Polaroid
Quả Nhân Có Bệnh

Quả Nhân Có Bệnh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325822

Bình chọn: 9.00/10/582 lượt.

i cường điệu của mẫu thân.

Nhưng chỉ trong chớp mắt, đã qua 8 năm…

Liên cô vừa nãy nói, đợi thêm vài năm, một người 18, một người 26, có vẻ cũng không hơn nhau nhiều lắm, người trong lòng bà nghĩ là Bùi Tranh. Hóa ra bên phía mẫu thân họ vừa ý Bùi Tranh, nhưng Bùi Tranh chưa bao giờ nhắc tới chuyện này trước mặt ta, cân nhắc thái độ của hắn với ta, có lẽ trong lòng hắn cũng không chấp nhận sự sắp xếp của kẻ khác, còn chưa kết hôn, chỉ sợ cũng vì chịu sự bức ép của cha mẹ ta. Hôm nay trên triều, hôn ước theo lời hắn, là chỉ ai?

Là ta sao ?

Liên cô lại nói : « Nếu người không thích Bùi Tranh, ta sẽ đi nói với hắn, để hắn hoàn toàn hết hy vọng. Hắn cũng đã 26 rồi, lại kéo dài thêm nữa cũng không được, sau này người vẫn muốn hắn làm thần tử, trong lòng cũng không được tự nhiên, việc này vốn là hắn nợ Lưu gia người một ân huệ. Về phần Tô Quân, cũng đúng là một nhân tài, người là hoàng đế, chỉ cần người thích, cướp về là được, mau thành thân khai chi tán diệp, để cha mẹ người đỡ phải lo lắng. »

Ta ấp úng đáp hai câu, lúc thì nghĩ tới Bùi Tranh, lúc thì nghĩ tới Hoán Khanh, nghĩ đến đầu phát đau. Đêm khuya vắng vẻ, ta một mình một người lăn qua lăn lại trên giường, trằn trọc khó ngủ.

Bùi Tranh ...

Ta chưa bao giờ cân nhắc tới hắn, vì nguyên nhân gì, cũng không thể nói rõ ràng được. Có một chuyện, ta chưa từng nói với cha mẹ, không biết Bùi Tranh có tiết lộ ra ngoài hay không.

Năm ấy, khi Vân Vụ biệt cung vừa mới xây xong, cả tám người trong gia đình đứng đầu Trần quốc chúng ta đều đến biệt cung tránh đông. Người hầu trong biệt cung không nhiều lắm, không phải nơi nơi đều có cung nhân ra vào như trong cung, vào đông lại im ắng, chỉ có tiếng rơi rớt tí tách của tuyết đọng trên đám thông xanh.

Ta một mình tới tắm ở suối nước nóng sau núi, đến khi muốn đứng dậy mới phát hiện ra bị mất quần áo, tưởng là bị động vật trong rừng tha đi rồi, nơi này ngày thường vốn ít người qua lại, trên người ta chỉ còn một lớp vải mỏng, chính xác là kêu trời trời không thấu, kêu đất đất chẳng hay, chỉ có ngồi trong suối chờ chết.

Cũng không biết đã qua bao lâu, hơi nóng bốc lên làm đầu óc ta choáng váng, loáng thoáng nghe được tiếng bước chân, lòng vui vẻ, cũng không nhận ra là tiếng động đã đến gần, chỉ cảm thấy có một đôi tay thò vào trong hồ vớt ta ra, quần áo người này truyền hơi lạnh sang làm ta tỉnh táo lại ba phần, khẽ đưa mí mắt nhìn lên phía trên, lập tức bị dọa cho tỉnh táo lại hoàn toàn.

« Xùy xùy xùy... » Miệng ta líu ríu kêu tên của hắn.

Bùi Tranh cúi đầu liếc ta một cái, có vẻ thở phào một hơi, mắt lại có ý trêu chọc, cười nói : « Đậu Đậu, tên ta không phải xùy xùy xùy. »

Hắn đặt ta lên một chiếc giường hẹp dài, mềm mại, lại mang quần áo tới cho ta, ta vừa nhìn thấy, tức đến hai mắt đỏ sậm, cướp lấy quần áo, « Vô sỉ, ngươi lấy trộm quần áo của ta! »

Hắn nhíu mi, cũng không cãi lại, nhưng vẫn lấy khăn khô tới lau đi ẩm ướt cho ta, động tác dịu dàng. « Lần sau ra ngoài thì nhớ mang theo hai hạ nhân. »

Ta mặc thêm áo khoác, yên tâm thoải mái để hắn hầu hạ, lại nghe hắn do dự mà nói : « Người sao lại .... »

« Ta làm sao ? » Ta nhắm mắt lại hỏi.

Hắn cười khẽ một tiếng, « Ta cứ tưởng rằng, để cho nam nhân nhìn thấy thân thể, người sẽ không được tự nhiên. »

Ta ung dung nói : « Lúc đầu cũng hơi sợ, sau ngẫm lại cũng chẳng sao, cũng không mất miếng thịt nào, Tam cha có nói, nữ nhân giang hồ không câu nệ tiểu tiết. »

Bùi Tranh ngừng lại, trầm giọng nói, « Không câu nệ tiểu tiết ? Người cũng để cho nam nhân khác nhìn thấy thân thể của mình rồi? »

Ta không vui vỗ vỗ tay hắn, « Tiếp đi, tiếp đi. Mẫu thân nói không có gì đáng lo, bị người ta nhìn thì cũng nhìn rồi, nếu thích thì túm lấy mang về nhà, không thích thì liền moi hai tròng mắt của hắn ra. »

Bùi Tranh đột nhiên tránh khỏi tay ta, nâng cằm ta lên nhìn hắn, dịu giọng hỏi : « Vậy người muốn moi hai tròng mắt của ta hay là tóm ta mang về nhà ? »

Ta lặng người nhìn ánh sáng lạ sóng sánh trong mắt phượng của hắn, nhếch mép cười, « Ngươi đừng lo, ta sẽ không moi tròng mắt của ngươi. »

Đáy mắt hắn ánh lên nỗi ngạc nhiên mừng rỡ, run giọng nói : « Đậu Đậu... »

« Ta không coi ngươi là nam nhân. » Ta kéo tay hắn an ủi, cúi đầu xoay cổ, « Ngươi là gia thần của ta mà, cũng giống như Thuần công công bên cạnh mẫu thân đó.Tiếp tục lau tóc giúp ta. »

Cái tay hắn đang dừng trên tóc ta hình như run lên hai lần, cuối cùng vẫn nhẹ nhàng xuôi theo mái tóc ta.

"Đậu Đậu à....". Bùi Tranh khẽ thở dài, « Nữ tử quá tùy tiện cũng không tốt, nam nhân hơn nửa là thích nữ tử đoan trang nhã nhặn, có tri thức, hiểu lễ nghĩa, thử nghĩ mà xem, người có thể chịu được việc nam tử người thích có đụng chạm da thịt với nữ tử khác sao? »

Khi đó, trong đầu ta hiện lên hình ảnh Tô Quân đang mỉm cười với nữ tử khác, ngực đau xót, buồn không đáp.

« Người đăng cơ làm hoàng đế, càng cần chú ý ngôn hành cử chỉ của mình, không thể để người ta có cớ công kích. Vì vua phải có uy nghiêm, phải giữ khoảng cách với thần tử. Nữ tử muốn giữ mình trong sạch, phải giữ khoảng cách với nam tử, như thế mới là đ