g để dễ hiểu mình sửa luôn)
Ta nói : « Mệt quá, chúng ta đi ngủ thôi."
Bốn chữ này của bà, so với “Lấy đức trị quốc » còn hư vô mờ mịt hơn.
Mẫu thân lại tới kéo ta. « Ta nghiêm túc đấy ! Đậu Đậu con vốn rất sĩ diện, làm chuyện gì cũng muốn thanh danh thanh danh, giống y như quốc sư, tên Bùi Tranh kia thông minh hơn, từ ta – mẫu thân con đây học đâu hiểu đấy, người không biết xấu hổ, thiên hạ vô địch ! Hắn bây giờ ngoài thanh danh ra cái gì cũng có, Đậu Đậu con ngoài thanh danh ra .... Hình như thanh danh cũng không coi là có, vậy thì là hai bàn tay trắng rồi .... »
« Người làm sao lại hạ thấp con như vậy ... » Ta ai oán thở dài một hơi, « Đây còn không phải đều do các người hại sao, bồi dưỡng ra một cái tai họa như vậy .... Phụ quân nhận hắn làm đồ đệ, Nhị cha nhận hắn làm nghĩa tử, dốc lòng nâng đỡ, đưa hắn lên làm quan nhất phẩm, các người giết cha mẹ người ta để con tới trả nợ sao ? »
« Phi ! » Đậu Đậu, nói chuyện với con thật khó nghe, chúng ta đây còn không phải đều vì tốt cho con sao ? » Mẫu thân bất mãn nói, « Là chính con tự mình điểm mặt chỉ tên muốn người ta làm trâu làm ngựa, thế nào lại đổ ngược thành chúng ta không đúng rồi ? »
Ta ngạc nhiên: “Con nói khi nào ?”
Mẫu thân đỡ trán nói : « Qủa nhiên con quên hết rồi .... Năm con 6 tuổi ấy, ta đưa con tới Bạch Hồng sơn trang, là con chỉ tên muốn Bùi Tranh làm việc cho con, còn bảo hắn làm quan nhất phẩm .... »
Ta cẩn thận ngẫm nghĩ, lắc đầu nói : « Con thật không nhớ rõ ... »
« Huynh muội Bùi Tranh vốn là cô nhị, vì Nhị cha con nhận nuôi nên mới làm việc ở Bạch Hồng sơn trang. Nhị cha con thấy hắn thiên tư hơn người, thông minh tuyệt đỉnh, liền dạy hắn đọc sách viết chữ, trợ giúp quản lý sự vụ của sơn trang. Năm ấy hắn còn chưa tới nhược quán (thanh niên khoảng 20 tuổi) , có người khinh hắn còn nhỏ tuổi, nhục mạ hắn ăn nhờ ở đậu, dựa thân mưu sự, ỷ được sủng ái mà kiêu ngạo, là con đã bảo vệ hắn, kéo tay hắn nói, về sau hắn là người của con, con lên làm vua, hắn sẽ là thần tử, dưới một người trên vạn người, bất cứ kẻ nào cũng không thể khinh hắn, mắng hắn, con đều quên hết rồi sao ? »
Ta nuốt nước miếng.
Mẫu thân thở dài : « Con đã muốn dùng hắn, chúng ta đương nhiên sẽ tìm cách cho con. Có điều hắn đối với con cũng giống Sanh Nhi, con khi đó cùng lắm mới có 6 tuổi, lời trẻ con chúng ta cũng không cho là thật. Là chính Bùi Tranh muốn vào triều làm quan, Phụ quân con thấy hắn thiên tư hơn người, cũng vui vẻ nhận hắn làm đồ đệ. Kỳ thật ban đầu chúng ta cũng rất yên tâm ở hắn, hắn theo con đường Phụ quân con đi ngày trước, đi từng bước, chỉ là không nghĩ tới chúng ta rời khỏi đế đô không lâu, hắn đã có chút khác người. Tên này tâm tư thâm trầm, mấy vị phụ thân của con cũng nhìn không ra. Lúc đó, nghĩ hắn xuất thân bần hàn, cùng lắm là muốn có quyền lực địa vị, nhưng bây giờ xem ra, thứ hắn muốn là con .... »
« Cho nên.... các người đem Bùi Tranh làm chồng nuôi từ bé của con, hay là khiến con thành vợ nuôi từ bé của hắn ? » Nói câu này lòng ta run sợ, cảm thấy mình lúc còn bé nói chuyện, làm việc đều không cẩn thận, người lớn như bọn họ thế nào lại coi là thật ....
« Chuyện không phải như thế. Hắn hơn con 8 tuổi, trưởng thành hơn nhiều, con vẫn là hạt đậu đỏ, bằng tuổi Sanh Nhi, ai có thể nghĩ hắn có tâm tư gì với con ? » Mẫu thân nói xong sờ sờ cằm, « Tên Bùi Tranh này nhẫn cũng thật giỏi, không biết từ khi nào đã có tâm tư khác với con, thế mà ngay với chúng ta cũng giấu giếm.... Chỉ là Đậu Đậu, con nói với Liên cô, người con thích là Tô Quân, làm sao cuối cùng lại lập Bùi Tranh làm phượng quân ? Có phải hắn lập bẫy để con chui đầu vào không ? »
Ta ngẩng phắt đầu trừng mắt nhìn bà, thất thanh nói: “Người làm sao mà biết? Liên cô…” Liên cô bán đứng ta!
Mẫu thân tùy tiện khoát tay, vỗ vỗ bả vai ta nói: “Đừng có bày ra vẻ mặt bi phẫn như vậy, Liên cô không bán đứng con. Nàng đồng ý với con là sẽ không nói cho ta biết, có điều chuyện gì nàng cũng sẽ không giấu Nhị cha con, Nhị cha con cũng sẽ không giấu ta …. Khụ khụ …. Đậu Đậu, đây không phải trọng điểm, trọng điểm là con làm sao lại chọn Bùi Tranh?” Ta còn đều đã chuẩn bị đến phủ Quốc sư đề hôn giúp con rồi ! »
“Con thích chàng, nhưng chàng không thích, thì có ích gì ? Ta nằm bò trên giường, nắm lấy mấy sợi tua bên mép giường, buồn bực nói: “Khi đó chàng nói với con, người trong lòng chàng không phải là con. Nếu con biết chàng sớm đã có người trong lòng, làm sao còn phải khổ sở chờ lâu như vậy? Cuối cùng vẫn là tự mình đa tình, lãng phí thời gian của mọi người.”
Mẫu thân hừ lạnh một tiếng: “Tên tiểu tử họ Tô kia nói không thích con? Đây rõ ràng là khi quân! Lúc con 8 tuổi, lần đầu gặp đã đùa bỡn nó, nó cũng coi như thiếu niên trưởng thành, lão luyện, nhưng làm sao có thể hoàn toàn giấu kín tâm tư, ánh mắt khi nhìn con không giống ánh mắt nhìn người khác. Người khác không nói, kể cả Sanh Nhi, cũng không thấy nó để tâm, nhưng lời con nói nó đều để trong lòng. Chỉ vì con nói một câu hạnh hoa đẹp, nó ngày ngày đều ngắt hạnh hoa làm thẻ đánh dấu sách cho con. Con phấn khích muốn