ạo lý đúng đắn. »
Ta vốn là đang dựa lưng vào lòng hắn, nghe xong câu này lập tức tránh ra, quay đầu lại nhìn hắn. « Có phải ta cũng nên giữ khoảng cách với ngươi không? »
Mắt Bùi Tranh có vẻ hơi bối rối, hắn lập tức cười nói : « Ta không giống bọn họ, là gia thần, tức là người một nhà. Minh Đức bệ hạ cũng chưa từng giữ khoảng cách với Thuần công công. »
Lúc đó ta nửa tin nửa ngờ, sau lại nghe quốc sư dạy cùng một kiểu, quốc sư đương nhiên là không lừa ta, vậy lời Bùi Tranh có lẽ cũng không sai. Từ đó về sau, ta bắt đầu theo khuôn phép, làm một nữ đế đoan trang hiền lương, có thể là vì thuở nhỏ làm chút việc xấu, « qua lại thân mật » « không câu nệ tiểu tiết » với nam tử, cho nên năm 13 tuổi ấy, không cẩn thận « phạm tội bất thành » với thám hoa lang, nói cho cùng ta cũng không phải hoàn toàn vô tội.
Bùi Tranh lúc nào cũng nhắc nhở bên tai ta, mỗi khi ta mê muội vì sắc đẹp, hắn liền mở cây quạt che miệng, nhỏ giọng cười nói : « Bệ hạ, bệnh lại tái phát. »
Qủa nhân có bệnh, quả nhân háo sắc ....
Việc này đã qua năm năm, nay nghĩ lại, quả nhân ắt là đã bị tên gian thần Bùi Tranh kia lừa dối ! Có lẽ đúng theo lời Liên cô, cái Hoán Khanh thích là bản tính của ta, ta giả vờ ôn lương cung kiệm rõ ràng là làm chuyện vô ích.
Không được, quả nhân phải tự đổi mới !
Không làm gì lại bị mang cái tiếng dâm quân nhiều năm như vậy, không làm gì lại bị oan uổng nhiều năm như vậy, không làm ra chuyện gì cho xứng với cái tiếng xấu kia, vậy cũng khiến bản thân thiệt thòi quá rồi !
------------------------------
Ngày tiếp theo lên triều, ta vốn đã chuẩn bị để cho Bùi Tranh một trận, ai ngờ nhìn trái nhìn phải, sững người hỏi : « Bùi tướng đâu ? »
Tiểu Lộ Tử báo lại : « Bùi tướng nhiễm phong hàn, ốm đau liệt giường, không thể lên triều. »
Hôm qua không phải vẫn còn khỏe sao?
Ta nén nghi ngờ trong lòng lại, lâm triều theo lệ. Bùi Sênh của ti nữ quan sai người trình lên bản danh sách tú nam cho ta xem qua.
Quan viên trên ngũ phẩm vốn không nhiều, nam tử đúng độ tuổi lại càng ít, bởi vậy trên danh sách cũng chỉ có lác đác mười mấy người, ta nhìn lướt qua, nhíu mày, nhìn lại hai lần thật cẩn thận, sau đó đưa mắt về phía Bùi Sênh, nghiêm túc hỏi : "Bùi học sĩ, nam tử có điều kiện phù hợp đều đã nằm trong danh sách ư?"
Bùi Sênh gật đầu nói : « Phàm là con quan trên ngũ phẩm đều đã ghi lại trong danh sách, kẻ không đàng hoàng, người có hôn ước đều đã loại bỏ »
Cái gì?
Ta ngạc nhiên há hốc miệng, cúi đầu nhìn Tô Quân.
Vậy là, chàng có hôn ước, hay là .....
Lòng ta giống như bị bánh xe lăn qua nghiền thành mảnh nhỏ, ngậm ngùi mà khép lại tờ tấu, nói với Bùi Sênh : « Việc chọn tú nam cứ tạm gác lại trước đã, quả nhân vẫn cần nghĩ lại một chút... »
Lời vừa nói ra, quần thần ồ lên. Ta đau đớn phẩy tay, nói bãi triều, liền ôm ngực rời đi.
Chẳng lẽ ta thủ thân như ngọc mười mấy năm, cuối cùng lại để kẻ khác vớ bở sao?
Tiểu Lộ Tử ân cần hỏi : « Bệ hạ thân thể không thoải mái ư? »
Ta đau thương ngửa đầu nhìn trời. « Tiểu Lộ Tử, quả nhân thích một người, người ấy không thích quả nhân, làm sao đây? »
Tiểu Lộ Tử mắt sáng lên, lập tức lại cúi đầu, « Bệ hạ là nữ tử tôn quý xinh đẹp nhất Trần Quốc, sao có thể có người không thích bệ hạ ? »
« Nếu có thì sao ? »
"Vậy .... bệ hạ là cửu ngũ chí tôn, muốn người nào, ai dám kháng mệnh? Cứ bắt vào cung trước rồi nói sau. Không phải có câu .... lâu ngày sinh tình sao? »
Lâu ngày sinh tình hả......
Tiểu Lộ Tử thật là một tên tiểu hoạn quan dâm, đãng.
“Trong thiên hạ, không ai có thể cự tuyệt ân sủng của bệ hạ.” Tiểu Lộ Tử cười hì hì vuốt mông ngựa (nguyên tác là mông rồng ;))).
Liên cô nói, cưỡng ép nam dân cũng chả sao cả, quả nhân tôn quý là vua một nước, bắt một tên nam dân cũng chẳng có gì! Dù sao cũng không thể để bản thân phải chịu uất ức, để cho niềm vui của kẻ khác được tạo dựng trên nỗi đau khổ của quả nhân.
Ta vung tay áo, cao giọng nói: “Tiểu Lộ Tử! Đi, bãi giá phủ quốc sư!”
Tiểu Lộ Tử hỏi: “Bệ hạ muốn đi thăm quốc sư sao?”
Ta sờ sờ cằm, cười hì hì nói: “Không phải.”
“Là cầu hôn. »
« Dạ? » Tiểu Lộ Tử ngẩng đầu, há miệng nhìn ta, « Cầu, cầu hôn ? »
“Không sai!” Hừ hừ… Che dấu cả đời, cũng chỉ có thể nhìn chàng trở thành nam nhân của kẻ khác, phải ra tay trước chiếm ưu thế, là của ta thì chính là của ta, không phải của ta thì cướp về là thành của ta. Ta thích chàng nhiều năm như vây, cướp một lần cũng không phải quá đáng nhỉ!
Ta là dâm quân, ta sợ ai!
Nghĩ đến chuyện sắp làm, ta đang chuẩn bị về cung thay quần áo rồi lại xuất cung, kết quả còn chưa ra tới cửa đã thấy Tiểu Lộ Tử chạy vào thông báo : « Bệ hạ! Tô ngự sử cầu kiến ! »
Mẹ ơi....
Chân ta mềm nhũn, suýt nữa là ngã nhào.
Một tiếng trống thúc giục tinh thần, nhưng thêm một tiếng thì yếu đi, thêm tiếng nữa thì hết sạch.
Ta nuốt nước miếng, cổ họng, mắt mũi như bị siết chặt, nhận ra bản thân đã bớt phóng túng nhiều năm rồi, trong khoảng thời gian ngắn, cái dũng khí của « nữ nhân giang hồ không câu nệ tiểu tiết » đã không thể tự nhiên thể hiện như trước.
« Tuyên.... »
Tô Quân cũng mặc áo quan
