tiêu sái chưa từng hèn mọn yêu hắn, chưa từng bỏ xuống lòng kiêu ngạo, nhưng lại tự biến mình thành một vật phẩm tầm thường, mặc hắn lựa chọn, hỏi hắn một câu ‘Người ngươi yêu là ta, hay Thư Tĩnh?’
Nhưng ta lại lựa chọn con đường khó khăn này.
Ba ngàn năm trước, ta lấy thân phận phàm nhân mà yêu hắn,
Ba ngàn năm sau, ta lại lấy thân phận thần tiên mà yêu hắn.
Hắn là kiếp số của ta, ta trốn không thoát, trốn không thoát. Ta lấy ba ngàn năm yêu hận đến hỏi hắn một câu này.
Ta bình tĩnh nhìn hắn, chờ hắn đáp lời.
Hắn không mở miệng, ta thấy Thư Tĩnh âm thầm kéo tay hắn, nói với hắn: “Sư phụ, người không thể rời bỏ ta. Ta chỉ có người, nếu người đi…”
Câu sau nàng không nói ra, nhưng ta và Bách Lý Quân Hoa đều hiểu. Ta nhìn thấy thần sắc thống khổ của Bách Lý Quân Hoa. Hắn nhìn vào mắt Thư Tĩnh, như đang nhớ lại điều gì, qua hồi lâu, hắn quay đầu nói với ta: “Tiếu Tiếu, ta không thể phụ nàng ấy.”
Thời khắc ấy, ta bỗng nhiên cảm thấy bên tai có gì đó vang lên, vỡ vụn.
Ta nhếch khóe miệng, nhìn vào gương mặt giống ta rồi cười nói với Thư Tĩnh: “Thư Tĩnh, hắn yêu ngươi, vậy thứ thuộc về ta, hãy trả lại cho ta.”
Dứt lời, trường kiếm của ta đâm thẳng tới, hướng vào gương mặt giống ta kia. Trong mắt nàng ta hiện lên một tia hoảng sợ, giữa ánh sáng chớp loè, ta nghe thấy Bách Lý Quân Hoa thét lên: “Đừng!”
Kế đó cảm giác có thứ gì xuyên qua ngực ta, kiếm của ta cũng không dừng lại, đâm thẳng về trước, phút chốc đã cắt vào mặt Thư Tĩnh, khắc theo đường viền trên mặt nàng ta.
Tấm da từ mặt nàng rơi xuống, nàng lập tức buông rơi thanh kiếm đã đâm xuyên qua ngực ta, ngồi thụp xuống ôm mặt hét chói tai.
Bách Lý Quân Hoa sững người nhìn ta, run giọng nói: “Tiếu Nhi…”
Tay hắn run rẩy.
Vì thế, cảm giác kiếm của hắn cũng run theo, truyền đến trái tim đã bị hắn xuyên thủng.
Có lẽ hắn đã quên, Thư Tĩnh vốn là công chúa ma giới, sao lại cần hắn hỗ trợ?
Có lẽ hắn đã quên, ta vốn không có nguyên đan, vị trí trái tim, chính là tử huyệt của ta.
Hai thanh kiếm, một tiên một ma, cùng lúc xuyên qua, ta thật vinh hạnh.
Ta mỉm cười nhìn Bách Lý Quân Hoa, nói: “Không phải vì ta làm bị thương nữ tữ ngươi yêu thương, nên ngươi cảm thấy một kiếm xuyên qua tâm ta còn chưa đủ, muốn thêm vài nhát ngươi mới thoả lòng?”
Khi nói những lời này, ta đã bắt đầu không nhìn được rõ gương mặt hắn nữa. Rất nhiều hình ảnh ở trong đầu ta nhất tề hiện lên, giống đèn kéo quân, ghi ấn ký lên cuộc đời ta.
Dược quân nói đúng, U Minh Phủ của ta là đất chết, không thể trồng nổi hoa đào.
Nhưng buồn cười, sao ta lại thế, cứ tin tưởng hết lần này đến lần khác?
Ta cảm thấy có cái gì đó từ mắt chảy ra, không thể kiểm soát.
Thư Tĩnh có lẽ cuối cùng cũng tỉnh táo lại, la hét vọt về phía ta. Ta không còn sức lực đánh trả, chỉ có thể đem hết toàn lực, nắm lấy tay áo của Bách Lý Quân Hoa.
Ta há miệng, nhưng chỉ nói được: “Sư phụ… Ngươi năm đó cứu phàm nhân ta một mạng, hôm nay ta lấy tiên thân trả lại cho ngươi, cũng coi là đáng giá.”
Nói xong, ta cảm giác được toàn thân có gì đó đang thoát ra. Thân mình người bên cạnh run rẩy, điếng người hỏi: “Tiếu Nhi?”
Ta dùng hết lực nói chuyện, nhưng lại không biết hắn có thể nghe thấy không.
“Sư phụ, ta đúng là không bằng nàng… Ta đã quên ngươi ba ngàn năm, nhưng nay ta đã nhớ lại rồi. Nàng vẫn nhớ rõ ngươi, ta quả thực không bằng nàng…”
Có thứ gì đó trong đầu lướt qua, ta nhớ lại từng chút một.
Đêm mưa đó, người thiếu niên đội mưa mà đến, gió vờn trăng, tựa thiên nhân;
Trên núi Lan Lăng trăm hoa đua nở, hắn nói cùng ta lời thề son sắt, hắn nguyện lấy quốc làm sính, rước ta về;
Tiết hoa đăng, hắn cầm một ngọn hoa đăng hoạ ta, hỏi: “Tiếu Nhi, nàng có thích không?”
Dưới tàng cây nhân duyên, hắn kiên nhẫn viết tên ta và hắn;
Bên đá Tam sinh, hắn nắm tay ta, hỏi: “Tiếu Nhi, gả cho ta, nhé?”
…
Ta bất hạnh làm sao, may mắn làm sao.
Hắn là nam tử tuyệt thế vô song, sao ta lại diễm phúc được tận hưởng tình yêu của hắn?
Ta thấy mắt dần rõ hơn, nhưng bỗng nghe được có tiếng kêu hốt hoảng: “Tiếu Tiếu!”
Ta quay đầu, thấy sắc mặt trắng bệch của Liễu Hoa Hiên.
Ta lại nghĩ tới những năm tháng tốt đẹp chẳng dài lâu ấy.
Họ đều đã cho ta những mộng cảnh đẹp đẽ, đều cho ta giấc mộng tươi sáng.
Tầm mắt ta càng rõ hơn, ta thấy Phượng Hoàng ngày ngày đều ngông cuồng ngạo mạn nhưng xinh đẹp, thấy Giản Hề thuần thục triệu hồi thuỷ long, thấy trường kiếm phá trận của Mộc Tử Du, thấy tế cờ triệu yêu của Đại Miêu…
Sau đó ta quay đầu lại, nhìn hắn.
Hắn quỳ trên đất, ngửa đầu nhìn ta, ta lúc này mới phát hiện, ta đã trôi nổi trên không, thân thể đã gần như trong suốt.
Gương mắt tuấn tú của hắn đầy vết lệ, trong mắt ngập tràn sững sờ và tuyệt vọng. Ta mỉm cười, nhìn Thư Tĩnh với gương mặt kinh dị bên cạnh hắn.
Ta đột nhiên cảm thấy không cam lòng.
Nhưng ta có thể làm được gì?
Ta chỉ có thể làm một chuyện duy nhất, ta cười yếu ớt hỏi hắn: “Sư phụ, tự tay giết ta, ngươi có vui không?”
Nói xong, ta cảm thấy thân thể từ từ tan biến. Ta thấy hắn nhào tới, hét lớn một tiếng: “Không!!”
Thế nhưng tay hắn lại xuyên thẳng qua