Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Quả Nhân Có Bệnh

Quả Nhân Có Bệnh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326341

Bình chọn: 9.00/10/634 lượt.

nhẹ nhàng nói: “Lần khác chú ý là được rồi.”

Chàng cúi đầu, thản nhiên đáp : “Vi thần hiểu.”

Ra khỏi phòng, Tô Quân cùng ta ở trong đình viện đi vài bước, ta thấy chàng mải mê suy nghĩ, liền nói mấy câu mở đường. “Thân thể Quốc sư không tốt, ta nghĩ, cũng đến lúc an hưởng tuổi già rồi.”

Chàng ngẩng phắt đầu nhìn ta, tròng mắt tối đen hiện lên nét kinh ngạc và nghi ngờ. “Bệ hạ…”

Ta trấn an cười cười, “yên tâm, ta cũng không muốn tước đi quyền lực Tô gia khanh. Tô thị nhà khanh một môn trung thần lương tướng, là rường cột nước nhà, nhưng Quốc sư thât đã lớn tuổi, lại khiến ông vất vả nữa, ta cũng không đành lòng. Nay quyền quyết nghị trong triều đều nằm trong tay ngũ đại thần, trong quá khứ là Quốc sư và Bùi tướng lực lượng ngang nhau, chờ Quốc sư lui về, ta muốn đề bạt ngươi vào nội các.”

Thần sắc Tô Quân dần dần hòa hoãn lại, mặt vẫn hơi hơi tái nhợt, mi tâm nhíu lại, cánh môi cong lên một chút thản nhiên cười khổ. “Ta bệ hạ … long ân…”

Vì sao bọn họ, một người, hai người, đối với ý tốt của quả nhân đều nhận miễn cưỡng như vậy?

“Khanh khó xử như vậy, là không muốn sao?” Trong lòng ta thật không cao hứng, giọng nói cũng thấp 3 phần.

Chàng lắc lắc đầu, nhẹ giọng nói: “Bệ hạ ưu ái, vi thần lo sợ. Chỉ sợ Bùi tướng sẽ không đồng ý.”

Lòng ta trấn định, mỉm cười nói: “Việc này khanh không cần lo lắng, hắn sẽ không phản đối.”

Hắn không có quyền phản đối.

“Bệ hạ làm sao khẳng định như vậy?” Tô Quân có chút nghi hoặc nhíu mày.

“Hắn …” Ta nghĩ, việc này cuối cùng cũng không giấu được, vẫn nên nói cho chàng. “Ta đã quyết định, lập Bùi Tranh làm Phượng quân.”

Hộ hấp Tô Quân đình trệ, tia huyết sắc cuối cùng trên mặt cũng bị rút mất, lúc lâu sau, giọng vô cùng nhẹ nói: “Vậy sao. Chúc mừng bệ hạ.”

“Khanh không thoải mái sao?” Ta lo lắng nhìn chàng, “Sắc mặt của khanh nhìn qua cực kém.”

Tô Quân rũ mi nhìn ta, chậm rãi cười yếu ớt. « Bệ hạ, vi thần rất tốt. Chỉ là.... ". Chàng quay mặt đi, nhìn đóa hoa liệng xuống mặt hồ, nhẹ giọng hỏi, “Bệ hạ nếu muốn thành đôi với hắn, cần gì phải lợi dụng vi thần chèn ép hắn?”

“Việc này không thể gộp chung mà nói. Lúc đó ta và hắn …. Aizz.... » Ta buồn rầu thở dài, “Một lời khó nói hết, tóm lại, quân là quân, thần là thần, không thể để hắn lúc nào cũng chèn ép quả nhân. Hắn nếu làm Phượng quân, chuyện triều chính sẽ không để hắn can thiệp.”

Cánh môi Tô Quân run run, “Hôn kỳ định vào thời gian nào?”

« Việc này phải hỏi Khâm Thiên giám, chọn ngày trạch lương thời cát (đại khái là ngày lành tháng tốt).”

« Bệ hạ.... » Nếu có một ngày, Bùi Tranh phạm vào tội ác tày trời, bệ hạ sẽ bao che hắn, hay là vì nghĩa diệt thân?”

Một ngày này, gió xuân mang theo chút cảm giác mát mẻ, ta và chàng đừng bên bờ hồ nhỏ trong phủ Quốc sư, khi chàng hỏi ta lời này, ánh mắt cũng không nhìn ta, mà đang chuyên chú nhìn chằm chằm cánh hoa rơi trong ao kia.

Ánh mắt của ta từ sườn mặt chàng trượt xuống góc áo, tay áo run run, trần ai (bụi bặm) nhiễm lên tuyết trắng, ngón tay chàng trắng nõn thon dài, vô ý mà nắm chặt, trong nháy mắt kia …ta bỗng nhiên nảy sinh một loại ... một loại cảm giác mơ hồ như là đang đau lòng.

« Vì sao lại hỏi như vậy ? Không phải khanh tra ra được gì rồi chứ ? » Ta không lập tức trả lời, chàng rốt cục quay đầu lại nhìn ta, “Vi thần hôm nay đến biệt viện của Hạ Kính, tìm được gian mật thất kia, nhưng bên trong trống không. Thủ phạm vụ án tào ngân thiếu hút chính là Bùi Tranh, không còn nghi ngờ, án này nếu tra xuống, sẽ liên lụy rất rộng. Nếu bệ hạ muốn bao che cho Bùi Tranh, như vậy không cần thiết phải điều tra thêm nữa. Nếu bệ hạ không định bao che hắn….” Chàng dừng một chút, từ từ nói ra mấy chữ cuối: “Thì vì sao phải lập hắn làm phượng quân?”

« Bệ hạ, vụ án này, người hy vọng thần tra, hay là không tra nữa ? » Chàng tới gần từng bước, gắt gao nhìn ta chằm chằm.

Ta suy nghĩ lung tung, thất thần nhìn lại hắn, thì thào hỏi : « Vậy còn khanh …. hy vọng của khanh thì thế nào ?

Chàng giật mình, thật lâu cũng không trả lời.

« Sau khi quả nhân lập hắn làm Phượng quân, có thể từ từ làm tan rã thế lực của hắn, triều đình về sau, sẽ không còn là Bùi Tranh một người độc nhất. Hoán Khanh, quả nhân tin khanh. Về phần Bùi Tranh... » Ta hạ mí mắt, cẩn thân nghĩ nghĩ nói: “Hắn mặc dù không phải người ta thích nhất, nhưng ta không cách nào kiên trì như khanh, ta chỉ hy vọng có người có thể thiệt tình đối đãi tốt với ta, không vì quyến thế, không vì địa vị. Nếu một ngày chứng minh được Bùi Tranh là kẻ bất lương, tự tay ta sẽ hủy diệt tất cả của hắn.”

« Vì sao lại là hắn.... » Tô Quân thấp giọng hỏi một câu, không đợi ta trả lời, lại liền cười khẽ lắc lắc đầu, “Là ai thì cũng có gì khác đâu.”

Ta không hiểu được ý trong lời chàng, nghi hoặc nhìn chàng. Chàng cuối cùng đối ta hành đại lễ, hô to: “Ngô hoàng vạn tuế.”

Những lời này, Bùi Tranh cũng nói với ta, nhưng cũng không làm thật tình như vậy.

Khi đó ta đại khái cũng chỉ 13-14 tuổi, cùng mấy vị cha lên núi săn thú, Bùi Tranh cũng theo một bên. Sau ta lạc mất bọn họ, lại gặp phải gấu hoang, là Bùi Tranh đúng