Phu Quân Trắng Mịn Là Con Sói

Phu Quân Trắng Mịn Là Con Sói

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328021

Bình chọn: 8.5.00/10/802 lượt.

át vào nàng trong nháy mắt đã mất đi nhiệt độ.

Càng ngày càng lạnh, ngâm ở nước suối ấm áp, cũng không có cách nào cho hắn khôi phục thân thể ấm áp.

Từ phía sau gạt một cái túi lớn, còn chưa mở ra, nàng đã ngửi thấy được mùi máu tươi nồng đậm.

Không —— không —— không ——

Không nên mở ra!

Không cần cho hắn xem đồ bên trong.

Không cần thương tổn hắn. Không cho phép thương tổn hắn.

Chân khí nàng đại loạn, lại bị hắn dùng nội lực hùng hậu đè nén, kinh mạch lần lượt tích tụ.

Còn kém một chút, cách trọng điểm chỉ còn lại một bước ngắn.

Huyền Minh nở nụ cười, nghiêng đầu, một lọn tóc từ cổ trắng nõn rơi xuống xương quai xanh mê người, yêu mị cực kì.

Tay của hắn, mục đích sáng ngời, xâm nhập trong bao quần áo, tùy tiện

cầm cái gì ra.... lại là một đầu người mới vừa cắt xuống, vết máu không

ngưng, tí tách rơi, rất nhanh nhuộm đỏ nước nóng.

Không ai biết, vì sao trong óc lại tồn tại nhiều máu như vậy.

Nàng và Đế Tuấn cùng thời khắc đó nhận ra, bị Huyền Minh cầm trên tay chính là thủ cấp của lão ngũ. Vẻ mặt của hắn, vĩnh viễn như ngừng lại cái nháy mắt trước lúc tử vong,

an tường vui vẻ, trên mặt thậm chí còn dẫn theo nụ cười nhẹ nhàng, tựa

như bộ dáng hắn còn sống.

Huyền Minh phải là dùng tốc độ cực nhanh giết chết hắn, thậm chí lão ngũ còn phản ứng không kịp, liền không giải thích được không có tính mạng.

Nàng hiểu dụng ý của hắn, âm thanh rống to, ''Huyền Minh, như thế nào

ngươi hại bằng hữu phu quân coi trọng, có phải là không nắm chắc phần

thắng hắn, thủ đoạn hạ lưu, ngươi cũng có ý tốt khiến ngươi ra tay?''

''Nương tử ngoan, nhắm mắt, tập trung, vượt qua ải.'' Sau lưng Đế Tuấn

giống như cái gì cũng không thấy, âm thanh còn là loại êm ái thường

ngày, cản lại bất bình của nàng.

Đầu của lão ngũ nặng nề ở trên sau lưng Đế Tuấn, Huyền Minh bất mãn hết sức hắn có thể duy trì gió nhẹ nước chảy.

''Nếu nói là hạ lưu, bổn tôn cũng không bằng một phần của ngươi, thế

nào? Ngươi có thể âm mưu người khác, người khác âm mưu lại không được

sao?''

Vừa nói xong, còn cố ý móc ra một cái, cố ý đặt trước mắt, ''Cái này

giống như trại chủ Tiêu Lâm Tùng của trại Quảng Thủy? người đứng hàng

thứ ba.''

Nước mắt nàng không tự chủ được chảy ra.

Tí tách, tí tách, rơi vào trong nước suối, cùng với những vết máu đỏ kia hòa trộn vào nhau.

Đang ở trước đó không lâu, bọn họ còn sống đứng sờ sờ ở trước mắt, dùng

bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào, đưa quà tặng nàng, đòi tâm vui của Đế Tuấn,

sáng sớm mỗi ngày đều báo lại, dù chỉ là một câu lão đại sớm, hoặc chị

dâu khỏe, cũng nguyện ý bò hơn một canh giờ tới đây.

Vậy mà hôm nay.... ......

Còn chưa chuẩn bị tâm lý tốt, bọn họ cứ đi như vậy.

Người bị nàng nói quen đâu rồi, vô tình chém giết, đầu thân hai nơi.

Ánh mắt chết không nhắm mắt, nhìn nàng, nhìn hắn. Giống như có lời muốn nói.

''Không sai, trí nhớ của ngươi rất tốt.'' Đế Tuấn cười như không, hai

mắt dính vào khoảng trống, mấy phần điên cuồng tràn ngập, ''Người này là tam đệ.''

Huyền Minh giống như vừa mới, đem đầu người làm ám khí ném qua.

Lần này, Đế Tuấn không cho phép hắn khinh nhờn người chết nữa, một tay

tiếp được, đặt ở đầu vai, thuận tiện còn đem lão ngũ ngâm mình ở trong

nước lên, cùng lão tam đặt chung một chỗ.

''Ừ, kế tiếp là ai? Thật làm người ta mong đợi.'' Rốt cuộc thấy đau đớn

trong mắt, chỉ là xa xa không đủ, Huyền Minh quyết định gia tăng tốc độ, lần thứ nhất lấy ra hai cái đầu, dắt tóc, bỏ rơi, ''Lão lục và lão thất đầy nghĩa khí, tứ chi không hoàn toàn, còn muốn về báo tin cho ngươi,

thiếu niên tử, bổn tôn thật hâm mộ ngươi có thể kết giao với huynh đệ

nghĩa khí như thế, nhưng mà vận số bọn họ không được tốt, quen biết với

ngươi, ngược lại thành căn nguyên dâng mạng.''

''Giác Lăng, A Nam, các người mở mắt nhìn, dù lão đại về trễ nhưng tuyệt không cho huynh đệ trong nhà bị khi dễ.'' Vẻ mặt hắn nặng nề, cho dù ai cũng nhìn ra hắn vô cùng nghiêm túc.

Giận đến cực hạn chính là bình tĩnh.

Lớp núi lửa che dấu dưới lớp băng, khói đặc cuồn cuộn tràn ra ngoài, nổi lên ám hỏa đỏ tươi, một khi phun ra, không người nào có thể ngăn cản.

''Đế Tuấn, ngươi hận sao? Trong lòng thấy đau không?'' Giác lăng và A

Nam gào thét bay qua, Huyền Minh ngửa mặt lên trời cười to, ''Thời điểm

ngươi đem nàng bên cạnh ta cướp đi, cảm giác của ta, cảm giác của ta so

với ngươi còn khó chịu gấp vạn lần, lúc này mới chỉ là bắt đầu thôi, nếu như ngươi cảm thấy đau không thở được, vậy cũng làm cho người ta xem

thường.''

Trên bả vai Đế Tuấn đã đầy, huyết sắc chảy ra mấy cái dòng suối nhỏ, xa xa nhìn lại, giống như địa đồ tế tự. Trên mặt của hắn, hoàn toàn không có tâm tình thuộc về mình.

Mỉm cười nhẹ nhàng, những oan hồn chết không nhắm mắt cùng nhau nhìn về Huyền Minh.

Trên mặt lão tam vết đao giăng đầy, đã nhìn không ra bộ dáng, Huyền Minh suy nghĩ một hồi, tuyên cáo buông tha, hắn với trại chủ trông nom cửa

khẩu thứ hai không quen biết.

Mà lão nhị đúng là trong mấy huynh đệ để cho hắn ấn tượng sâu sắc nhất

là cái kia, nếu như có thể, hắn thật có điểm không nỡ giết người thông

minh này.

Chỉ tiếc,


XtGem Forum catalog