Teya Salat
Quán Cà Phê Xy

Quán Cà Phê Xy

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322752

Bình chọn: 9.5.00/10/275 lượt.

bác chủ nhà rồi lên phòng, đặt

túi đồ xuống, lấy ra một hộp cơm.

Thụ xách theo hộp cơm, từ tốn

bước ra ngoài. Cậu chọn một con đường khác so với bình thường, cứ đi như thế lại đến đúng chỗ góc đường mà công vẫn hay đứng đợi mình. Cậu dựa

vào tường, nghĩ đến dáng vẻ công thích ăn sườn, dáng vẻ công gấp ếch

bằng giấy, dáng vẻ công viết truyện cổ tích, dáng vẻ công nói thích

mình.

Dáng vẻ của người đó, rõ ràng đã khắc sâu trong lòng.

Thụ thở dài một hơi, đi về phía quán cà phê.

Công nhìn thấy thụ, nhất thời giật mình, rất lâu sau mới lắp bắp nổi một câu: “Cậu, cậu đến rồi”.

Thụ: “Vừa mới quay lại”.

Thụ tìm một chỗ trống ngồi xuống, nói: “Cái lọ nhựa đựng đầy tàn thuốc trước cửa nhà tôi, anh định đem về bán lấy tiền à?”.

Công đầu tiên là gật gật, sau lại đột nhiên lắc đầu: “Không phải, tôi sợ làm bẩn chỗ đó nên mới nhét hết vào một chỗ”.

Thụ: “Mang cho anh ít sườn này, mẹ tôi làm đấy, không biết có hợp khẩu vị của anh không?”.

Công: “A? Mẹ cậu đặc biệt làm cho tôi à?”.

Thụ liếc công một cái: “Anh nghĩ nhiều quá rồi đấy”, sau đó đưa hộp cơm cho công.

Công nhìn món sườn quay nóng hổi trong hộp cơm: Sao nhìn thế nào cũng giống “Bữa tiệc cuối cùng” thế!

Công ngẩng đầu lên: “Tôi có thể không ăn không?”.

Thụ: “Làm sao thế?”.

Công đem hộp cơm trả lại, lắc đầu: “Tôi không ăn đâu”.

Thụ: “Anh không thích ăn quay à?”.

Công trầm mặc một lúc, nhìn thụ nói: “Tôi thích cậu, xin lỗi, tôi thật sự

thích cậu, hiện giờ tôi không cách nào giả vờ mình không thích cậu được

cả, vì vậy…”.

Thụ ngắt lời công: “Anh có thể kể cho tôi nghe một câu chuyện cổ tích không? Truyện anh viết là được”.

Công: “… Cậu, cậu muốn nghe truyện nào?”.

Thụ: “Câu chuyện về con mèo cứ lưu lạc khắp nơi ấy”.

Công: “Ngày xửa ngày xưa có một con mèo đen, nó…”.

Tốc độ kể chuyện của công rất chậm, giọng nói cũng rất thấp. Thụ nhìn anh, nghĩ: A, đây là dáng vẻ công khi kể chuyện.

Sau đó, cậu đứng dậy, nghiêng người về phía trước, hôn lên tai công, nói:

“Cảm ơn anh đã thích tôi. Tôi đến là để nói với anh, thực ra tôi cũng thích anh.”

Lần đầu tiên trong đời, công kể chuyện cổ tích, kể đến muốn khóc.

Sáng thứ Bảy, A nhận được điện thoại của công, nói muốn mời cậu ăn cơm.

A: “Ăn cơm? Sao tự dưng lại có hứng mời tôi ăn cơm?”.

Công: “Ông không có thời gian hả?”.

A: “Cũng không phải… Mà nói mới nhớ, ông với Chiêu Ninh thế nào rồi?”.

Công: “Không, không thế nào cả”.

A: “Không thế nào là thế nào?”.

Công: “Thì chính là không thế nào cả! Rốt cuộc ông có đến không, sáu giờ tối nay, quán Thực Vi Thiên”.

A: “Ờ, biết rồi”.

Thụ đứng một bên vừa cán bột gói sủi cảo, vừa nhìn công mặt mũi đỏ bừng dập điện thoại, không nhịn được mà đưa tay vuốt má anh một cái: “Chẳng phải chỉ gọi có cuộc điện thoại cho bạn rủ đi ăn thôi sao? Làm gì mà mặt đỏ

bừng thế này?”.

Từ sau ngày hai người thổ lộ tình cảm cho nhau

kia cũng xem như đã xác định quan hệ yêu đương. Thụ thì rất bình tĩnh,

hoàn toàn chẳng có gì khác thường. Tâm trạng rối bời lúc trước, trải qua một tuần nghỉ ngơi căn bản đã hoàn toàn biến mất. Có thêm một người bạn trai, chủ yếu là khiến cậu cảm thấy mãn nguyện hơn thôi. Công thì ngược lại, thường xuyên hồi hộp còn hơn cả lúc tỏ tình. Lúc ở bên thụ, động

một tý là đỏ mặt. Rõ ràng đã biết mình đồng tính từ lâu rồi, thế mà lúc

này lại thuần khiết đến bất ngờ. Đối với việc này, thụ cảm thấy rất buồn cười: “Em nhớ lúc trước anh rất dũng cảm, ban ngày ban mặt còn dám hôn

em”.

Công nghe thấy câu này liền quay đầu lại nhìn thụ, mắt chớp chớp. Thụ bị nhìn đến có phần lúng túng: “Khụ, ý của em là…”.

Chụt…

Công ghé sát lại bên tai thụ: “Em xem, giờ anh vẫn dám hôn em đấy thôi!”.

Ừm, lần này đổi thành cả hai người đều đỏ mặt rồi.

Lúc gần đến cuối tuần, công bảo thụ mình có một người bạn cũng biết chuyện

của cả hai, định mời cậu ấy ăn bữa cơm, dù sao thì lúc trước cũng đã làm phiền cậu ấy không ít, hơn nữa cậu ấy cũng xem như là cố vấn…

Công đắn đo mãi, khó khăn lắm mới nặn ra được mấy chữ: Cố vấn về mặt tinh thần.

Thụ hiếu kỳ hỏi: “Cậu ấy cố vấn cho anh về chuyện gì thế?”.

Công nghĩ cả nửa ngày, đáp: “Cũng không nhớ nữa”.

Thụ: “…”.

Tối thứ Bảy, công với thụ từ sớm đã ngồi sẵn trong phòng đặt riêng ở quán

ăn đợi, A vừa đến, nhìn thấy hai người lập tức cười toe: “Ồ…”.

Mặt công đã đỏ đến độ sắp chảy máu luôn rồi, còn thụ thì lại rất thản nhiên: “Chào anh, tôi là Diệp Chiêu Ninh”.

A: “Chào cậu, nghe danh đã lâu”.

Thụ: “Thế à? Anh ấy không nói xấu tôi chứ?”.

A: “Không có đâu, chỉ nói thích cậu, thích đến suýt nôn ra thôi!”.

Thụ: “… Lời tâm tình đặc biệt thế này, quả là lần đầu tiên nghe thấy”.

A âm thầm đưa mắt ra dấu với công: Không tồi, bình tĩnh thoải mái, khống chế cục diện rất tốt.

Thụ rót cho A cốc nước, nhìn thấy áo khoác A để sang một bên, hỏi: “Cái áo khoác này của anh nhìn hơi quen quen”.

A nghĩ thụ không nhận ra lần trước mình đã đến quán cà phê, vội đáp:

“Không thể nào đâu, tôi hình như chưa từng đến quán cà phê ở chỗ cậu”.

Thụ: “Ừm, không phải anh. Tôi nói nhìn quen quen là vì lần trước có gặp một

vị khách rất quái dị,