ụ bên kia chuyển lời đến,
nói là Tình Thấm cô nương hồi cung, muốn xin chỉ thị của nương nương.”
“Tiểu Thấm?!” Lộ Ánh Tịch ngạc nhiên lẫn mừng rỡ đứng dậy, vội nói: “Nhanh dẫn nàng ấy đến đây.”
“Vâng, thưa nương nương.” Tiểu Nam lĩnh mệnh cúi người đi ra ngoài.
Lộ Ánh Tịch kinh ngạc nghĩ, sao Tiểu Thấm quay lại Hoàng Triều? Cho dù Ô
Quốc không giam giữ Tiểu Thấm, thì nàng ta cũng không thể nào biết được
lúc nào nàng trở lại hoàng cung Hoàng Triều mà cũng kịp thời quay lại
đây.
Thời gian một chum trà trôi qua, nàng liền thấy Tình Thấm
mặt đầy phong trần đến đây. Nàng ta quỳ xuống dập đầu và hành lễ với
nàng.
“Tiểu Thấm, bình thân.” Lộ Ánh Tịch tươi cười vui vẻ, cũng
đích thân tiến đến đỡ nàng ta đứng dậy. Trước đây nàng và Tiểu Thấm cũng không thân thiết lắm. Thế nhưng mấy tháng trước, nàng và Tiểu Thấm đã
cùng trải qua cuộc sống nương tựa lẫn nhau. Loại tình cảm tin tưởng nhau này không có gì so sánh được.
“Nương nương, người có khỏe
không?” Làn da của Tình Thấm hơi đen đi vì ăn nắng đôi chút, nhưng nhìn
qua nàng ta càng thêm trưởng thành, bình thản.
“Khỏe.” Lộ Ánh
Tịch gật nhẹ đầu, phất tay ra hiệu cho Tiểu Nam đứng bên cạnh lui ra
ngoài, mới mở miệng hỏi, “Tiểu Thấm, sao ngươi rời khỏi Du Thành được?”
Ánh mắt của Tình Thấm lướt qua bụng của nàng, thấy quả thật không có chuyện gì, mới đáp lời: “Nô tỳ vốn bị giam lỏng trong Du Thành. Mấy ngày trước Hoàng Triều phái sứ giả đến đấy, mang nô tỳ về Hoàng Triều.”
Lộ Ánh Tịch nghi hoặc hỏi: “Sứ giả Hoàng Triều? Đặc biệt đến để đưa ngươi đi?”
Tình Thấm suy nghĩ một chút liền đáp: “Có lẽ chuyện thương nghị giữa hai
nước tiến triển tốt nên thuận tiện đón nô tỳ trở lại Hoàng Triều để hầu
hạ nương nương.”
Lộ Ánh Tịch không suy nghĩ giống như nàng ta,
chỉ ưu tư nhíu mày. Nếu bàn về thân phận, Tiểu Thấm chỉ là một nô tỳ
không quan trọng gì. Chuyện thương nghị quốc sự của hai nước làm sao có
khả năng bận tâm đến việc vụn vặt này chứ.
“Nương nương, có phải
người thấy có chỗ nào không ổn?” Tình Thấm thông minh phát hiện ra sắc
mặt không tốt của nàng, lo lắng hỏi.
“Sứ giả đưa ngươi hồi cung là ai? Có nói điều gì không?” Lộ Ánh Tịch trầm giọng hỏi.
“Nô tỳ cũng không biết sứ giả đó, nhưng khẳng định là người của Lễ bộ.”
Tình Thấm cũng chau mày, cẩn thận nhớ lại: “Lúc đó sứ giả kia có nói,
nương nương và Hoàng thượng đang trên đường trở lại kinh đô, hắn phụng
mệnh đưa nô tỳ về Hoàng Triều.”
“Phụng mệnh?” Lộ Ánh Tịch thấp
giọng lẩm bẩm: “Là phụng mệnh của ai? Là Phạm Thống đã chu đáo lo liệu,
hay là Tư Đồ Thác? Lẽ nào lại là Mộ Dung Thần Duệ?”
Tình Thấm
ngẩng đầu nhìn Lộ Ánh Tịch chăm chú, thấy vầng trán của nàng mang nặng
ưu tư phiền muộn. Nàng ta không khỏi ân cần hỏi thăm: “Từ khi nương
nương hồi cung, có phải đã gặp chuyện phiền lòng không ạ?”
Lộ Ánh Tịch gật đầu, thở dài một hơi nói: “Hoàng thượng từ chối gặp mặt.”
Tình Thấm kinh ngạc, không thể tin được: “Hoàng thượng từ chối gặp nương
nương? Không thể nào! Hiện nay người người trong thiên hạ đều biết,
Hoàng thượng tự mình ra chiến trường chỉ vì muốn đón nương nương hồi
cung. Lời đồn hồng nhan khuynh quốc đã lan truyền khắp ba nước từ lâu
rồi, lẽ nào lại không đúng?”
Lộ Ánh Tịch đành cười trừ, nói: “Lời đồn đãi căn bản là không đáng tin mà.” Mà hiện tại nàng cũng không
biết, cuối cùng cái gì mới có thể tin được đây.
Tình Thấm im lặng suy tư một lúc, nàng ta đưa ra đề nghị: “Nô tỳ đi cầu kiến Hoàng thượng thử xem sao?”
Lộ Ánh Tịch lắc đầu, khẽ cười nói: “Tiểu Thấm, ngươi sốt ruột là vì Bản cung? Hay là vì bé con trong bụng Bản cung vậy hả?”
Tình Thấm hơi cứng người, liền cúi đầu nói rõ: “Nô tỳ sốt ruột dùm nương
nương, cũng sốt ruột thay cho Hoàng tự trong bụng của nương nương.”
Lộ Ánh Tịch “Ừ” một tiếng, mỉm cười nhìn nàng ta.
Như là cảm nhận được ánh nhìn của nàng, Tình Thấm bỗng nhiên ngẩng đầu lên
đón nhận ánh mắt của nàng. Nàng ta cất tiếng nói lanh lảnh: “Những điều
nô tỳ nói đều là thật tâm, không một lời giả dối.”
Lộ Ánh Tịch đưa tay vén những sợi tóc mai lộn xộn cho nàng ta, cười nói, “Tiểu Thấm, ta tin mà.”
Chỉ với những cử chỉ đơn giản thế thôi, dường như lại có sức nặng ngàn cân. Tình Thấm cảm thấy ấm áp cả lòng, không kiềm được vội vã cúi thấp đầu.
“Tiểu Thấm, ngươi canh cửa giúp ta. Ta muốn xuống địa đạo một chuyến.” Lộ Ánh Tịch ôn hòa tự xưng “Ta”, nhưng sự phiền muộn trên mặt vẫn không giảm
đi là bao.
“Vâng.” Tình Thấm không nói năng rườm rà, kính cẩn vâng lời nàng.
Lộ Ánh Tịch mang theo mồi lửa cẩn thận trèo xuống dưới giường Phượng để
vào thạch thất trong mật đạo. Rất lâu rồi không đến đây, trong thạch
thất có mùi bụi bặm lơ lửng trong không khí, Lộ Ánh Tịch nhất thời cảm
thán bồi hồi. Lúc trên đường trở lại Hoàng Triều, cái ý nghĩ có nên lấp
mật đạo này đi hay không luôn lởn vởn trong đầu nàng. Bây giờ nghĩ lại,
làm người vẫn nên lưu lại cho chính mình một con đường lui thì tốt hơn
nhiều.
Nàng lưu lại ám hiệu trong thạch thất. Sau đó nhìn khắp
chốn một lượt, thở dài một cái rồi mới trở lên mặt đất. Sau khi Hi vệ
biết nàng đã trở về