làm cho giật mình, sau khi mở mắt biết được tin cuộc
họp bị hoãn lại, cô đứng bật dậy, lập tức xách túi đi ra ngoài, chỉ mong ngóng mau chóng được về ngủ một giấc no nê.
Bước chân ra đến cửa thì ngừng lại.
Nhìn bên ngoài trời đổ mưa “rào rào –”, Chu Mộc rất có vài phần kích động muốn lật bàn.
Nhờ phúc “sự cố ngoài ý muốn” mấy ngày trước, phương tiện giao thông của cô lúc này còn đang chịu khổ trong tiệm sửa xe, mấy hôm trước cô hoặc là
bắt taxi hoặc là đi nhờ xe cô dâu mới Giang Ngữ Tình, nhưng hôm nay gặp
đúng dịp Giang Ngữ Tình đi công tác chưa về, nhìn bóng người chen chúc
trong những chiếc taxi đi qua đi lại, Chu Mộc chỉ đành thở dài thườn
thượt.
“Đi thôi.” Bên người đột nhiên truyền đến một giọng nam trầm thấp, “Anh đưa em về.”
Khi đó đúng vào lúc đám đồng nghiệp trong tòa soạn đều che ô đi ra ngoài,
Sở Du vừa nói xong, ánh mắt của mọi người chung quanh lập tức nóng rực
lên, nướng cho Chu Mộc mất hết cả tự nhiên.
Nếu như có thể, cô
thật sự không muốn chung đụng với người này, chưa nói đến việc cô căn
bản không có hứng thú với anh, cho dù có hứng thú, nước miếng của đám
người tọc mạch xung quanh cũng có thể dìm cô chết đuối vài lần.
Nhưng mà với tình huống trước mắt, bắt taxi là chuyện không thể rồi, đi xe
buýt lại càng tự chuốc khổ vào thân… Mấu chốt là, Sở Du đã mở miệng, lúc này lại có nhiều người nhìn như vậy, dù cân nhắc từ phương diện nào Chu Mộc cũng không nên cự tuyệt đề nghị của anh.
Nhưng mà… Thật mất tự nhiên quá đi thôi.
“Vậy… Làm phiền tổng…” Chu Mộc hết sức phiền não nhếch khóe miệng nặn ra một
nụ cười, vừa muốn mở miệng cảm ơn Sở Du trước đã, một giọng nói từ trong mưa truyền đến nhưng lại hết sức rõ ràng —
“Mộc Mộc.”
Chu Mộc ngạc nhiên ngước mắt, dáng người thon dài cao ngất kia lập tức lọt vào tầm mắt cô. Có một số người chính là sinh ra đã được bao phủ trong ánh hào quang.
Chúng ta gọi nó là – khí chất bẩm sinh.
Chu Mộc ngước mắt nhìn bóng người cách đó không xa đang giơ tán ô màu trắng từ từ bước về phía mình, đáy mắt trong trẻo chợt phản chiếu ánh sáng
lóa mắt.
Khi ở bên cạnh Lâm Tu, Chu Mộc và anh bình thường toàn
nói chuyện câu được câu không, nhớ tới điều gì là lập tức hạ bút thành
văn mở miệng nói ra luôn, chuyện trò mệt thì ngậm miệng lười biếng nằm
bò một bên không động đậy, cho dù nửa ngày không ai mở miệng cũng sẽ
không cảm thấy có gì không thích hợp.
Lúc rảnh rỗi Chu Mộc thích nửa ngồi nửa nằm trên ghế sofa chống cằm yên lặng giương mắt quan sát người nọ.
Thân cao chân dài lưng thẳng… Khỏi cần phải nói, thật đúng là có loại cảm giác nhìn trăm lần không chán.
Lâm Tu có vóc dáng cao gầy tiêu chuẩn, nhưng sinh hoạt trường kỳ trong bộ
đội cùng rèn luyện quân sự khiến cho vai lưng anh rắn chắc hơn những
người cùng lứa rất nhiều, vóc dáng cơ thể anh cường tráng mà cao ngất,
đường cong cơ bắp càng đẹp đến khó tả, tỉ lệ cơ thể cũng quả thật là
trong trăm người mới có một… Câu kia nói thế nào nhỉ… Đúng rồi, ngọc thụ lâm phong.
Chu Mộc còn nghĩ – người này tại sao có thể sinh ra
hoàn mỹ như vậy? Ngay cả khung xương cũng lộ ra sức sống đặc biệt mà
những người khác đều không có.
Trước kia chỉ cảm thấy vừa ao ước vừa đố kị, hận ông trời vì sao lại bất công đặt hết những thứ tốt đẹp vào người Lâm Tu.
Đến lúc này, Chu Mộc mới hiểu rõ – để con người hoàn mỹ như thế yêu thương
mình, suy cho cùng, cô mới là người được ông trời thiên vị hơn cả.
Nghĩ đến đây, khóe miệng Chu Mộc hiện lên một nụ cười rất nhạt, cô dịu dàng
nhìn người đã đi tới chỗ cách mình vài mét, bất chợt rời khỏi chỗ trú
trong mái hiên, liều lĩnh lao vào màn mưa xối xả, nhấc vạt áo hơi dài,
sải bước chân có phần vội vã tiến về phía anh.
Lâm Tu thấy thế
nhanh chóng tiến lên một bước, một tay anh cầm ô, tay kia lại vững vàng
bảo vệ thân hình hơi lảo đảo của Chu Mộc, chỉ trong khoảnh khắc đã đưa
người nọ vào dưới tán ô.
Ánh mắt của đám người tọc mạch vừa vặn
bắt được cảnh này, đều không hẹn mà cùng rơi vào bóng dáng hai người đẹp đôi dưới tán ô kia.
Trên người Lâm Tu hơi nhiễm một chút khí lạnh trong mưa, nhưng trong ngực vẫn ấm áp trước sau như một.
Chu Mộc ôm hông anh, bàn tay hơi cứng vì lạnh quen thói lập tức mò vào ngực người ta.
Tập thể đám người đứng quanh nhòm ngó hít vào một hơi — thời đại này, nữ sinh thật đúng là chủ động…
“Tay lạnh như thế…” Lâm Tu vô cùng thân mật ấn nhẹ lên cái mũi cao đẹp của Chu Mộc: “Cho em vênh váo này.”
Chu Mộc nhẹ nhàng cọ cọ vào anh như chú cún nhỏ, “Sao lại rảnh rỗi đến đón em thế?”
“Đoàn trưởng cho nghỉ về thăm người thân.” Lâm Tu nhếch miệng cười, giọng nói chậm rì rì, hàng mày đẹp hơi nhướng lên.
Chu Mộc bị ba chữ “thăm người thân” của anh làm cho hoảng hốt, hai má nháy mắt đỏ lên.
Lâm Tu không vạch trần sự ngượng ngùng của Chu Mộc, mà quay đầu lại gật nhẹ với Sở Du.
“Đi thôi.” Lâm Tu xoay người lại, nắm cánh tay Chu Mộc chậm rãi kéo cô về phía mình.
“Này…” Chu Mộc dựa vào ngực Lâm Tu cười khẽ như trêu chọc: “Anh đang ra oai đấy à?”
“Hửm?”
“Giống như lũ dã thú lúc muốn phân chia lãnh địa đi tiểu để cảnh cáo những kẻ
xâm