anh lại im lặng.
Diệp Cô Dung thật sự quá sốt ruột, nói thẳng luôn: 'Giờ em ra ga xe
lửa, nhất định tối nay phải quay về..." cô vừa nói vừa rời khỏi bờ sông, xoay người chạy về khách sạn.
Nhan Cảnh Thần bỗng nhiên quát khẽ: 'Đừng nhúc nhích."
Diệp Cô Dung bị anh làm cho sửng sốt, vô thức đứng lại: "Cái gì?"
Giọng nói của anh dịu dàng như trước nay chưa từng như vậy: "Anh đang đứng ngay gần em, đừng nhúc nhích."
Diệp Cô Dung nghĩ có chút không hợp lý: "Anh, anh ở đâu?"
Nhan Cảnh Thần cười: 'Ở sau em."
Diệp Cô Dung lập tức xoay người, quay đầu lại thấy trong ngõ nhỏ hẹp
dài u ám, rất xa, một bóng người cao lớn bước nhanh tới, áo sơmi trắng
vô cùng bắt mắt dưới ánh đèn đường, là Nhan Cảnh Thần.
Cô ngơ ngác một chút, niềm vui vỡ òa, quên cả nói gì, rồi lập tức cúp điện thoại.
Nhan Cảnh Thần sải bước đi tới, mặc dù còn một khoảng cách, vẫn còn
thưa thớt vài du khách, cô vẫn cảm nhận được ánh mắt nóng rực của anh,
tựa như có ma lực thần bí đầy hấp dẫn, khiến cô không thể dời mắt, tận
đến khi anh kéo cô vào lòng, không nói một lời gần như thô bạo hôn môi
cô, cô mang theo nỗi vui mừng như điên mãnh liệt đáp lại.
Hai người kịch liệt hôn nhau không để ý xung quanh, một lúc lâu sau mới kết thúc nụ hôn sâu mãnh liệt này.
Diệp Cô Dung gục vào ngực anh thở hổn hển.
Nhan Cảnh Thần lấy áo trên khuỷu tay khoác vào cho cô, khàn khàn nói: "Đi."
Đầu óc Diệp Cô Dung vẫn choáng váng, chưa kịp hoàn hồn, cũng không
nguyện hoàn hồn, cả người được anh đưa đi, trên người anh có mùi hương
nhẹ nhàng thơm ngát, tựa như đang ở trong mộng, tất cả đều ngọt ngào,
cho đến lúc gần đến khách sạn mới hỏi: 'Sao anh lại biết em ở đây?"
"Anh kiểm tra ghi chú trên máy vi tính của em."
"A, anh xâm phạm đời tư của em.." Diệp Cô Dung gần đây vô cùng coi trọng đối với việc riêng tư.
"Không những anh xâm phạm đời tư của em, anh còn muốn xâm phạm..." Môi Nhan Cảnh Thần nóng như lửa kề sát vào tai cô nói nhỏ.
Buổi tối sắc trời u ám nên nửa đêm có mưa, không khí mát mẻ hơn.
Thể chất trong cơ thể Diệp Cô Dung đối với nhiệt độ trong ngày rất
mẫn cảm, cô cuộn lấy chăn quanh mình khiến cho Nhan Cảnh Thần dở khóc dở cười, đành phải ôm chặt cô vào lòng. Cô ngủ rất khó chịu, quen ngủ
giường lớn rồi, ở khách sạn này chỉ là giường nhỏ không thể lăn qua lăn
lại, cô lật qua lật lại nhiều khiến cho cả hai ngủ không ngon. Nhan Cảnh Thần bỗng nhiên ôm cô đặt lên người mình, rồi đưa tay đánh vào mông cô
một cái.
Diệp Cô Dung đau quá kêu lên, trợn mắt với anh: "Sao lại đánh em?"
Nhan Cảnh Thần trừng mắt lại :"Vì sao tắt máy? Em có biết làm anh sắp phát điên lên không."
Anh không đề cập tới thì thôi, nhắc tới làm cô cũng phát hỏa: "Anh
không biết xấu hổ còn nói, tin thì không gửi, điện thoại thì không gọi
được, có quỷ biết anh đang làm gì?"
"Cho nên em mới tắt máy, hại anh từ Tô Châu đi tìm em, còn gọi điện
thoại cho em không biết bao lần, còn suýt nữa báo cảnh sát.."
"Anh là ác nhân mà còn gửi cáo trạng, cho tới bây giờ cũng chỉ có mỗi anh là biết công việc thôi..."
"Trời đất chứng giám, để được về nhanh với em, anh làm đến quên cả
ngày đêm, thậm chí còn không tham gia cuộc họp quan trọng sáu tháng cuối năm với ban giám đốc, chỉ gửi cho Boss một bản báo cáo..."
"Cho nên đến thời gian gọi điện thoại cũng không có đúng không?" Diệp Cô Dung không chút nào cảm động.
"Anh muốn cho em một niềm vui bất ngờ."
"Đến bây giờ em cũng chỉ bất ngờ, chứ không có vui." Diệp Cô Dung đã bớt giận, nhưng vẫn mạnh miệng.
Hai người lúc nãy thì nhu tình mật ý quá nhiệt liệt, quay ngoắt lại
đã đối chọi với nhau gay gắt, thật khiến người khác bó tay. Nhan Cảnh
Thần trầm lặng chốc lát, ngữ khí mềm đi, cố ý tủi thân nói: "Vậy em gặp
anh thì không vui đúng không?"
"Tuyệt không."Diệp cô Dung hừ một tiếng, lật người qua không để ý tới anh.
Anh bỗng nhiên cười khẽ một tiếng: 'Có đau không? Để anh xem nào."
Nói xong đưa tay ra xoa xoa, lại bị DIệp Cô Dung gạt đi. Anh nghiêng mặt qua tiếp tục xoa, cô nhắm mắt lại không để ý tới anh, qua một lúc bỗng
nhiên toàn thân run lên như bị điện giật, xoay vội người lại, cơ thể lại bị anh giữ chặt không cử động được, chỉ nghe anh ám muội hỏi: 'Còn đau
không?"
Diệp Cô Dung vội xin tha: 'Không đau, anh mau thả tay ra."
Nhan Cảnh Thần căn bản không thèm để ý tới cô, cũng không biết anh
chui vào trong chăn làm ra cái trò quỷ gì, nói chung Diệp Cô Dung bị anh triệt để đối phó, một chút cáu kỉnh đã biến mất.
Mưa đến sau nửa đêm thì nhỏ dần đi, chỉ còn tí tách tí tách, giọt mưa dưới mái hiên trong đêm lại nghe vô cùng rõ. Hai người không buồn ngủ,
ôm nhau trong chăn rì rầm nói chuyện nho nhỏ. Nhan Cảnh Thần nghe xong
chuyện kia cũng cảm thấy vô cùng kinh ngạc, trong ý thức bỗng nhiên có
một sự sợ hãi mơ hồ, lúc này anh không hy vọng Diệp Cô Dung xảy ra bất
cứ biến cố gì, không muốn cô dính dáng đến bất cứ chuyện phức tạp gì.
Diệp Cô Dung nhận thấy anh đột nhiên yên lặng, kỳ lạ hỏi: 'Anh không nói gì à"
Nhan Cảnh Thần thở dài, trả lời kiểu khác: 'Anh mong cả đời này của em chỉ có anh là gút mắc của em thôi