ích phong
cảnh ở đây, phụ nữ mà, suy nghĩ cũng gần giống nhau, hy vọng giám đốc Phùng
cũng sẽ thấy thích”.
Vương Thiết chỉ vào Giang Du San cười: “Du San, cháu
chu đáo quá, thảo nào cha cháu chỉ đứng tên tổng giám đốc thôi, còn giao hết
mọi việc cho cháu”.
Giang Du San mím môi cười đáp: “Cũng phải dựa vào các chú, các bác nể mặt cha
cháu mà giúp đỡ cháu. Cháu chỉ là bề dưới mà thôi”. Nói rồi thân thiện cầm tay
Phùng Hy ngồi vào ghế.
Nhân viên phục vụ bưng lên ba cái âu nhỏ, mở nắp ra,
bên trong là một quả lê hấp màu vàng kim được đặt trong nước.
“Loại lê tuyết trùng thảo này cũng không có gì là quý
hiếm, chỉ có điều loại trùng thảo mà nhà hàng này chọn là loại trùng thảo tự
nhiên, nghe nói phải hấp mấy tiếng đồng hồ mới được. Chú Vương hút nhiều thuốc
lá, ăn cái này giúp nhuận phế. Giám đốc Phùng da đẹp thật đấy, ăn cái này mới
xứng với cụm từ da trắng ngần như tuyết”. Giang Du San trêu xong, cúi đầu nếm
thử.
Phùng Hy múc một thìa lê tuyết lên ăn, cảm thấy vị
ngọt thơm mềm, nghe thấy Giang Du San nói như vậy liền cười, “Vừa nãy lúc nhìn
phó tổng giám đốc Giang pha trà tôi còn đang nghĩ, tổng giám đốc Giang xinh đẹp
như trong tranh, tôi nhìn tay phó tổng giám đốc Giang cũng thấy thích nữa là”.
Giang Du San liền nhân cơ hội này mân mê chiếc vòng
trên tay, cười nói: “Gì cơ, chỉ là do có mấy thứ đồ vặt này mà thôi. Nếu nói về
tay, tay giám đốc Phùng mới là đẹp, vừa nhỏ vừa cân đối, không có đồ trang sức
nào cả. Chị nhìn em mà xem, các đốt ngón tay của em mỏng quá, chú Vương người
to như vậy mà tay nhỏ thế, bàn tay kiếm tiền thành thần đó”.
Giang Du San hết lời khen ngợi Phùng Hy và Vương
Thiết, thân thiện tự nhiên, đồng thời lại không để bầu không khí quá trầm, biết
đưa ra các chủ đề thích hợp. Mãi cho đến khi ăn xong hai người cáo từ ra về,
Vương Thiết mới cười hỏi Phùng Hy: “Cô ấy thế nào?”.
“Phú quý hơn người nhưng lại rất đúng mực”.
Vương Thiết nói: “Tôi và cha Giang Du San chơi với
nhau mười năm nay, hai cha con giống nhau, rất khéo léo. Làm ăn với nhà cô ấy
rất dễ chịu”.
Dĩ nhiên là Phùng Hy hiểu lời Vương Thiết nói. Đối tác
như Giang Thị, khéo léo trong mọi chuyện, đồng thời còn khiến người khác cảm
thấy dễ chịu, những chuyện như lấy tiền phần trăm hoa hồng họ có thể sắp xếp
rất êm đẹp. Ý Vương Thiết là được lấy tiền một cách yên tâm, những khách hàng như
thế đâu phải là nhiều?
Phùng Hy không khỏi nghi ngờ, cho dù cô đồng ý giao
hợp đồng sắt thép của công ty Cừ Giang cho Giang Du San, Phụ Minh Ý cũng không
bắt chẹt được điểm yếu của Vương Thiết.
Dường như hôm nay Giang Du San tổ chức cuộc gặp gỡ này
là để làm quen với cô, Vương Thiết cũng không nhắc đến đơn đặt hàng của công ty
Cừ Giang. Phùng Hy đang do dự không biết có nên nói thẳng ra chuyện này không.
Ý nghĩ này vừa thoáng qua lại bị cô phủ định ngay. Vương Thiết và Giang Du San
không sốt ruột thì cô sốt ruột làm gì! Giang Du San muốn lấy đơn đặt hàng,
Vương Thiết sẽ dốc sức xúc tiến việc này, sớm muộn gì cũng sẽ nói với cô.
Hết giờ làm việc, Phùng Hy nghĩ tới việc Mạnh Thời
cũng hút thuốc, bèn sang siêu thị đối diện với cơ quan để mua loại lê tuyết
thật ngon và đường phèn. Cô muốn nấu cho anh món lê tuyết hầm đường.
Mạnh Thời đeo tạp dề ra mở cửa, đón lấy túi đồ trong
tay cô, tiện đà hôn lên má cô một cái, nói: “Nguyên liệu đã chuẩn bị đầy đủ,
tất cả đã rửa sạch thái xong, chỉ đợi đầu bếp nữa thôi”.
Phùng Hy đi vào bếp xem, đúng là các loại rau và
nguyên liệu đã được chuẩn bị đầy đủ. Cô nhìn ra bốn xung quanh, nói: “Anh cho
em chiếc tạp dề”.
Mạnh Thời bèn quay lưng lại, bảo: “Cởi cái trên người
anh đây này, chỉ có một chiếc thôi”.
Lúc cô đưa tay cởi nút thắt trên tạp dề, Mạnh Thời
nghiêng đầu nhìn cô, đôi lông mi đen dài dưới mái tóc ngắn khẽ rung rung. Không
nhịn được nữa Mạnh Thời bèn tháo tạp dề vứt xuống, tay đỡ cằm cô hôn lên má.
Phùng Hy vừa kêu vừa đẩy anh, “Yên nào, em phải nấu
cơm đây!”.
“Đợi chút”. Mạnh Thời không hài lòng kéo tay cô xuống,
hôn càng thắm thiết hơn.
Cái hôn nóng bỏng của Mạnh Thời đã khiến cô cảm thấy
sự nhiệt tình của anh có xu hướng gia tăng. Cô thầm lo lắng nghĩ, lẽ nào hiện
giờ lại cùng anh coi mọi chuyện như sự đã rồi hay sao? Lúc này Mạnh Thời buông
cô ra, cốc đầu cô một cái, “Không chú ý, nghĩ gì vậy?”.
Hai má Phùng Hy liền đỏ bừng, nhặt chiếc tạp dề dưới
ghế sofa lên, vừa thắt dây vừa nói: “Đang nghĩ nên luộc anh như thế nào đây!”.
Cô bước nhanh vào bếp, bật bếp bắt đầu nấu ăn, nghe
thấy Mạnh Thời cười nói. “Biết sớm thì tối hôm nay không mua thức ăn nữa. Nhưng
coi anh là món ăn cho đêm nay cũng được. Anh không ngại đâu”.
Phùng Hy nạt một câu: “Đi rửa lê đi, gọt vỏ ngâm vào
nước!”.
“Ngâm vào nước làm gì?”.
“Sợ bị thâm. Đợi lát nữa em sẽ hầm lê tuyết với đường
phèn cho anh. Hôm nay tập đoàn vật liệu Giang Thị mời ăn món lê tuyết trùng
thảo ngon lắm, anh cũng hút thuốc, em nấu cho anh ăn cho nhuận phế”.
Phùng Hy chế món canh với vẻ thành thạo rồi cho cá vào
xoong, không phát hiện ra Mạnh Thời đang đứng ở cửa bếp trầm tư.
Lúc ăn cơm, Mạn