đi ngoại ô chơi tiết thanh minh (đạp thanh), nó đợi con ở cổng thành đến nửa ngày, con lại quên mất chuyện này, quay đầu dẫn người ngựa đi săn thú ở thượng lâm uyển....”
Ta ngạc nhiên nói: “Con đều không biết ...”
Chuyện con không biết còn nhiều lắm.” Mẫu thân xoa xoa phát tâm ta, thở dài, “Tâm tư Tô Quân phức tạp, nhưng cảm tình với con cũng không giống là giả. Con cùng với nó cũng coi như thanh mai trúc mã, ta và mấy vị phụ thân của con thấy con đối với nó cũng không phải vô tình, liền để cho các con tự quyết. Con thích ai thì là người ấy, con gái của ta, dù có muốn nam nhân cả thiên hạ hầu hạ cũng đáng!” Mẫu thân hừ hư hai tiếng thật khí phách, lại hôn chụt một cái lên trán ta, mặt ta không chút thay đổi, đưa tay nên chùi chùi.
“Chưa nói là nó thích con, nó không thích, chỉ cần con thích là đủ rồi. Hôm nay, Ngũ cha con đi thăm dò nó, ngày đó nó nói trong lòng có người khác là lừa con thôi, chỉ sợ, từ lâu con đã biết là nó đang lừa con rồi…”
« Biết. Nhưng là con mệt mỏi rồi. » Ta nghiêng đầu qua, nhìn về phía ánh nến lay động phía ngoài rèm, giọng thấp dần: “Mẫu thân, các đại thần đều đang ép ta tuyển tú nam, lập Phượng quân, bọn họ đều muốn đem con mình nhét vào hậu cung của con, những kẻ đó, một người con cũng không thích. Nhi thần thích Tô Hoán Khanh. Nếu ngày đó, chỉ cần chàng gật đầu một cái, mặc kệ có bao nhiêu gian nan, mặc cho bao nhiêu người phản đối, nhi thần cũng sẽ chọn ở bên chàng. Nhưng chính chàng đã lựa chọn buông tay trước, ngay cả chàng có trăm ngàn nỗi khổ và khó xử, nhi thần cũng không muốn biết. Nhi thần muốn người ở bên mình, đối với nhi thần giống như phụ thân đối với người, không sợ hãi điều gì, không kiêng kỵ điều gì, chỉ hướng tới mình mà thôi.”
Mẫu thân trầm mặc hồi lâu, rốt cuộc cười khẽ thành tiếng, cằm tựa vào đầu vai ta, cười nói : « Đậu Đậu nhà ta đã lớn thật rồi .... Nhớ năm đó, con còn tròn vo như một nắm cơm nếp, mặt tròn tròn, mắt tròn tròn, lắc lư lắc lư chạy từng bước nhỏ theo đuôi ta, răng còn chưa mọc đủ, ríu rít gọi ta” gà mẹ, gà mẹ, đợi con với …”
Ta xấu hổ buồn bực kéo chăn che mặt, « Không cho nói ! Lúc nhỏ người toàn ức hiếp con!”
Mẫu thân kéo chăn của ta, cười ha ha, « Con gà con thẹn thùng ! Con ở trước mặt Bùi Tranh đều bày ra bộ dạng thẹn thùng, sợ hãi như thế sao ? Quân uy ở chỗ nào? Con làm sao mà áp chế được tên loạn thần tặc tử đó a! Đừng nói ta thích ức hiếp con, đến Bùi Tranh có lẽ cũng nhịn không được ! »
Những lời này nháy mắt thức tỉnh ta !
Nhiều năm như vậy , nguyên nhân Bùi Tranh thích ức hiếp ta cuối cùng cũng tìm ra rồi !
Hóa ra không phải hắn biến thái thích bắt nạt người ta, mà là vì ta quá mềm yếu dễ để người ta bắt nạt !
Bùi Tranh và Tô Quân trở về vị trí cũ cũng không gây nên chấn động lớn trong triều, nguyên nhân là do có thế lực mạnh hơn ngăn chặn trận rục rịch này; đối với những thần trẻ tuổi trong triều Sùng Quang mà nói, Thái thượng hoàng vốn chỉ sống trong truyền thuyết, trong lời xuyên tạc của Thái sử lệnh mà thôi.
Thái độ lão thần triều Minh Đức cũng không giống nhau, hoài niệm có, sợ hãi có; đám người sau thì quá nửa là có tật giật mình, nhưng Phụ quân đã bộc lộ thái độ rõ ràng, không hề can thiệp chính sự, chỉ ở hậu cung uống trà cùng mẫu thân, chơi cờ với Nhị cha, triều đình vẫn do ta làm chủ như trước.
Nhưng được mấy vị đại thần tôn kính này chống lưng, ta nói chuyện giọng cũng lớn hơn trước nhiều, lúc xử trí mấy người ở Hồng Lư tự, không có lấy một người dám đứng ra phản đối, có mấy người lén lút liếc Tô Quân một cái, thấy chàng không có phản ứng, bản thân cũng không dám ra mặt. Bởi vậy, Dị Đạo Lâm lại phải chịu một đống ánh mắt oán hận, phần nhiều là trách hắn chịu ơn đề cử của Tô Quân, lại lấy oán báo ân.
Sau khi bãi triều, Dị Đạo Lâm xin ta thẩm vấn riêng Hạ Lan, ta vốn đã không coi Hạ Lan là tù phạm, liền miễn đi hai chữ thẩm vấn, để hắn tự mình đi hỏi, nhưng suy nghĩ một chút, lại đổi chủ ý nói: “Qủa nhân đi cùng khanh.”
Dị Đạo Lâm có chút kinh ngạc liếc nhìn ta một cái, cúi đầu nói phải.
“Trước đây không lâu, từng có người bảo ta phải bảo vệ Hạ Lan cho tốt, nói có người sẽ làm hại hắn. Dị đại nhân nghĩ như thế nào?” Ta mỉm cười hỏi.
Ánh mắt Dị Đạo Lâm khẽ động. “Bệ hạ bởi thế mà hoài nghi đám cháy lúc trước là có ý đồ khác sao?”
“Đám cháy đến kỳ quái, trong lòng quả nhân vẫn còn nghi hoặc. Nhưng Hạ Lan quả thật cũng không vì vậy bị thương.“ Ta nói thật ra nghi hoặc trong lòng. “Ngày đó vì Hầu gia phu nhân ở đây. Qủa nhân nhớ rõ là, Hạ Lan nói mình mấy ngày nay đều không được khỏe, lúc ấy nếu không có phu nhân cứu giúp, hắn sống hay chết cũng khó liệu.”
“Bệ hạ nghĩ là do Tô ngự sử xuống tay sao?” Dị Đạo Lâm có chút hiểu ra, “Nhưng bệ hạ lại không hy vọng là như thế, bởi thế mới lệnh cho vi thần điều tra, đến tận khi tra ra đám người của Hồng Lư tự?”
“Khó nói rõ ràng ....” Ta không khỏi có chút bùi ngùi, “Dù sao tất cả chứng cứ trong tay ta và khanh đều chỉ về Bùi tướng, ngay cả nhân chứng duy nhất, đều tin tưởng chắc chắn là Bùi Tranh cho người giết phụ thân hắn. Đây là lý do quả nhân muốn đ