ảm ơn sự thất thường của Lâm Tây Canh một lần nữa.
Sau mỗi lần tiệc tùng, không biết cô phải rửa mặt bằng bao nhiêu nước lạnh, thậm chí còn phải chườm đá để khiến mình nhanh chóng tỉnh táo, sau đó lại uống một cốc cà phê thật lớn mới có thể đi làm.
Nửa năm với cường độ làm việc như vậy, có thể khiến cô tổn hại không biết bao nhiêu năm tuổi thọ. Xem như Hạ Dương nợ cô, sau này, nhất định tìm anh ta thanh toán.
Sáng hôm sau, Lưu Ỷ Nguyệt bị tiếng chuông điện thoại đánh thức. Cô khó chịu nhíu mày, nhớ rõ hôm qua mình không cài chuông báo thức.
Không phải là sếp Lâm Tây Canh gọi chứ? Rõ ràng đêm qua anh cho cô hai tiếng, chẳng lẽ sáng nay lại hối hận?
Di động vẫn tiếp tục kêu, Lưu Ỷ Nguyệt bực dọc cầm lên, cố gắng nhìn rõ dãy số trên màn hình. Không phải số trong danh bạ, cũng không phải số của công ty nào cô biết, mà là một dãy số xa lạ.
“Ai nhỉ?” Lưu Ỷ Nguyệt tự hỏi, nhưng không tiếp cũng không được, công việc hiện tại không cho phép cô tùy tiện bỏ qua bất kì cuộc gọi nào.
“Alo, xin chào!” Cô cố gắng kiềm chế sự khó chịu, nói.
“Xin chào, Lưu tiểu thư! Tôi là Lưu Hướng Đông.” Đầu kia truyền đến giọng nói của một người có vẻ không quá trẻ trung. Lưu Ỷ Nguyệt nhanh chóng lục lọi trong đầu, Lưu Hướng Đông? Đây là ai nhỉ? Sao cô lại không có chút ấn tượng nào với cái tên này?
“Xin chào, Lưu tiên sinh.” Lưu Ỷ Nguyệt đành phải tạm thời ứng phó, chờ đối phương nói gì đó khiến cô nhớ lại.
“Ha ha, Lưu tiểu thư, hình như cô không nhớ tôi là ai?” Đối phương tinh ý phát hiện cô không nhớ mình, lại bật cười thích thú.
Lưu Ỷ Nguyệt hơi lúng túng, không biết phải làm gì tiếp theo. Thật khó để thừa nhận cô thật sự không nhớ rõ, nếu chẳng may người kia là khách hàng của công ty, xem như cô quá sơ suất đi.
“Tối hôm qua chúng ta còn cùng nhau uống rượu, khiêu vũ, cô nhớ không?” Đối phương nhắc nhở.
Lưu Ỷ Nguyệt lập tức lo lắng, “Chào ngài, cục phó Lưu.” Cô vừa lau mồ hôi lạnh, vừa nói. Tự nhiên hắn ta gọi điện cho cô làm gì? Làm sao hắn biết được số điện thoại của cô?
Cô cẩn thận nhớ lại, đúng rồi, tối qua hình như có trao đổi danh thiếp cho nhau, đáng chết! Sao cô lại quên tên hắn chứ?
“Đừng mở miệng ra là hết ngài lại đến cục phó Lưu. Khách khí quá! Dù sao chúng ta cũng cùng một họ.” Lưu Hướng Đông nói. Lưu Ỷ Nguyệt nghe vậy, càng đổ mồ hôi lạnh.
Bao năm nhìn người nói cho cô biết, tên Lưu Hướng Đông này tuyệt đối không tốt đẹp gì, nhưng rốt cuộc hắn muốn làm gì? Vì sao đường đường một cục phó cục đất đai lại gọi điện cho một thư kí nhỏ như cô? Có vấn đề, nhất định có vấn đề, Lưu Ỷ Nguyệt âm thầm đề phòng.
“Ha Ha, cục phó Lưu, ngài quá khách khí rồi. Ngài hơn tuổi tôi, lại là cục phó. Tôi thấy tôi xưng hô như thế là rất thích hợp.” Lưu Ỷ Nguyệt khéo léo nói.
Lời hắn vô cùng mờ ám. Cô thầm nghĩ, tôi nên gọi ông như thế nào, ông thật làm biết làm khó người khác.
“Cô có thể gọi tên tôi.” Lưu Hướng Đông nói thêm.
“Ha ha, như thế thật bất kính quá, tôi không dám.” Lưu Ỷ Nguyệt cười gượng, thầm nghĩ, vì sao hắn còn chưa nói rõ ý đồ, vòng vo vấn đề xưng hô làm gì?
“Có gì mà không dám, tôi nói có thể là có thể.” Lưu Hướng Đông vẫn chưa chịu buông tha.
“Ha ha, cục phó Lưu, ngại quá, cho hỏi, ngài gọi điện cho tôi để dặn dò việc gì, tôi có thể giúp gì cho ngài?” Lưu Ỷ Nguyệt vẫn phải cười gượng. Hắn không nói, cô đành phải chủ động hỏi.
Dạ dày nhỏ của cô bắt đầu bị hắn hành hạ, co rút từng cơn.
“Lưu tiểu thư, tối nay cô rảnh không?” Lưu Hướng Đông hỏi.
“Hả?” Lưu Ỷ Nguyệt ngây ra một lúc, trong lòng không ngừng lo lắng, mắt phải máy liên tục.
“Chúa trời, Phật tổ, nữ thần ơi!!! Cầu cho suy đoán trong lòng con đừng cho thành sự thật! Làm ơn!!!!!” Lưu Ỷ Nguyệt ra sức cầu nguyện trong lòng.
“Lưu tiểu thư, đừng lo, chỉ là tôi muốn mời cô ăn cơm thôi!” Lưu Hướng Đông cảm thấy Lưu Ỷ Nguyệt có chút căng thẳng liền nói.
Hắn vừa nói rõ ý định, đầu dây bên kia liền im lặng một lúc, cô gái này quả nhiên rất thú vị.
“Cục phó Lưu! Nhưng mà có lẽ tối nay tôi phải tăng ca, dạo gần đây công việc bề bộn, thật sự không biết có thời gian không.” Lưu Ỷ Nguyệt ấp úng từ chối, không chắc hắn ta có tin lý do qua loa này của cô không.
“Chỉ là có thể chứ không phải nhất định. Nếu không thì tôi gọi điện cho Lâm Tây Canh, nhờ cậu ta cho cô nghỉ một tối, được chứ?” Lưu Hướng Đông nói.
Lưu Ỷ Nguyệt ở đầu kia nghe được, rõ ràng là ép buộc. Cô cắn răng, nhẫn nhịn, nói:
“Không cần, tôi tự sắp xếp được rồi. Cục phó Lưu, ngài muốn mời tôi đi đâu?”
Cô hỏi, nhất định không thể để Lâm Tây Canh biết được. Nếu anh biết, nhất định sẽ cho rằng cô là loại người thấy người sang bắt quàng làm họ.
“Được, rất thẳng thắn! Sáu giờ tối nay, cô cứ đợi tôi ở đầu phố Đông. Tôi sẽ đến đón.” Lưu Hướng Đông nói xong lập tức tắt máy.
Lưu Ỷ Nguyệt thẫn thờ buông di động. Lúc này, cô không hề cảm thấy buồn ngủ. Lưu Hướng Đông nhất định không chỉ đơn giản mời cô ăn cơm, nhưng là vì cái gì? Mục đích của hắn rốt cuộc là gì?
Hứng thú với cô sao? Lưu Ỷ Nguyệt cười khổ, lập tức loại bỏ khả năng này. Cô không còn trẻ trung gì, hơn nữa, với thân phận của hắn, muốn