.
“Sao dám đối với mẹ mày thế hả!”
Thượng tướng Lục đập tay xuống bàn trà, ánh mắt sắc bén trợn lên, thằng
chết toi này! Nuôi con trai chả được gì!
Lục Diệp mím môi không nói. Lục phu
nhân lập tức đắc ý, có ông chồng nhà bà chống lưng, bà còn không đấu lại được một thằng nhãi chắc?
Bà bất mãn quét mắt khắp phòng, chê bai: “Mày xem chỗ này không có gì cả, Vân Thường đi theo mày chịu khổ quá trời!”
Ánh mắt Lục Diệp lập tức sắc bén lên.
Lục phu nhân nhướng mày “Mày trừng mẹ
cũng vô dụng. Trong bụng Vân Thường có tới hai, chỗ này có gì? Dinh
dưỡng không đủ thì làm sao? Với lại ngày ba bữa còn phải
