thương cô. Ít nhất, tạm thời sẽ
không.
Nhìn lại ghế ngồi đằng trước là hai người đàn ông cường
tráng và lạnh lùng đang che mặt, cho dù bên trong xe tràn đầy mùi hôi
thối, nhưng bọn họ vẫn như cũ, mặt không đổi sắc, hai mắt như điện bắn
phá bốn phía như tuỳ thời chuẩn bị làm chiến sĩ chiến đấu, dùng toàn bộ
tinh thần đề phòng, một khắc cũng không buông lỏng.
Có thể thấy được, đây là một băng nhóm rất có tố chất làm bọn bắt cóc tống tiền, tuyệt đối không phải là một đám ô hợp.
Mạc Yên vẫn cho là, bọn họ sẽ tìm chỗ an bài cho mình, nhưng khi xe thương
vụ lái vào lối đi chuyên dụng cho máy bay trực thăng, dừng ở trước mặt
một máy bay trực thăng thì khi đó Mạc Yên mới biết, suy nghĩ của cô đã
sai.
Nghĩ đến lúc này phải rời đi, cô bắt đầu kinh hoàng, cô muốn kéo cửa sổ kêu cứu, thì một lần nữa bị Ô Linh đánh ngất xỉu.
Mạc Yên nằm mơ!
Cô cảm thấy hình như cô đang đi vào một vùng sa mạc hoang tàn vắng vẻ, cô
bị phơi nắng đến môi khô lưỡi khô, cô không tìm được tiếng nói, ở chỗ
này cô không ngừng đi rồi lại đi, những bảo cát vô tình thổi vào trong
mắt cô, không cầm được sự đau rát, làm cho nước mắt cô rơi như mưa.
Cuối cùng cô không có khí lực đi nữa, cô cảm giác mình sắp chết đến nơi,
trong miệng lầm bầm kêu tên người đàn ông mà cô yêu nhất, "Anh Nham, anh Nham, cứu em, cứu em với..."
Cô nhìn thấy Tần Thiên Nham đến! Cô hưng phấn bò dậy, hướng anh nhào tới.
Nhưng lúc đó, Tần Thiên Nham lại đột nhiên rút ra một con dao, hung hăng
hướng ngực cô đâm vào, mặt dử tợn mà cười nhìn cô ngã xuống.
Mạc
Yên giống như cảm giác trái tim mình một trận đau nhức, cô không dám tin mà nhìn Tần Thiên Nham, thét to và vung vẩy hai tay, "Đừng! Không cần
như vậy..."
Cô liền tỉnh dậy! Nghĩ tới giấc mộng ghê sợ mới vừa
nãy, Mạc Yên lại không nhịn được mà đánh một cái rùng mình, chỉ cảm thấy tay chân lạnh như băng.
Giấc mộng đó, lại chân thật như vậy, cô
tựa hồ có thể nghe được tiếng dao đâm vào ngực và thân thể bị xé rách,
cô tựa hồ có thể cảm giác được một cỗ đau đớn thấu xương từ tim mình.
Cô làm sao lại mơ một giấc mộng hoang đường như vậy chứ?
Tần Thiên Nham yêu cô như vậy, cho dù anh có chết, anh cũng sẽ không giết
cô. Mạc Yên lắc đầu cười khổ, cũng may đây chỉ là một giấc mộng mà thôi, không phải là sự thật.
Tâm trạng chưa bình tĩnh, lại đột nhiên nghe được tiếng cửa "két" nhỏ vang lên, lòng của cô cũng theo đó run lên.
Mạc Yên ngước mắt nhìn sang, chỉ thấy Ô Linh cầm một chai nước vitamin bổ
sung thể lực đi vào, thấy cô mở mắt to, một bộ dáng vẻ hồn vía lên mây,
làm cho người nhìn sinh lòng thương tiếc, lại tuỳ ý hỏi một tiếng, "Cô
đã tỉnh?"
Mạc Yên khẽ gật đầu, nâng mắt nhìn về khoang máy bay
bên ngoài, trời bên ngoài đã tối đen, bọn họ cũng đã ngồi tầm bảy tám
tiếng đồng hồ trên máy bay rồi.
Ô Linh nhét đồ uống vào trong tay cô, "Uống nước đi! Chúng ta sẽ lập tức hạ máy bay."
Mạc Yên nhận lấy, mở nắp ra, ngẩng đầu lên, "Ùng ục" một lần uống hết phân
nửa chai, lòng của cô giờ rất rối loạn, cô cần phải ổn định cảm xúc của
chính mình, nếu không cô sợ mình sẽ sụp đổ.
Cô không phải không
sợ hãi, không phải không hoảng hốt, nhưng càng vào thời khắc nguy hiểm,
cô càng phải bảo vệ tốt mình và đứa bé trong bụng, cô tuyệt đối không
thể để cho đứa bé trong bụng mình xảy ra chuyện!
Nghĩ như thế, Mạc Yên lại tựa hồ cảm thấy một cổ lực lượng cường đại đang nổi lên bên trong cơ thể.
Ô Linh ngồi ở trên giường của cô ấy, nhìn thẳng tắp vào gương mặt tái
nhợt gần như trong suốt của Mạc Yên, nhẹ giọng hỏi, "Cô không phải là
đang mang thai chứ?"
Mạc Yên chợt nhìn về cô ấy, nhìn vào đáy mắt của Ô Linh cũng không thấy cô ấy có tính toán xấu gì, cô mới gật đầu,
"Ừ, gần ba tháng rồi."
Mạc Yên đột nhiên ôm chầm cánh tay của Ô
Linh, hai tròng mắt rưng rưng mà cầu xin cô, "Chị ơi, em cầu xin chị,
làm ơn thả em về đi có được hay không? Các anh chị có yêu cầu gì, có thể nói với em, mặc kệ anh chị muốn cái gì đều được, em có thể thuyết phục
người nhà của em cho các người. Nếu các người thả em về, em sẽ báo đáp
hậu hĩnh cho các người, có được hay không? Em van cầu chị."
Ô
Linh nhẹ nhàng vặn bung tay của cô, chăm chú và nghiêm túc nhìn cô,
"Không thể thả cô đi, quyền quyết định không ở trong tay tôi, cũng không phải trong tay cô, mà là ở trong tay chủ nhân của tôi."
Mạc Yên thu hồi nước mắt trên mặt, mặt trầm xuống cười, "Các người có biết tôi là ai hay không?"
Ô Linh nhẹ nhàng cười nhạo một tiếng, "Em gái nhỏ, đừng ngây thơ chứ!
Chúng tôi sẽ không bắt sai người, con dâu của Tư lệnh Tần Kiến Quốc, con gái bảo bối của Tham mưu trưởng Mạc Vấn, không sai chứ?"
Nháy
mắt tim của Mạc Yên trầm xuống, bọn họ đem lai lịch của cô điều tra rõ
ràng như thế, vậy mục đích của những người này là cái gì đây? Nếu như
bọn họ không đạt được mục đích, có thể bỏ qua hay không?
Mạc Yên
cảm thấy trong lòng tựa như có một tảng đá lớn đè xuống, trong đầu một
mảnh xương mù, không biết cái gì đang ở phía trước, đến tột cùng sẽ có
dạng nguy hiểm nào đang chờ cô? Cô và đứa bé trong bụng có thể bình an
vô sự được cứu
