khúc kiếm tiền.”
“Đúng thế, đúng thế! Con trai mẹ là tài giỏi nhất rồi.” Mặc dù Red không phải đứa con do bà mang thai chín tháng mười ngày sinh ra, nhưng anh lại là niềm tự hào nhất của bà.
“Mẹ, con đợi mẹ tới, có điều mẹ đừng để con đợi lâu quá, nếu không đến lúc đó con phải bỏ dở công việc theo hầu mẹ.”
“Thôi, mẹ cũng không mong muốn con đi với mẹ lâu, chỉ cần con ăn cơm với mẹ bữa cơm là mẹ mãn nguyện rồi.’
“Con hiểu rồi.”
“Được rồi, không thèm nghe con nói nữa, mất công con lại chê mẹ nhiều chuyện, khi nào rảnh rỗi mẹ sẽ lập tức bay sang Đài Loan thăm con, bye bye.”
Tạm biệt mẹ xong, Tề Hàn tinh gác điện thoại xuống, sau đó xuống giường cử động cơ thể có chút cứng ngắc.
Mặc kệ khi nào mẹ tới, trước mắt phải dàn xếp tình trạng căng thẳng giữa anh và Lâm Ngôn Hi đã, nếu không mẹ đến sẽ nhìn thấy bầu không khí giữa bọn họ, nhất định sẽ thấy kỳ lạ. Quan trọng nhất là anh không chịu được thái độ lạnh nhạt của cô, thường ngày cô đã không thể nào đáng yêu, chuyện gì cũng đâu ra đấy, quy củ cứng ngắc, bây giờ lại thêm bộ dạng này càng làm người ta phát điên.
Đại trượng phu co được dãn được, anh đối với phụ nữ luôn săn sóc có thừa, mười phần nhẫn nại, cần gì vì một chút chuyện nhỏ này mà đôi co với cô mãi không xong. Hiện tại cứ để cho cô chê cười đã rồi nói chuyện nghiêm túc sau, dù sao anh cũng là người có lỗi trước, cúi đầu xin lỗi cô cũng không có gì đáng hổ thẹn.
Đi tới ban công, Tề Hàn Tinh hít thở bầu không khi sáng sớm, nhìn trời còn xám xịt anh nghĩ thầm, mẹ thật không có khái niệm thời gian gì cả, vừa nghĩ tới là liền gọi điện cho anh, cũng không nghĩ tới anh đang yên giấc ngủ ngon, cứ như vậy mà lôi anh từ trên giường tỉnh dậy.
Ngáp dài một cái, Tề Hàn Tinh xoay người muốn trở về phòng, đột nhiên liếc thấy bóng dáng của Lâm Ngôn Hi.
“Lúc nào cô ấy cũng dậy sớm vậy sao?” Nhìn cô cầm máy cắt cỏ, vẻ mặt chăm chú nghiêm túc sửa lại thảm cỏ, Tề Hàn Tinh bất giác ghé sát vào lan can tầng trên, bị phong thái bận rộn lại tao nhã của cô hấp dẫn.
Cảm thấy có người nhìn mình, Lâm Ngôn Hi đột nhiên ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt của Tề Hàn Tinh, cô nói theo thường lệ: “Chào buổi sáng Tề tiên sinh.”
“Chào buổi sáng.” Tề Hàn Tinh nở nụ cười lúm đồng tiền mê người nhất nhìn cô, sau đó không nói thêm câu nào liền quay bước vào trong phòng.
Nhìn nụ cười của anh biến mất hai ngày quay trở lại, Lâm Ngôn Hi có chút choáng váng, cô vẫn không nhúc nhích, cứ đứng mất hồn như vậy, mãi cho đến khi tiếng máy cắt cỏ truyền đến tai cô mới phục hồi lại tinh thần.
Lâm Ngôn Hi cúi đầu làm tiếp công việc còn đang dang dở, lúc này Tề Hàn Tinh cũng đang đi tới.
“Thật xin lỗi, đêm hôm đó là tôi không đúng.” Anh trực tiếp dùng thái độ thành khẩn nói lời xin lỗi cô.
Chưa bao giờ nghĩ đến việc anh sẽ nói xin lỗi mình, trong khoảng thời gian ngắn Lâm Ngôn Hi không biết nên phản ứng như thế nào.
“Tôi đảm bảo chỉ cần một ngày cô còn ở lại đây, tôi tuyệt đối sẽ không đưa phụ nữ tới đây nữa, thật đấy!” Thấy cô im lặng, Tề Hàn Tinh vội vàng bổ sung.
Cười như không cười, Lâm Ngôn Hi tỏ thái độ không quan tâm, đùa cợt nói: “Đây là nhà của anh, anh muốn làm gì thì làm. Đó là tự do của anh, tôi là người giúp việc không có tư cách can thiệp vào.”
“Nhưng bây giờ cô cũng ở đây mà!”
“Thế thì đã làm sao? Đây không phải là phòng của anh à?”
“Tôi…..” Tề Hàn Tinh giơ hai tay lên, làm bộ dạng đáng thương, “Cô tha cho tôi đi! Không cần bắt chước lời nói ngang ngược đó của tôi, tôi thừa nhận là tôi đã sai rồi!”
Không nhịn được bật cười, Lâm Ngôn Hi hài lòng nói: “Thật ra, ở phương diện nào đó, anh nói cũng không sai, ở đây anh có quyền tùy ý muốn làm gì thì làm. Chỉ là tôi cảm thấy, bất kể là làm chuyện gì cũng nên tôn trọng người khác, nếu không xã hội này nhất định sẽ loạn mất.”
Lâm Ngôn Hi nói gì, Tề Hàn Tinh hoàn toàn không để vào tai, anh chỉ mải nhìn nụ cười đẹp mê người hiếm có của cô, không ngờ cô cười lại xinh đẹp như vậy, làm động lòng người.
Nhìn ánh mắt ngây dại của anh, cô đột nhiên lúng túng, vội vàng quay đi sau khi ném lại một câu, “Tề tiên sinh, tôi đi chuẩn bị bữa sáng cho anh.” Cô chạy trối chết vào trong nhà, bỏ dở công việc giữa chừng.
Thật lâu, thật lâu sau đó Tề Hàn Tinh vẫn luyến tiếc khoảnh khắc đẹp ấy, vẫn chìm đắm trong nụ cười của Ngôn Hi, mãi đến khi ánh nắng ấm áp của mặt trời chiếu xuống, âm thanh huyên náo thay thế cho không khí sáng sớm yên tĩnh, anh mới trở lại trạng thái bình thường.
Thật kỳ lạ, không phải là anh chê bai cô gái này rất nhiều điểm sao? Chê cô quá cẩn thận tỉ mỉ, quy củ một đống, chê cô không thú vị, nhưng tại sao lại luôn không tự chủ được mà bị cô mê hoặc? Ôi! Anh hồ đồ mất rồi. Tề Hàn Tinh lắc đầu, đi vào trong nhà, trong lòng đầy những nghi ngờ.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Mặc dù rất tin tưởng vào hiệu suất làm việc của mình, nhưng khi có người ngồi một bên nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của mình thì dù lòng tin của cô có lớn đến đâu cũng bị giảm xuống. Hơn nữa người này lại là người thuê cô làm việc nên cô không tiện nói ra, mà cô sợ nhất là cảm giác mất tự nhiên, giống như
