Old school Easter eggs.
Quán Cà Phê Xy

Quán Cà Phê Xy

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323331

Bình chọn: 8.00/10/333 lượt.

nếu chú không tha thứ cho thầy thì thầy sẽ rất đau khổ, đau khổ sẽ

ăn không vào, sẽ trở nên rất gầy giống…giống…giống như heo ấy ạ.”

“Điền Hạ, cậu ngốc chết đi được ấy! Heo rõ ràng là rất béo cơ mà!”

“Ai bảo thế? Bố tớ hôm qua còn mua thịt heo gầy[1'> cho tớ ăn!”

[1'>Thịt heo gầy: Chỉ thịt heo đã được lọc bỏ mỡ.

“Tớ thấy thịt heo gầy chắc là thịt ở phần chân, trên thân heo thực sự rất béo.”

“…”

Thế là, các bạn nhỏ bắt đầu mặt đỏ tai hồng, tranh luận kịch liệt về vấn đề heo béo hay không. Thụ buồn cười nhìn sang công, anh chắc cũng không

đoán được tình hình lại chuyển thành như thế, trông bộ dạng có vẻ luống

cuống. Một giáo viên bên cạnh cũng không đứng nhìn được nữa, nhẹ giọng

ho mấy cái, tiếng ríu rít như chim sẻ của các bạn nhỏ cuối cùng cũng nhỏ dần rồi yên lặng hẳn. Đường Đường kéo kéo áo thụ: “Chú ơi, chú pikachu

là người tốt, chú ấy đã xin lỗi rồi, chú tha thứ cho chú ấy nhé?”.

Thụ nhìn về phía công, thấy anh cũng đang nhìn mình. Cậu nghĩ anh nhất định cũng rất căng thẳng bởi cậu nhìn thấy bàn tay đặt trên bàn của anh đã

nắm chặt lại.

Thụ cười: “Ừm”.

Giờ học kết thúc, giáo viên dẫn các bạn nhỏ đi sang chỗ khác chơi trò chơi, công và thụ chầm chậm đi dạo quanh sân vận động.

Công: “Chuyện ngày hôm đó, em không còn giận nữa chứ?”.

Thụ trầm mặc một lúc, nói: “Lúc đó em vội vàng muốn nói cho mẹ em biết

chuyện của chúng ta là vì giấu giếm bố mẹ thế này, trong lòng cứ có cảm

giác tội lỗi rất nặng nề. Về sau em nghĩ kỹ lại thì thấy anh nói cũng

đúng, tình huống hôm đó quả thật không thích hợp để nói chuyện ấy. Bởi

thế, thật xin lỗi, thái độ ngày hôm đó của em tệ quá”.

Công thở phào một hơi: “Lúc sáng anh cũng không nghe điện thoại của em, xem như hòa nhau rồi”.

Thụ: “Anh dám cố ý không nghe điện thoại của em?”.

Công vội lắc đầu quầy quậy: “Không phải đâu, tối qua anh uống hơi nhiều, ngủ một mạch đến giữa trưa mới tỉnh, tỉnh dậy lại vội vội vàng vàng chạy

qua đây luôn”.

Nói xong công lại dè dặt nhìn thụ một cái, thấp giọng hỏi: “Chúng ta, làm hòa rồi chứ?”.

Thụ: “Còn chưa. Còn một chuyện em muốn anh trả lời em”.

Công dừng bước nhìn cậu. Ánh mặt trời mùa đông có phần lười biếng chiếu trên mặt thụ, từng chút từng chút một nhạt dần đi. Thụ gài một bông hồng gấp bằng giấy đỏ lên túi áo khoác ngoài của công, nói:

“Anh Hướng Vãn, không biết đóa hoa hồng này có thể đổi một chỗ trên giường anh được không?”. Ngày thụ chuyển nhà, công gọi cả A lẫn B đến ăn cơm. Người xuống bếp

đương nhiên là thụ, công ngồi ở phòng khách nói chuyện phiếm với A và B. Thỉnh thoảng quay đầu nhìn thấy hình dáng thụ bận rộn trong bếp, chẳng

hiểu sao trong đầu công lại hiện lên bốn chữ “uyên ương mới cưới”, nụ

cười trên mặt không cách nào xóa đi được.

A mặt đầy khinh bỉ: “Ông đây là đang qua mùa đông hay qua ‘xuân’ thế?”.

Công vừa ngọt ngào vừa cảm khái, đáp: “Ông không hiểu đâu”.

A: “…Tôi cũng chẳng muốn hiểu chút nào”.

Lúc ăn cơm, A nhìn đồ ăn trên bàn, thèm đến nỗi nước dãi cũng sắp rớt cả

ra. Mấy hôm nay ở công ty ăn cơm hộp với B, chất béo trong bụng thật sự

là quá ít rồi. A vừa giơ đũa ra định gắp một miếng thịt heo xào ớt thì

có một đôi đũa từ bên cạnh thò ra đè chặt lấy đũa của cậu. A nhìn B:

“Anh làm gì thế?”.

B: “Cậu không được ăn”.

A: “Tại sao?”.

B ho nhẹ một tiếng: “Dễ nóng…không tốt”.

B vừa nói vậy, cả công lẫn thụ đều nhìn chằm chằm vào A.

Công: “Sao thế, dạo gần đây ông bị nóng nghiêm trọng lắm à?”.

A đầu tiên là ngẩn ra, sau đó dường như nhớ ra chuyện gì đấy, căm tức trừng mắt nhìn B: “Nóng cái đầu anh, tôi cứ muốn ăn đấy!”.

Giống như muốn xả cơn tức, A múc luôn cả thìa đầy thịt heo xào ớt vào bát

mình. B bó tay nhìn cậu một cái, kéo bát của A lại gần, cẩn thận gắp hết hoa tiêu vứt đi, lại đem toàn bộ mầm đậu trong đó chuyển sang bát mình: “Không phải cậu không thích ăn mầm đậu sao, cứ đưa hết cho tôi là

được”.

Một loạt hành động này của B vô cùng tự nhiên, A dường

như cũng xem là lẽ thường tình, vui vẻ cúi đầu xuống ăn, chỉ có công và

thụ là mặt mày đầy khó hiểu nhìn hai người. Giống như cảm giác được trên bàn ăn có phần im lặng, A ngẩng đầu lên: “Sao không ăn gì thế? Đừng

khách sáo chứ!”.

Công: “Hai người…quan hệ tốt thật đấy”.

A đang ăn hào hứng, không rảnh trả lời công, lại là B đáp: “Cũng được”.

Công: “Cái cũng được này…là cũng được loại nào thế?”.

B ngẩng đầu nhìn công một cái: “Cậu đoán xem”.

Công & thụ:…

Thụ nghĩ một chút, đẩy bát canh chân vịt đậu hũ đến trước mặt A, A vừa gặm cánh gà vừa nhìn cậu.

Thụ có phần không tự nhiên: “…Ăn thanh đạm một chút thì tốt hơn”.

A: “…”.

Ăn xong cơm, A và B cáo từ ra về. Thụ đi tắm, công vào bếp rửa bát, rửa

một hồi cũng chạy vào nhà tắm luôn. Thụ nhìn bộ dạng cởi đồ chuẩn bị đi

tắm của công, vừa tức vừa buồn cười: Không phải anh mới tắm lúc sáng

sao. Công mặt mày vô cùng điềm tĩnh: “Lúc rửa bát để nước to quá, bắn

ướt người rồi”.

Thụ: “…Anh đã dùng vòi cao áp để rửa bát rồi

mà…ưm…”, mới nói đến đây công đã tự ý đi vào, hôn thụ làm cậu chẳng nói

được nữa. Sau đó cả buồng tắm hơi nóng vấn vít.

Tắm xong, thụ ngồi trên