lại nhìn tôi. "Phải không? Em phải đi?"
Tôi gật đầu.
Anh yên lặng nhìn tôi hồi lâu, mới từ trên người lấy ra một danh thiếp đưa cho tôi. "Có chuyện gì có thể tìm tôi."
"Cảm ơn." Tôi không có nhìn, đã đem danh thiếp cất kỹ, tôi đứng dậy rời khỏi.
"Hòa đơn của cô tôi trả, coi như là cảm ơn em." Lạc Thiệu Nông nói.
"Không cần, tôi tự trả là được rồi, tôi không thích nợ người khác." Tôi chán ghét mắc nợ ai, sẽ làm tôi cảm thấy bị ràng buộc bởi người khác.
Lạc Thiệu Nông tựa hồ không hài lòng câu trả lời của tôi.
"Em chưa hề nợ tôi cái gì, tôi chỉ là muốn bày tỏ tấm lòng của tôi một chút. Hơn nữa không beo nhiêu tiền, em cũng không cần phài canh cánh trong lòng." Lạc Thiệu Nông vẫn thuyết phục tôi.
Tôi không muốn nhiều lời. "Tôi vẫn muốn tự mình trả tiền."
Anh đột nhiên nở nụ cười, tôi nghi hoặc nhìn anh.
Anh ngưng cười, nhìn chằm chằm tôi. "Em thực sự rất đặc biệt."
Đặc biệt? Tôi không hiểu vì sao anh lại nói nhu vậy.
"Em đã kiên trì nhu vậy tôi đây cũng chỉ theo ý của em." Lạc Thiệu Nông mỉm cười nói. Tôi không nhiều lởi đứng dậy rời khỏi.
Không ngờ, tôi cùng anh ta thế nhưng vì nguyên nhân bất ngờ này mà xuất hiện chuyện, tôi thật sự bất ngờ.
☆ ☆ ☆
Buổi trưa, Tâm Đồng lôi kéo tôi đi đến nhà ăn.
"A! Hoàn hảo, giáo sư kết thức giờ học sớm, nếu không chúng ta tìm không dược chỗ ngồi." Tâm Đồng nói xong, lại môi kéo tôi đi mua cơm.
Mua cơm xong, chúng tôi trở lại chỗ ngồi ngồi xuống, tôi mở miệng. "Có chuyện gì nói mau đi chứ! Lát nữa tôi phải làm việc."
Tâm Đồng bất mãn mà kêu to: "Bạn thật sự rất vô tình a! mình chỉ muốn cùng bạn ăn cơm trưa mà thôi, xem bạn nói tôi dường như là có mục đích gì." Tâm Đồng bỉu môi trách mắng.
Cái gì muốn cùng tôi ăn cơm trưa, Tâm đồng còn có thể thay đổi cách nói từ đâu chứ! Có điều xem ra, tôi lấy tiểu nhân so lòng quân tử rối, tôi vội vàng hướng về phía cô xin lỗi.
"Thật xin lỗi, mình không nên hiểu làm bạn." Tôi thành khẩn xin lỗi Tâm Đồng, bất quá tôi nghĩ Tâm Đồng cũng sẽ không tính toán với tôi.
Tâm Đông vốn đang chu miệng, một lát hiện ra nụ cười vô cùng sáng lạn. "Quên đi, bạn cũng không phải là cố ý, ai bảo mình rộng lượng, mà cho qua cho bạn. Bất quá....." Tâm Đồng đột nhiên ấp a ấp úng.
"Bất quá cái gì?" Tâm Động bộ dạng muốn nói lại thôi, là có cái gì khó nói sao?
"Ừ....Mình ngày hôm qua nhỡ hẹn thật xin lỗi, bạn cảm thấy mình là thấy sắc mà quên bạn bè, mạc dù bạn nói không giận mình, nhưng là mỉnh cảm thấy có lỗi với bạn."
Tôi còn tưởng chuyện gì khủng khiếp lắm, nguyên lai là chuyện này hả! Tâm Đồng có vẻ áy náy, tôi nghĩ là cô ấy coi trọng tôi là một bằng hữu, như vậy là đủ rồi.
"Tâm Đồng, ngày hôm qua là chuyện bất ngờ, bạn cũng không mong muốn nhỡ hẹn, không phải sao? Cho nên bạn không cần áy náy chuyện này, hơn nữa bạn cũng không có lỗi với mình, hiểu không?"
Trong nháy mắt, Tâm Đồng ôm lấy tôi. "Da! Mình biết chỉ có Giang Tuyết là tốt nhất."
Trong khoảng thời gian ngắn, tôi không biết phải làm như thế nào. Thành thật mà nói, tôi không có thói quen gần gũi với người khác, tôi đối với mọi người đều là duy trì thái độ xa cách. Bởi sự lạnh nhạt của tôi, khiến người khác luôn luôn không giám tiếp xúc, chỉ có Tâm Đồng....... và Lạc Thiệu Nông. Chết tiệt! tôi tại sao lại nghĩ đến anh ta?
Tôi đẩy Tâm Đồng ra, để cách ngang suy nghĩ của tôi."Tất cả mọi ngưởi đang nhìn chúng ta." Trong nhà ăn có một số giống chúng tôi đã hết giờ học hoặc những học sinh khóa khác.
"Sợ cái gi! Bọn họ thích nhìn để cho bọn họ nhìn." Tâm Đồng nói là nói như vậy. nhưng cô ấy vẫn là ngoan ngoãn ngồi lại chỗ.
"Nhanh ăn đi nếu không mình không kịp đến chỗ làm." Tôi nhắc nhở Tâm Đồng, sợ cô ấy hoàn toàn đã quên tôi còn phải đi làm.
"Sẽ kịp." Tâm Đồng nhìn đồng hồ trên tay."Hiện tại mới mười hai giờ nha, bạn xem, mọi người vừa mới xuống ăn cơm mà!" Tâm Đồng nhìn một chút của nhà ăn.
Các sinh viên đang nối đuôi nhau tiến vào nhà ăn, trong phút chốc, toàn bộ nhà ăn trở lên ồn ào, toàn bộ chỗ ngồi cũng đều bị chiếm hết. Có ít người vẫn chưa từ bỏ ý định đi tới lui lui tìm chỗ ngồi hoặc chờ đợi đẻ được chỗ ngồi của người khác. Không ngờ ăn một bữa cơm như vậy không dễ dàng.
"Giang Tuyết, mình lại lần nữa cảm ơn giáo sư kết thúc giờ học sớm, làm cho chúng ta có thể thong thả mà đi ăn, không cần giống như những người đó đi khắp nơi tìm chỗ ngồi." Tâm Đồng cười mà nói.
Tôi liếc Tâm Đồng một cái. "Chẳng lẽ chúng ta chưa từng như vậy sao? Chúng ta cần phải ăn nhanh lên, để mọi người có chỗ ngồi."
"Được rồi! Nói một chút không được sao? Đứng đắn như vậy để làm chi? Thật không hiểu bạn." Tâm Đồng thuận miệng nói vài câu.
Nguyên bản có thề im lặng cho tôi ăn xong bửa cơm này, ai ngờ Tâm Đồng vẫn tiếp tục không bỏ qua. "Giang Tuyết, bạn xem là Giáo sư Lạc nha!" Tâm Đồng cao hứng mà kêu to.
Lập tức tôi hiểu ngầm cô ấy nói tới ai, nhưng lại khiến cho cô ấy phản ứng mạnh như vậy. "Ai hả?"
"Bạn xem bên kia."
Thuận theo hướng chỉ của Tâm Đồng nhìn qua, tôi ngây ngẩn cả người, la anh ta.
"Lần trước chúng ta còn tới khoa quản trị đi dự thình khóa của anh ta, bạn còn n