XtGem Forum catalog
Phù Dung Vương Phi

Phù Dung Vương Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328052

Bình chọn: 9.00/10/805 lượt.

ương

mặt tái nhợt hiện lên nét tàn nhẫn.

“Phù nhi, hợp sức hai tỷ muội chúng ta cũng không đấu lại hắn !” Du Nhã cười có điểm chua xót, nàng biết mạng lưới tình báo của Lục Phù ngay cả Sở

Cảnh Mộc cũng không bằng. Nhưng thiên hạ này đều là hoàng thổ, họ có thể đi đâu? Hơn nữa nàng không muốn vì nàng, khiến mọi người vĩnh viễn sống cuộc sống không thấy ánh mặt trời.

“. . . . . .” Lục Phù khẽ cắn môi, nhìn nàng “Thành thật nói cho muội biết, có phải Sở Cảnh Mộc đề nghị , sau đó. . . . . .”

“Không phải!” Du Nhã nhanh chóng bác bỏ lời nàng, tuy rằng Sở Cảnh Mộc từng có ý đó, nhưng chưa hề nói ra, hơn phân nữa là vì Lục Phù. Vết thương của

hai người họ đã quá sâu đến nỗi không thể lành lại, nhiều một chuyện

không bằng ít một chuyện. Du Nhã trầm tư vì muốn Lục Phù yên tâm, không

nghi ngờ nữa, nàng cố tỏ vẻ vui sướng, cười nói “ Muội biết không? Tỷ

quen Phượng Quân Úy trước khi hắn đến vương phủ” Du Nhã nói xong nở nụ

cười, vừa lúc Băng Nguyệt Bôn Nguyệt mang bình trà đi vào, nhẹ nhàng đặt trên bàn, nhìn sắc mặt của Lục Phù hơi kém bước ra khỏi phòng.

Trà Bích Loa Xuân ngon nhất, mùi thơm ngát, giống như gió mát thổi vào lòng khiến cả người cảm thấy thoải mái. Du Nhã rót hai chén, không nhanh

không chậm, động tác tao nhã.

“Phù nhi. . . . . . Tỷ tỷ . . . . . . Muốn gả cho hắn!”

Nhẹ nhàng nói ra một câu, nét mặt của Du Nhã dường như ẩn chứa điều gì

nhưng chỉ tươi cười. Du Nhã nhìn thấy sắc mặt âm trầm của Lục Phù hơi

dịu lại , giống như không tin, nàng lập lại một cách kiên định”Tỷ muốn

gả cho Phượng Quân Úy!”

“Tỷ điên rồi!” Lục Phù la lớn , “Tỷ biết rõ hắn là hoàng đế , gả cho hắn,

làm một phi tử nơi thâm cung? Tỷ cũng hiểu, biết bao nữ nhân phải lãng

phí tuổi xuân, không ít oan hồn xoay quanh trên hoàng thành, nơi đó căn

bản là một lao tù lạnh như băng, tỷ nghĩ sao lại muốn bước vào?”

Việc này nhất định không phải ý của tỷ tỷ. Du Nhã thích tự do, sao có thể

cam tâm vĩnh viễn ở một chổ. Nàng nhất định đã nghe lầm hay tỷ tỷ muốn

đùa với nàng thôi!Lục phù âm thầm nghĩ, nếu Du Nhã thật sự muốn gả cho

hắn, nàng nên ngăn cản bằng cách nào?

“Khi quen tỷ không biết thân phận của hắn, Phù nhi, cảm tình không phải lý

trí có thể khống chế được , giống như muội và Cảnh Mộc ca ca, biết rõ

không thể yêu, không thể hận, nhưng vẫn yêu , vẫn hận đó sao . Vì vậy

mới tạo thành cục diện hôm nay. Phù nhi. . . . . . Con đường tiến cung

tuy rằng khó đi, nhưng tỷ vẫn muốn bước đi, ít nhất, chờ đến khi mình

hết hy vọng, nhưng ít ra cũng biết được mình đã thử qua một lần khát

vọng”

“Tỷ tỷ, trữ làm chi đầu hàn mai độc hương (không hiểu lắm) , không biết bao nhiêu phi tử ngậm cười nơi chốn thâm cung!”

Lục Phù nhìn nàng, nửa tin nửa ngờ, nhẹ nhàng phun ra một câu, nàng từng

thương hại những phi trử giam mình trong thâm cung. Lúc đó không nghĩ

đến sẽ có một ngày, tỷ tỷ của nàng là một phần tử trong đó.

Hàn Quý phi cùng tiên đế, tình nghiã phu thê nhẹ như nước, Hàn Quý phi cùng Tấn vương, tình mẫu tử nhẹ tựa lông hồng, Tấn vương cùng Quang Vinh

vương, tình thủ túc bạc như tờ giấy. Nơi đó, ngay cả thân tình quý nhất

thế gian cũng bị chà đạp. Nàng dựa vào đâu tin tưởng số phận của tỷ tỷ

sẽ khác hơn? Hay kết quả chính là hoa trong gương, trăng trong nước?

“Phù nhi, không phải lúc đó ngươi mang thương tích đầy mình, vẫn muốn tin

tưởng Cảnh Mộc ca ca? Nếu không vì sao không nói cho hắn biết trong lòng ngươi nghĩ gì. Ta muốn tin Phượng Quân Úy! Du Nhã dịu dàng nói xong,

mặc dù ánh mắt thâm tình, nhưng lòng cảm thấy chua xót.

Nàng đã nói dối —— nàng không thể không nói dối.

Về sau tất cả mọi chuyện nàng phải tự gánh vác, không muốn tạo thêm gánh nặng cho Lục Phù.

Lòng Lục Phù như bị kim châm, một câu khiến nàng trầm mặc không nói, mím môi “Vì sao trở thành như vậy, nếu lúc trước biết báo thù sẽ có kết quả như ngày hôm nay, muội sẽ không…”

“Phù nhi. . . . . .” Du Nhã ngăn lại, cầm lấy tay nàng. Lục Phù vì quá bất

ngờ không kịp đề phòng, kêu lên đau đớn. Du Nhã cau mày kinh ngạc hỏi

“Tay muội bị gì vậy?”

“Không có gì? Hôm nay trong lúc rửa mặt, không cẩn thận bị vật bén cắt.” Ánh

mắt Lục Phù lóe lên, làm ra vẻ như không có chuyện gì, dấu tay vào áo,

máu rịn ra khiến tay áo nhiễm một vệt đỏ hồng, là dấu vết của máu.

“Đưa ta xem!” Du Nhã nghiêm mặt nhìn nàng, không tin những gì nàng vừa nói.

“Thật không có chuyện gì mà!” Lục Phù cười, chuyển đề tài, “Có lẽ không quá

vài ngày , ca ca ở phía nam khi nghe chuyện này nhất định sẽ vào kinh .”

Du Nhã thở dài , “Ta muốn tự tay gởi thư cho ca ca , kể lại rõ ràng mọi chuyện!”

Nhìn Lục Phù mỉm cười, nàng có chút đăm chiêu , “Phù nhi, tìm thời gian cùng Cảnh Mộc ca ca nói chuyện, đừng để tỷ tỷ tiến cung phải vì chuyện của

hai ngươi lo lắng được không?”

“Hắn còn muốn gặp muội sao?” Lục Phù cười khổ, cúi đầu, ánh mắt nhìn vết máu trên tay áo ngày càng lan rộng với một thái độ thật bình thản.

Sở Cảnh Mộc, có lẽ quyết tâm cả đời không muốn gặp nàng!

Đại hôn của Hoàng đế, hai người với thân phận là Sở vương và Vương phi nên

tham dự yến hội trong cung cùn