vội vã mua muối? Anh cho là tôi nói truyện cười.
Tôi không phục ngẩng đầu: "Em đang nấu ăn thì phát hiện không có muối, đương nhiên phải nhanh đi mua."
"Cũng không cần vội như vậy!"
"Em muốn làm xong trước khi anh trở về nha!" Tôi không tự giác mà nói. "Lúc trước em bất đồng nói rất nhiều điều không phải, cho nên em muốn nấu một bàn ăn thịnh soạn hướng về anh nhận tội."
"Hả!" Anh đưa tay ôm tôi.
☆ ☆ ☆
Tôi lặng lẽ quyến cái ôm của anh, hơi thở anh thật ấm áp. "Lạc. Chồng Tống Thiến có ngoại tình thật không?"
"Không có, mấy bữa trước Tống Thiến gọi điện nói với anh là cô ấy hiểu lầm, chồng cô ấy quay về Đài Bắc giải thích với cô ấy, hiện tại hai người đã quay về Mĩ."
"Oh."
"Em không cảm thấy em và Tống Thiến rất giống nhau sao? Hai người chính là hoài nghi chồng của mình, hơn nữa cũng đều tức giận bỏ nhà đi." Anh buồn cười mà cúi đầu nhìn tôi.
Nghe anh nói như vậy, nghĩ lại thật đúng.
"Thực xin lỗi." Tôi thành thật hướng về anh nói xin lỗi.
"Một câu xin lỗi là có thể cho qua chuyện sao?" Anh không lòng thế này. "Không muốn bồi thường anh cài gì sao? Anh vì tìm em, đã bao nhiêu ngày không lên lớp, cuộc sống cũng loạn lên.
Nghĩ muốn dùng khổ nhục kế? Anh một thời gian khó khăn, tôi không tốt hơn so với anh! Nhìn anh tiểu tụy, lòng tôi vẫn còn thấy buồn.
Phải nói cho anh biết chuyện kia.....
"Lạc, em đã sớm muốn bồi thường cho anh." Tôi thần bí mà nói.
"Hả? Là bồi thường cái gì?" Trên mặt anh tràn ngập tò mò.
Tôi nắm tay anh để lên bụng tôi, khuôn mặt tươi cười mà nói: "Anh phải làm ba!"
"Cái gì? Em có thai?" Anh vô cùng khiếp sợ, hai mắt trợn thật lớn.
Tôi thấy bộ dạng kinh ngạc của anh, tâm tình càng thêm vui vẻ.
"Tiểu Tuyết." Anh nhìn tôi nhíu mày.
"Làm sao vậy? Anh không thích?" Tôi đưa tay vuốt lên mày nhíu chặt của anh, cảm thấy phản ứng của anh cùng tôi tưởng tượng không khớp.
Anh giữ chặt tay tôi. "Không phải không thích, anh chỉ là không muốn em sớm như vậy dã mang thai."
"Là em không cẩn thận." Biện pháp tránh thai luôn luôn đều là anh làm.
"Là anh sơ sót." Anh thở dài.
Tôi giả bộ giận dữ nói: "Anh đã không thích, vậy đừng sinh."
"Tiểu Tuyết, không cho em nói bấy!" Anh xụ mặt.
Tôi ôm cổ anh nói. "Có một đứa trẻ vui đùa mà thôi."
"Em!" Anh một lần nữa ôm lấy tôi.
Tôi ở trong ngực anh nở nụ cười hạnh phúc, trước mặt anh sự lạnh nhạt của tôi biến mất, đây là sức mạnh tình yêu sao?
"Đi, chúng ta xuống lầu. Cha và dì đang ở dưới lầu chờ chúng ta."
Nói đến đây, tôi đứng dậy hỏi anh: "Là dì nói cho anh biết em ở đây sao?" Dì là người có khả năng nhất.
"Đúng vậy, Nếu không anh làm sao biết chạy đi vài ngày mới về nhà chứ? Em nói, mấy ngày trước em ở chỗ nào? Có phải là nhà Tâm Đồng không?" Anh bắt đầu chất vần tôi.
"Không phải là Tâm Đồng, em còn có thể đi đâu?" Tôi hỏi lại.
"Sớm biết anh phài hỏi số điện thoại Tâm Đồng, địa chỉ. Anh đoán em nhất định sẽ chạy đi tìm cô ấy, thế nhưng anh lại không biết làm sao tìm được cô ấy." Anhc ó chút hối hận.
Nói đến nói đi, là anh tự nói mình quá ngu ngốc! Tôi sẽ đi không phải những chỗ này vài ngày? Anh tìm không được tôi, có thể trách ai? Tôi ở trong lòng mà thầm nghĩ.
"Được rồi, đừng nói nữa, chúng ta đi xuống đi." Tôi thúc giục anh.
Đi xuống lầu, anh đem chuyện tôi có thai nói ra.
Cha và dì đều vô cùng sung sướng. Dì hỏi: "Mấy tháng rồi?"
Thoáng chốc, ba ánh mắt nhìn tôi. Tôi cúi đầu không dám nhìn, nhỏ giọng trả lời: "Con không biết."
"Cái gì? Con không biết? chẳng lẽ bác sĩ không nói cho con biết?" Cha gầm nhẹ nói.
"Khi đó con rất kinh ngạc, hơn nữa không biết làm sao, cho nên bác sĩ nói gì căn bản con không nghe lọt vào tai." Tôi ủy khuất mà nói.
Anh ôm bả vai tôi. "Cha, không sao, ngày mai con liền mang Tiểu Tuyết về Đài Bắc kiểm tra, kết quả thế ano2 con sẽ gọi điện nói cho cha và dì biết."
"Ừ."
"Được rồi, được rồi, đừng nói nữa, nhanh ăn cơm đi! Tất cả mọi người cũng đói bụng rồi." Dì Kỉ chú ý nói. Bỗng nhiên Vũ Hiên lên tiếng: "Chị, mang thai có phải trong bụng có em bé đúng không?"
"Đúng vậy a." Tôi cười trả lời. "Vũ Hiên có chuyện gì sao?"
"Tại sao trong bụng chị có em bé chứ?" Vũ Hiên khờ dại hỏi.
Nhất thời, chúng tôi bốn mắt nhìn nhau, không biết phải trả lởi như thế nào. Cuối cùng dì Kỉ lên tiếng nói. "Vũ Hiên, chờ con lơn lên sẽ biết, hiện tại mau ăn cơm."
Vũ Hiên nghe dì nói ngoan ngoãn đi ăn cơm, chúng tôi cũng chỉ mới bắt đầu ăn tối. Tất cả mọi chyện đều đã qua.
☆ ☆ ☆
"Tiểu Tuyết, dậy đi."
Tôi không để ý đến tiếng nói, thầm nghĩ ngủ thêm một chút nữa.
Chính là, anh cũng không như tôi muốn. "Tiểu Tuyết, mau dậy đi."
"Lạc, anh đừng ầm ĩ." Tôi thật sự không muốn rời giường.
"Em không muốn tham gia lễ tốt nghiệp sao?" Vừa nghe xong, tôi lập tức tỉnh lại.
Tôi thế nhưng đã quên hôm nay là lễ tốt nghiệp? Chẳng lẽ, mang thia cũng sẽ khiến cho trí nhớ suy giảm sao? "Nhanh lên đi rửa mặt, tất cả mọi người còn đang đợi." Anh cười nói.
Anh nói "mọi người", chính là cha chồng, mẹ chồng, còn có cha, dì và Vũ Hiên.
"Anh thế nhưng không gọi em sớm một chút?" Tôi oán hận. tôi có thể nào để cho c