à
mua xe, mỗi một đồng đều tính toán tỉ mỉ, năm gần đây thì có chút tiền
nhàn rỗi vội vàng đầu tư vào cổ phiếu, rất ít chăm chút tới bản thân.
Quần áo, giày dép của Nhiếp Dịch Phàm đều hàng hiệu. trước đây cô
chưa từng chú trọng đến thương hiệu, đồ dùng duy nhất là chiếc túi LV,
nhưng bởi vì công việc có giới hạn, lại thêm hàng ngày phạm vi hoạt động ngoại trừ thường qua lại ga tàu điện ngầm, chỉ làm việc trong một văn
phòng nhỏ, người biết phân biệt hàng cũng không nhiều. Mặc dù có đồng
nghiệp quan tâm đến, cũng chỉ mỉm cười hỏi giá bao nhiêu? Cô không làm
gì khác hơn là nói đó là đồ giả.
Loại đồ hàng hiệu này đối với thành phần tri thức như so với áo gấm
đi đêm, thực sự không cần thiết phải...Nhưng nếu Nhiếp Dịch Phàm đã
khiến cô không thoải mái, cô đương nhiên tìm sự vui vẻ cho mình. Mỗi
ngày anh ta đi công tác cực khổ như vậy, không chỉ xã giao với khách
hàng, còn phải chú ý tới các em trợ lý – dựa theo lời anh ta nói, tất cả là đều vì cuộc sống tốt đẹp của bọn họ, cô đương nhiên không thể phụ
lòng anh ta.
Diệp Cô Dung tràn đầy căm hận xách theo hơn mười chiếc túi, đi tới
ngã tư chờ đèn đỏ, nhìn xe cộ như dòng nước, chẳng hiểu sao trong lòng
cô bỗng nảy sinh cảm giác rối loạn.
Rốt cuộc thì phải đi đường nào?
Cô đã hai mươi bảy tuổi, vốn cho rằng có thể cầm tay một người suốt
đời bỗng nhiên lại trở nên xa lạ, thế giới trong một đêm sụp đổ. Làm sao cô có thể tha thứ cho anh ta? Làm sao có thể coi như chưa từng xảy ra
chuyện gì? Giả vờ như không có chuyện gì hàng ngày nấu cơm cho anh ta
ăn, là áo sơ mi cho anh ta mặc, đêm thì nằm cùng giường...
Cô tự hỏi không thể làm được những việc này. Chỉ cần cô nghĩ đến việc anh ta cũng từng gần gũi với cô gái khác thì tựa như nuốt phải con ruồi đến buồn nôn. Mỗi người đều có nguyên tắc riêng của họ và không thỏa
hiệp cuối cùng, cô chưa học được cách thỏa hiệp đáng ghê tởm trong cuộc
sống. Nếu thực sự chia tay với anh ta, vậy thì tám năm tuổi xuân của cô
toàn bộ mất hết. Chỉ một điểm này thôi cũng đủ để làm cô muốn nhảy lầu
rồi. Loại sự tình này cũng không hiếm, cô cũng từng xem chương trình
truyền hình nói về tiết mục tình cảm này, đạo lý rõ ràng, thế nhưng giờ
lại xảy ra ngay chính trên người mình, đó hoàn toàn là hai việc khác
nhau. Không sai, Nhiếp Dịch Phàm có người bên ngoài....Rồi, anh ta có
nhiều khuyết điểm, rời xa anh ta, cô có thể gặp nhiều người tốt hơn,
hoặc có thể gặp được người còn tệ bạc hơn. Đó là một ẩn số,cô không dám
mạo hiểm, càng không cam lòng.
Những ý nghĩ này lại dây dưa trong đầu, tựa như côn trùng cắn lấy cô. Cô ngẩng đầu nhìn ánh mặt trời chói chang, chiếu thẳng vào đỉnh đầu,
hai mắt cô liền nhưng nhức. Hồn bay phách lạc về đến nhà mới phát hiện
ra để quên chìa khóa, cả người cô như không còn sức lực, hai chân mềm
nhũn trượt xuống đất, đầu tựa vào vách tường, không nhúc nhích.
Cho đến khi có người vỗ nhẹ vào vai cô.
Cô ngẩng đầu lên, không nhìn rõ mặt Nhan Cảnh Thần, vội vàng đưa tay
dụi mắt, thấy tay mình ươn ướt, cô lập tức quay đầu đi nơi khác, nước
mắt không cách nào ngừng chảy được.
Nhan Cảnh Thần cúi người xuống nhặt mấy chiếc túi rơi xếp lại, rồi ngồi xuống bên cạnh cô, dè dặt choàng qua vai cô.
Diệp Cô Dung yên lặng, cố gắng chỉnh trang lại mặt mũi, rồi mới quay sang Nhan Cảnh Thần mỉm cười: "Sao anh lại tới đây?"
Nhan Cảnh Thần như không nhìn thấy gì, vẻ mặt thản nhiên nói: 'Dì San bảo gọi điện về không ai nghe máy, điện thoại của cô thì tắt máy, dì
không yên tâm gọi tôi tới xem. Dì lo lắng cô không ai nấu cơm trưa cho
cô ăn."
Nhan Cảnh Thần nói đến đó, cô lại cảm thấy bao tử mình cuộn lại, sôi réo.
"Anh có chìa khóa à?"
"Vừa mới đến cửa hàng lấy." Nhan Cảnh Thần cầm chìa khóa đứng lên mở cửa.
Diệp Cô Dung đứng lên, hai chân tê rần, cả người lập tức lảo đảo về
phía trước, Nhan Cảnh Thần vội xoay người lại đỡ cô. Nước mắt cô một lần nữa lại tuôn trào ra, Nhan Cảnh Thần lại vờ như không thấy, chỉ vừa ôm
cô vừa mở cửa dìu cô đi vào nhà. Cô ngã vào sô pha khóc nức lên, cuối
cùng mọi dồn nén bao ngày qua đã bộc phát.
Nhan Cảnh Thần nấu cơm trưa xong, từ nhà bếp đi ra thấy cô vẫn úp mặt vào lòng bàn tay, mái tóc dài xõa xuống lộ ra chiếc cổ trắng ngần, đôi
vai gầy gò yếu đuối. Anh không biết cô đã có chuyện thương tâm gì, nhưng có thể làm một cô gái thành phố như cô đau khổ đến vậy, thì chắc chỉ là chuyện tình cảm, không thể là chuyện gì khác.
Anh tựa người vào cánh cửa, không biết nói gì, chỉ biết đem chiếc mâm cơm bày lên bàn, có ý gây sự chú ý cho cô. Quả nhiên vai Diệp Cô Dung
run lên. Lát sau, cô đứng lên, không nhìn Nhan cảnh Thần mà đi vào
phòng.
Nhan Cảnh Thần nhún nhún vai, không nói gì, chỉ uể oải đem chiếc tạp dề vào nhà bếp.
Một lát sau, Diệp Cô Dung từ trong phòng đi ra, tóc đã buộc thành
đuôi ngựa đằng sau, tự động ngồi vào bàn ăn, chỉ vào món trứng xốt cà
chua, hỏi: 'Anh có thể làm món này?"
Nhan Cảnh Thần nhìn chăm chú vào mặt cô: "Đúng vậy."
Cô rất tự nhiên gắp một miếng cho vào miệng, gật đầu nói; 'Ngon. Ừm, rất ngon."
Nhan Cảnh Thần ngồi xuống đối diện: '